Friday, January 15, 2010

Cho một hiện tại.


...có những bước chân qua đời đầy hạnh ngộ


Đang réo rắt tiếng nhạc nền trong phim Love Actually - cái nhạc dạo lúc Jamie lao ra sân bay, chạy tới cầu hôn Amelia ấy. Thích bài đó nhất.

Xới tung flickr lên, nhìn lại cái folder load được có tí ảnh - quái, cứ ngẩn ngơ nghĩ là mình lấy xuống được nhiều lắm.
Mò bên blog của chị Nguyen Huyen bao nhiêu bài, thấy những hình ảnh quen đến vô cùng :D đúng là những vẻ đẹp thì ai cũng có miền cảm xúc giao thoa nhau.
Dạo rồi mới quen một người bạn, mà cũng chẳng rõ, sẽ còn dẫn tới nhiều tranh luận trong cái từ 'bạn' này lắm. Ừ nhưng là bạn, bởi mình thích cái cảm giác đồng điệu nào đó không cần nhiều lời trong bất cứ mối quan hệ nào từ lúc bắt đầu. Vẫn có những khoảng ngập ngừng. Điều thú vị không phải vì từng nghe người đó được khen hoặc được hâm mộ từ cậu em trai 'đáng yêu' (quái) của mình. Mà thú vị ở những câu chuyện và những lời nói ngắn vẫn đủ ý ngày ngày. Người ta bảo mình rằng: cuộc sống ở phương này hình như hợp với mình. Đấy là người đầu tiên và duy nhất nói câu đó sau bao năm mình ở đây :)) - rồi còn bảo, sao phải về... trong khi chẳng đếm nổi số người đang kêu réo mình về ( chả rõ về để sờ tay nắm chân hay trói lại, khà khà, nhưng về thì cứ tính là về, nhiều khi đơn giản chỉ bởi mình được nhớ thương, mong đợi quá :D - mà có khi càng thế mình lại càng làm cao không thèm về, lolz ).

Thật ra, mình đã 'chối bỏ' London lâu lắm. Cho nên, London là một định mệnh của mình. Định mệnh nên dù có muốn tránh tới đâu, cuối cùng cũng phải chuyển về và sống ở đây. Mình từng nghĩ, cái tất bật, ồn ào không hợp với mình - con bé thích tĩnh lặng và thu mình vào một góc ấy. Mình từng nghĩ, những bon chen, ngược xuôi không dành cho mình - nếu có làm gì, mình cũng không tài nào chen lấn, xô đẩy với thiên hạ. Ấy thế mà hơn 3 năm rồi đấy. Mình 'lấn lướt' ở cái chốn này, giữa những con người lạ mặt, những văn hóa khác biệt, những hồn hậu chân tình và cả những giả dối lừa lọc nữa.

Chẳng biết từ lúc nào, mình không còn nhớ Hà Nội nhiều như xưa nữa, mình không còn cái xúc cảm muốn viết nhớ thương Hà Nội thường trực nữa - mình muốn viết về London hàng ngày - như một hơi thở. Bởi sáng sáng bước chân ra đường, với những cảm xúc khác nhau, mình lại nhìn cái thành phố tất bật này khác đi từng giờ, từng phút...
Sáng London là những vội vã trong từng bước chân, từng nhịp đi của mỗi người. Mình thấy hạnh phúc khi mỗi sáng mình có thể hòa vào cái dòng chảy ấy, đi về những phía của thành phố. Không phải mọi ngày mình đều đi một con đường - hình như bị ảnh hưởng từ một cuốn sách nào đó, người ta khuyên rằng, để tránh nhàm chán, nên thay đổi đường đi của mình hàng ngày. Và mỗi tuần, sẽ có những ngày mình thức sớm, để từ tốn chuẩn bị, từ tốn đi ra bến tàu xe, từ tốn nhìn thành phố bình minh - sẽ có những ngày mình vội vã đi vì sát giờ, người vẫn còn lơ mơ chưa thoát khỏi giấc ngủ dở dang, thấy khó chịu khi phải đi làm, cũng ước giá như... có thể ngủ thêm dù chỉ một tí tẹo thôi, hi hi.

