Showing posts with label Hà Nội. Show all posts
Showing posts with label Hà Nội. Show all posts

Tuesday, November 24, 2009

Mùa Thu và nỗi nhớ

09/2008

Vậy là đã vào Thu rồi. Hà Nội mùa thu. Kiếm được ảnh trên flickr, cái ảnh nổi tiếng về Tết, ấy thế mà người ta lại cho lèn mấy dòng về HN mùa thu, chậc, thật chả hiểu nổi.

Trung Thu năm nào cũng vậy, 5 cái Trung Thu rồi, đếm theo số năm mình xa nhà, xa ông, không ở bên ông để thăm ông bà, ăn bánh dẻo bánh nướng rồi vẫn còn để mang về vì ông bà được biếu nhiều, ăn không hết. ông hay thích ăn bánh nhân trứng mặn, bánh dẻo thì bà thích ăn bánh dẻo chay, bánh dẻo còn hay có nhân bí, lạp sườn,.... giờ ở nhà còn làm cả bánh thạch. Đúng là hết món phải bày ra để bán cho được.

Trung Thu, có lẽ Bống là sướng nhất. Nào thả đèn lồng. Nào bánh nướng bánh dẻo. Rước đèn. Bày cỗ.... Những trò chơi con nít. Những mong manh tuổi thơ, sự hồn nhiên, vô lo vô nghĩ... ước mơ đều thật nhiều và rộng, thật to tát, lớn lao nhưng đều có thể thành hiện thực với một niềm tin chắc chắn.

Hà Nội thường gắn liền với Thu. Và ngược lại, mùa thu Hà Nội bao giờ cũng có vẻ riêng biệt của nó. Xưa mình lang thang trong Public HN của ttvnol.com, có một topic dài dằng dặc của người vùng khác, thành phố khác viết về ....Yêu một người HN. Hà Nội đáng yêu lắm không nhỉ ? Hà Nội nên thơ lắm không ? Nhạc và Thơ, đã bao lời nói về mùa Thu và Hà Nội. Có phải khi đã một lần đến Hà Nội, người ta sẽ có cái ước muốn được chạm một góc trời Thu ở đây.

Hôm nay đọc bé Hớt Tóc viết về cái tình yêu Hà Nội. Chỉ vài dòng đầu thôi, sợ vỡ mạch cảm xúc của riêng mình.

Có lần từng muốn viết về một tình yêu Hà Nội, cho một người sinh ra và lớn lên ở miền Nam, chia sẻ cái tình yêu say đắm một mùa thu, mùa đông của cái lạnh xứ Bắc.

Hà Nội như một hơi thở sáng sớm.... khi gạt đi những bụi khói công nghiệp đang phát triển theo chiều đi của đất nước. Hà Nội vẫn là riêng Hà Nội. Nếu người ta nhìn thấy một Hà Nội khác lạ. Trong mình vẫn nguyên vẹn Hà Nội của 5 năm trước. Những người con của Hà Nội có lẽ cũng không thể quên được cái vẻ riêng của Hà Nội. Chiều chiều đi xe thong dong dọc con đường xanh mướt tán cây hay bên hồ, đông là thế, vui là thế, nhưng gắn kết lại bởi đó còn là Hà Nội.

5 năm, một nỗi nhớ da diết. Sao không về, sao không về để hiểu hơn, thấy những mặt trái, những đổi thay khiến bao người đến rồi lại đi, về rồi lại bỏ chốn cũ....

Nghe Mỹ Linh và nhớ nhà, nhớ Hà Nội.

Ngày đầu nghe Mỹ Linh là nghe bài Hà Nội đêm trở gió. Những lúc trở về với hoài niệm, đều cảm thấy thời gian đã qua nhanh thật nhanh. 10 năm rồi... Để giờ ngồi nghe Trở về tuổi thơ, lắng lại, chạm từng góc nhỏ sâu thẳm trong tim...

Hà Nội chỉ là những bóng phố nhỏ, rêu phong, phảng phất xưa và nay. Là những món ăn bình dị, chẳng ở đâu có cái vị y hệt, dù lê la quán cóc hay mẹ nấu đủ món, đủ chất... Là những quán cafe thơm mùi cafe mới xay cho tới những quán tân thời, trang trí rực rỡ, bắt mắt, khác biệt. Là những chiều lãng mạn, đôi đôi chở nhau trên phố, tiếng cười nói râm ran. Là chợ hoa ngày Tết, xe chen xe, cây chen cây, những sắc màu lung linh mà chỉ 1 tuần thôi là biến mất. Là sáng sớm tinh mơ, những đám học sinh kéo nhau tới lớp, tiếng trêu đùa, gọi nhau í ới một góc phố với áo trắng và khăn quàng đỏ. Là mùi xôi nắm trong lá chuối, nóng hổi, vừa ăn vừa nhón từng ít, xôi lạc với vừng thơm, mằn mặn vị muối, xôi trắng với thịt kho, dẻo thật dẻo. Là ngô nướng cuối giờ học, mực nhỏ xíu cháy trên vỉ than rừng rực, cay cay với tương ớt. Là những chiều rong ruổi trên cầu ngang sông Hồng, những vạt ngô còn đang chờ mùa tới, những bãi lở bãi bồi. Là gió vờn tóc. Là mùi hoa sữa đầu phố, quyện trong đêm, thở vào đêm một hương thơm riêng và lạ, của riêng góc Nguyễn Du đầu nhà, của riêng một miền kỷ niệm. Là nắng chói chang giữa trưa, đạp xe mướt mồ hôi, chẳng mũ chẳng khăn, chẳng sợ cái nắng gắt đến quá quắt. Là những cơn mưa rào mùa Hạ. Là mưa phùn đêm giao thừa, như mừng, như hát, như làm cho ta cảm thấy sự sống đang sinh sôi. Là mưa kèm theo cái buốt thật ngọt của mùa đông. Là áo len, áo bông, áo khoác, bao lớp, bao màu sắc khi đông tới. Là mùi ớt cay cay, chan cùng nước dùng, thêm chanh, dấm, mùi hành trần, trứng ăn cùng phở, với rau thơm các loại của bún, với mùi tiêu và ớt bột ăn kèm cháo chiều, cháo đêm, chả cá thơm phức trên vỉ nướng, với thì là, nước chấm chua chua cay cay...

Còn nhiều quá, viết không hết, yêu thương không bao giờ đủ. Thử hỏi sao không cách nào không yêu Hà Nội.

Hà Nội vào Thu còn là lúc giao mùa, như một nốt trầm xuống sau Hạ chói chang, sôi động. Là khi gió chợt đổi chiều, dịu dàng hơn chút, nhẹ nhàng như cô gái Hà Thành khi xưa, đi lại cười nói thật khoan thai, ngại ngùng. Những gánh cốm xanh. Để mẹ lại mua về, làm cốm xào, ngọt lịm, chè nấu với cốm, cốm khô cất một góc, trộn với thịt làm chả....

Một nốt trầm. Để nhớ Hà Nội. Để yêu thương hơn. Để sớm trở về.


...một Hà Nội...một tôi.


Một cậu bạn tôi quen trong cái thế giới mạng này, hôm trước viết về mùa đông Hà Nội, khi đọc tôi chỉ lướt qua bởi cái cảm xúc trong tôi nó bị thui chột ở mức nào đó, tôi không cảm nổi hết thì phải cho nên tôi tránh đọc. Hôm nay vào đọc comments... có ai đó nói rằng: Hà Nội mà không có mùa đông thì không còn là Hà Nội nữa.

Cô em của tôi đi chu du thiên hạ đến nửa cái đáng xem của Châu Âu thì bảo, màu của mùa đông là màu trắng và kể lể liệt kê ra cả một mớ trắng trắng xanh xao của mùa đông. Nhưng đến cuối, vẫn là những dư âm ấm lòng, cái nhớ da diết về một mùa đông quê nhà, mùa đông của những gì thân thương, gắn bó nhất chẳng tách rời từ tuổi thơ cho đến khi trưởng thành và có thể đi xa, nhìn ra thế giới...

Bảo sao nhiều người nói Hà Nội đẹp, Hà Nội thế này thế kia, nhiều người yêu Hà Nội mặc dù chẳng sinh ra lớn lên ở đó, có khi chỉ cần một lần đặt chân. Bảo sao có những nỗi nhớ da diết, buồn và rất đẹp và trong đó sẽ luôn có một nỗi nhớ Hà Nội hiển hiện một chỗ đứng cho những người con đi xa. Bảo sao có nhiều bài viết, nhiều ca khúc, nhiều tâm sự chỉ qua một hình bóng Hà Nội để gửi cả một trời nhớ thương cho ai đó, cho những kỷ niệm tháng ngày nào đó....

Nếu để nói rằng tôi nhớ Hà Nội thì có lẽ rộng quá. Cái Hà Nội của tôi nó bó hẹp trong vài con phố, trong vô vàn kỷ niệm tuổi thơ, trong những gương mặt thân và xa, trong từng hơi thở sáng sớm dù đông hay hè, trong từng bước chân, từng ngày từng tháng đổi thay. Cái Hà Nội đó chỉ là một vòng xe quanh khu phố tĩnh lặng của tôi, là một vòng xe quanh hồ Thuyền Quang buổi sáng khi mới biết đi xe đạp, lái vòng vòng bố chạy theo mồ hôi ướt đẫm... là một vòng xe sau mỗi buổi học đi từ những phố gần hay xa nhà, rẽ vào phố, thả chân, giữ phanh cẩn thận để xe tự trôi xuống dốc vì nhà tôi nằm nhỏ bé ngay ở cái chỗ trũng nhất đấy, là một vòng xe đạp lên Bờ Hồ, lang thang vào 36 phố phường của Hà Nội Cổ, để thấy những người khách du lịch, những bà bán hàng chanh chua, những gánh hàng rong trên vỉa hè như đã thành tục, những màu sắc chạy dài từ Hàng Bông Hàng Gai Hàng Ngang Hàng Đào cho đến tận chợ Đồng Xuân... một vòng xe lắt léo trong khu phố nhỏ với mùi thơm của mỳ vằn thắn, của bánh ngọt, chè, bánh trôi nước, đi quanh những hàng internet đầu tiên của Hà Nội trong Tạ Hiền...