Mình yêu London hơn bởi những đổi thay trong cuộc sống đã đưa mình trên những nẻo đường khác nhau của thành phố, mình đã đi mòn đường ở phía Đông Bắc thành phố năm đầu tiên - đã hơn 2 năm rồi mình chưa hề quay lại, phần lớn vì không cùng chiều, phần nhỏ vì không muốn gợi nhớ những điều đã khô héo. Mình đã yêu cái bình yên và rất 'quý phái' của phía Tây thành phố. Đa phần chỉ là Tây trắng dọc bên ấy thành phố. Những căn nhà biệt thự im lìm sau một khoảng sân rộng, một đường chạy xe dài tới ga-ra. Phía Đông lại khác hẳn, nhiều người khi đọc tin, hay lo sợ cái phía Đông ấy - khu mà nhiều dân tị nạn, nhiều dân tứ xứ, nhiều dân đủ các chủng tộc - quốc gia tụ lại mà sống, đen, vàng, nâu. Đếm ra, mình cũng 'nhìn' được 1/2 London rồi đấy, vẫn có tham vọng 'thống trị' thêm vài chỗ còn lại, để xem những mảng thành phố khác gì nhau.

Mình yêu London và thấy ở đâu đó, phảng phất bóng dáng của Hà Nội. Tất nhiên, Hà Nội và London chẳng có gì liên quan, xét về lịch sử, địa lý, kinh tế,... (kể không hết) - nhưng London và Hà Nội trong mình là thế, thân thiết và gần gũi như nhau. Như người ta bảo, khi sống ở đâu đó... cái rễ của nó cứ dần nảy mầm, lan dần như một nhánh cây... và ngày qua ngày, cái tình yêu thương, gắn bó đó lớn dần theo những khám phá, trải nghiệm. Mình ghét khi nghe ai đó nói rằng, cái xứ Anh này chả có gì đẹp, chả có gì hay so với ... (ôi, tỷ tỷ nơi người ta nói, nào là các nước châu Âu, nào là Mỹ, nào là...) - mình chỉ thấy họ thật ấu trĩ, nếu với họ nước Anh này mục nát thế, sao họ còn đặt chân tới và cố bám ở đây ít nhất 1-2 năm :)) - vì bằng cấp chăng, quả thực nếu chỉ vì vậy thì họ thật đáng thương, bởi họ đã sống phí hoài những năm tháng đó, tự đày đọa bản thân mình trong thảm kịch sống mà không sống ấy. Nhiều khi đi học xa nhà, đâu phải chỉ để lên giảng đường, ghi vài chữ, chép vài câu, sống trong môi trường tiếng nói, hiểu những gì mình đang nghe - mà đi còn để hưởng thụ những điều mình mắt thấy, tai nghe và có cơ hội gặp gỡ được... Nhưng mà thôi, mình chỉ nói ngắn thế thôi, chứ nói tiếp thì dài lắm và trong cái tình trạng trắng đêm này, mình không có hứng viết về cái quan điểm ấy :D. Nói đơn giản chỉ là ' kẻ hạnh phúc là kẻ biết tận dụng những gì mình có chứ không phải mơ ước những gì mình không nắm bắt được '.




Có năm, cứ tới cuối tuần, đi làm thêm bận, sáng tôi sẽ tới chỗ làm sớm, mua một suất ăn sáng với 1 cốc trà và thư thả nhấm nháp, bởi nhiều khi làm bận bỏ quá cả giờ trưa.

London vào mùa hè còn rực rỡ hơn nữa. Mùa hè của London nếu có nắng sẽ là mùa hè tuyệt vời nhất. Nhiệt độ chỉ dao động ở 25, gió và nắng vờn nhau trong không gian xanh mướt - từ cây cối, bờ cỏ tới bầu trời, sông nước... Mùa hè ở đây, tôi có thể lang thang tới 10h tối mới thèm về nhà, đi miết mải quanh thành phố, nhìn ngắm người hối hả qua lại trên đường, nghe những âm thanh của thành phố dội vào - đúng như một kẻ vô tình đi ngang thành phố vậy. Bởi tôi chẳng vội vã - cuộc sống ngắn quá để mà cứ phải ngày ngày vội vàng lao đi trên đường, thư giãn bằng những buổi uống rượu, đi nhảy và ngủ cho hết ngày cuối tuần hoặc dồn thời gian lại cho gia đình, bạn bè. 'Lãng huynh' bảo rằng, viết về London và một mối tình nào đó. Không kịp trả lời nên viết trả lời ở đây vậy. Có thể mỗi điểm đến đều đẹp hơn và cũng hẳn sẽ man mác hơn khi chấm một chấm nhỏ bằng một mối tình. Tôi có thể viết về London và một tình yêu ảo nào đó - thú vị lại là, những năm tháng khiến tôi yêu London này, không có một hình bóng ai đủ rõ nét để viết nên một tình yêu cả. Nhưng London vốn đâu phải là thành phố cần tình yêu tô điểm. Với tôi, yêu London mỗi ngày là quá đủ :D - nếu có chăng, hình như toàn là những nụ cười và những bờ vai của bạn bè trải dài theo những thăng trầm giữa thành phố.


Có lẽ hạnh ngộ cũng là đấy - bởi tôi có riêng London cho riêng tôi - gần như Hà Nội vậy - một tình yêu trong trẻo và đơn sơ, ít - rất ít tì vết :D, nếu đi quanh thành phố, hiếm có nơi nào trong nó gợi đủ nỗi buồn.


Viết dài. Viết dai rồi đấy.
Hi hi. Vẫn để dành nhiều lắm để viết tử tế hơn lúc khác :))

Thursday, January 14, 2010

Diversity.


Hôm nay chợt ngồi và nhặt được một mẩu giấc mơ - nhớ hôm trước bé có nói: thà biết rằng mình có một chút mơ còn hơn sống và nhìn mọi điều nhạt nhẽo...

Đóng một chỗ cứ lâu lâu lại ngó vào, trông đợi một cái gì đó - thiếu cảm hứng ghê gớm... thiếu một niềm vui thật bình thường. Nhớ lại vừa cuối năm thôi, có bao nhiêu cảm xúc lẫn lộn nhưng thấy như mình đang sống và dám làm. Lên bao kế hoạch để rồi đầu năm, mọi thứ rơi vào một khoảng trống, mọi điều chững lại - rõ ràng hơn bao giờ hết.

Con người ấy, chợt cũng nhòe nhạt như một cái bóng. Chợt thấy bình thản lắm. Không buồn - Không vui - thế là đúng rồi nhỉ.

Cười rồi càu nhàu trong mấy cái email liên tục, thấy đúng như trị liệu tâm lý tốt nhất, khi có thể tin tưởng và kể với một ai đó - biết trước họ sẽ phản ứng với nhiệt huyết trọn vẹn nhất.
Đóng FB, có một người duy nhất gọi và hỏi chỉ sau đó vài chục phút.
Càng lúc càng hiểu rõ hơn giá trị của những người yêu thương mình.

Nhưng vẫn có quá nhiều khoảnh khắc khi mà chỉ muốn 1 mình hoặc chỉ muốn nói chuyện với 1 cá nhân nào đó.
Cuộc đời đúng như một vòng tròn không khép kín.
Có những người tìm đến để dựa một bờ vai, nói những điều rối rắm.
Ngược lại, khi ta gặp chuyện buồn, không phải tất cả số họ đều biết lắng nghe và thực lòng quan tâm. Và không phải tất cả họ đều sẽ là những người ta sẽ tìm đến để thở than.
Đôi khi để giải thoát khỏi những nhức đầu lại là không hề nhắc đến chúng...


Vẫn phải chuẩn bị tinh thần để rời bỏ cái hiện tại êm ấm này - chưa sẵn sàng, chưa hề một chút nào - nhưng hình như đấy là cuộc sống vốn có bao năm qua, mọi điều không bao giờ chắc chắn và như ý dù từ những điều nhỏ nhất. Có một lựa chọn mà chưa dám bước tới - đang cố bòn rút ít thời gian - thấy mình vật vờ như một cái bóng.

Không muốn đổi thay.

Monday, January 4, 2010

Bức thư không gửi :)


Có bao phút yếu mềm trong mỗi cuộc đời con người nhỉ... em nghĩ là nhiều, nhiều lắm... em hay bảo bạn bè rằng, nếu buồn hãy cứ buồn, khi vui hãy tranh thủ vui bởi em biết họ chỉ cần một lời động viên, ủng hộ vậy thôi - họ sẽ không ngập ngừng làm những việc thật ra họ muốn muốn làm lắm nhưng lo sợ mà không dám làm.

Và mỗi lúc như thế, em lại nghĩ tới câu nói của Trịnh Công Sơn : Khi bạn đang muốn hát một bản tình ca là bạn đang muốn hát về cuộc tình của mình. Hãy hát đi, đừng e ngại, dù hạnh phúc hay dở dang, thì cuộc tình ấy cũng là một phần máu thịt của bạn rồi.