Tôi không biết cái Hà Nội của hôm nay vì như một cậu bạn khác hôm nay bảo, tôi lười về quá, phải, tôi viết ra những cái này rồi sẽ có đứa bạn nào đó vào xỉ vả vì tôi có chịu về đâu mà dám ngồi đây than vãn về một nỗi nhớ ngòn ngọt mùa đông se sắt, thoang thoảng nồng nồng mùa thu hoa sữa, rào rào những cơn mưa của mùa hè hay mưa phùn ngày xuân bên mâm cỗ Tết...

Từ khi biết thế nào là yêu ghét, cái gọi là sở thích, lúc nào tôi cũng khoe khoang rằng tôi yêu mùa Đông, bởi tôi sinh một ngày mùa đông, cái ngày mà tôi dám chắc tuyên bố rằng chỉ sát đó thôi, khi ra đường người ta sẽ phải co lại vì những cơn gió mùa chợt đổ về chẳng báo trước, mới hôm trước nóng như giữa hè, ngày hôm sau có thể trở mùa và gió đông bắc khô cong từng ngóc nghách trong ngõ nhỏ nhà tôi, phố vắng lại càng lặng lẽ hơn, tôi sẽ đứng bên cửa nhìn ra đường, nghe gió qua cái cảm giác nhìn lên cành cây mùa đông khẳng khiu rung lên nhè nhẹ theo từng đợt... Và ở đâu cũng vậy, mỗi mùa đông là một hình ảnh khác, một tình yêu khác trong mỗi con người. Nhưng có lẽ cái tình yêu mùa đông Hà Nội với những đứa như tôi là tình yêu sinh sôi bởi chúng tôi lớn lên ở nơi đó, chứng kiến từng mùa đông đi qua và biết mình đã thêm tuổi, để ngong ngóng cái Tết sắp sang, để hít hà vào những hương vị của mùa đông bên bếp lửa, bếp than hồng, các món ngon, các câu chuyện của người Hà thành về trời Đông, yêu Hà Nội mùa đông bởi đã quá đỗi gần gũi, quá mức thân quen như một phần của cuộc đời mình chẳng thể nào chia tách hay lãng quên.... và tôi biết, tình yêu nỗi nhớ đó khác lắm so với cái tình yêu nỗi nhớ cho nước Anh này một khi tôi bước chân rời xa, bởi như một người khách của tôi đã bảo, nước Anh là vậy, mưa, nếu không có mưa và gió thì sẽ chẳng còn là nước Anh.

Tôi muốn về Hà Nội một ngày đông, bởi tôi sợ cái nóng của ngày hạ, như đổ lửa, thiêu đốt đến cả bên trong, con người dễ sinh bệnh, ốm sốt cảm vì bụi công nghiệp, bụi đường phố. Tôi muốn trở về, ôm cái lạnh của Hà Nội, hít hà cái không khí mà có lẽ bây giờ chẳng còn như cách đó bao năm ngày tôi ra đi nữa. Tôi muốn ngửi cái mùa đông Hà Nội, chỉ sợ những gánh hàng rong đã bỏ, liệu có còn những mùi thơm của bánh mì nóng giòn, của tô bún sóng sánh nước dùng lẫn mùi ớt, dấm... cái mùi hoa buổi sáng trên các gánh xe, cái mùi xôi nếp, mùi của cả những lam lũ trong các chợ cóc, chợ tạm.... Tôi sợ tôi về và chẳng còn kịp hưởng cái Hà Nội ngày nào tôi chưa kịp khám phá hết, sợ về và cuộc sống trở thành Tây hóa như cái xứ người tôi đã đi, nếm qua trải chưa đủ nhưng hiểu được sao những văn hóa Á Đông luôn thu hút người ta tìm đến và khám phá. Thèm một chiều cafe phố, ngồi bên hiên nhìn những dòng xe máy xe đạp tấp nập đi qua... rồi có lẽ sẽ thay vào đó là các cầu bắc ngang trời, đường chia cho ô tô nhiều hơn xe máy, xe đạp, người người chẳng còn rõ mặt đằng sau những chiếc mũ to quá mức...

Ôi dạo này tôi lẩm cẩm quá tôi ơi, viết cái này xọ sang cái nọ.

Nhớ mùa đông Hà Nội để nhớ Tết đang ở góc nào đó, chỉ còn đếm bằng ngày và một năm nữa sẽ sang, với tôi năm mới chỉ thực sự bắt đầu sau Tết...

Muốn trở về Hà Nội ngày đông để ủ mình trong không khí Tết rạo rực, để biết mình có một nơi để thuộc về, an bình trở về và dù có đi đâu, làm gì... vẫn có một góc, chẳng phải đi đâu, tìm kiếm xa xôi, để giấu mình, để xoa dịu, để ẩn nấp hay có thể cũng để trải dài những dự định, ước mơ

Sẽ chẳng còn xa đâu Hà Nội ơi...