Có một thời gian dài, dài lắm, em cố gắng sống theo những chuẩn mực mà một gia đình nề nếp như nhà em đặt ra, dạy dỗ em từ ngày nhỏ - không có gì sai cả, theo em chỉ là không đủ bởi mỗi thời đại một khác, mỗi con người có một tính cách và những khả năng riêng, nếu những người thân không để ý và nuôi dưỡng, tất cả những điều đó sẽ bị mờ nhạt dần và rồi trở thành thói quen khi mà bất cứ lúc nào định làm gì đó, người ta sẽ e ngại không dám làm hoặc hơn thế, có nhiều người sẽ cố thoát ra khỏi cái trật tự đó và vì không chuẩn bị sẵn, dễ vấp phải những việc không có ai góp ý cho, có thể trượt dài...
Gia đình em không chứng kiến thời gian trưởng thành quan trọng nhất của em - em có lỗi nhiều trong đó, bởi em không thể mở lời với ai, ngay cả bố mẹ yêu thương em đến mấy, cũng đều thích em đi theo những chuẩn mực vốn có - học tốt, điểm tốt, ra trường, tránh những cái họ cho rằng sẽ ảnh hưởng tới con đường 'chuẩn'. Nếu giờ này em còn ở VN, chắc rằng cuộc đời của em sẽ mờ nhạt lắm, một đứa con gái rất bình thường, có thể lẫn vào đám đông - có thể học ở một trường nào đó, ra trường, cố chen chân trong một công việc 8h sáng tới 5h chiều, đi về như một cái bóng, có thể có một anh chàng bạn trai nào đó mà hai gia đình chờ đợi sắp xếp ngày cưới ( như mấy đứa bạn của em năm nay đang tiến tới ) và cứ thế, ngày ngày lại trôi... Và nếu em cho rằng, em nên bằng lòng với sự may mắn và đủ đầy của cuộc sống ấy, em sẽ để mọi việc theo ý gia đình, yên ổn mà sống.

Vậy là may hay rủi khi em đã trưởng thành ngoài vòng tay che chở của gia đình, em đã dám tự quyết những điều mà những năm dài xa nhà, lương tâm em cứ cắn rứt vì em bước ra ngoài những 'chuẩn mực' vốn có - em không thể tiếc, bởi những điều đã xảy ra rồi, có gì để mà tiếc khi chẳng còn quay lại sửa đổi, thay thế được nữa... chỉ có lúc em từng ước, em có thể nói chuyện và xin mẹ em những lời khuyên mà em chẳng hỏi được từ ai... đấy là điều duy nhất em thấy buồn khi quay lại, soi mình vào chiếc gương quá khứ.

Mà em xa đề quá thì phải. Em xin lỗi vì em thích nói về bản thân, có lẽ bởi vì anh chẳng biết gì về em, nên em cứ muốn nói thật nhiều... dẫu biết rằng, rút cuộc, em vẫn chỉ độc thoại với chính mình.


Buồn và hài nhất là, mỗi lần nói chuyện với anh, dù câu chuyện nếu với ai khác - em sẽ cho ngay một từ ' nhạt ' và ' vô vị ', em lại thấy rất bình an, chỉ cần đôi co, chí chóe, chành chọe qua lại những chuyện vô cùng nhạt nhẽo đó... có lẽ bởi em gặp ít quá những người có thể nói và hiểu những móc máy của em và có những câu vặn lại ngang bằng, buồn cười ghê lắm và cũng chẳng chịu thua chút nào.

Mỗi lần nói chuyện, em biết anh đang có một tâm trạng nào đó hoặc đang chán gì đó, kiếm người để chanh chua một tí, cũng vui hơn... em cũng chẳng rõ nên buồn hay nên vui, em đã tự an ủi rằng: ít ra em cũng có một ấn tượng nào đó trong anh - như một số người nhìn em và bảo: nhìn vậy mà hóa ra không đơn giản.


Có những người đọc những gì em viết, nghĩ em phải 'trầm cảm' và 'rối trí', bất an lắm... khéo không ít các anh chàng đã đọc và nghĩ, em 'hâm' quá, tốt nhất là không nên dính vào :)). Có những người khi mới quen em, nếu em nói, em chẳng có ai thích - chẳng có nhiều người yêu, sẽ không tin - hoặc như dựa vào cuộc sống hiện tại, sẽ chẳng ai nghĩ em không phải đứa tranh thủ đi chơi bời, nhảy múa ở cái nước tư bản này... Có người cũng hỏi, sao em cứ ru rú ở nhà, hết đi làm, hết ngày lại về nhà, ôm máy tính và tivi... Nhưng rồi em chỉ cười, đưa ra những lý do em cho là họ sẽ tạm bằng lòng hoặc em cứ nhận bừa. Nhưng với những người như anh, người mà em không thể giải thích nổi tại sao - vì đâu, em luôn muốn hiểu em hơn, chia sẻ nhiều hơn - lại thường là những người từ chối biết, từ chối hiểu. Cái đó người ta gọi là sự trêu ngươi của cuộc đời, anh nhỉ ?


Nếu ngày xưa, có một anh chàng nào đó nói thích em, em sẽ nhìn họ với một con mắt nghi ngờ - suy nghĩ tại sao họ lại thích em... họ thấy gì ở em... Giờ em lại nhìn ngược vào họ, đặt câu hỏi: họ có gì để em thích được không - bởi những gì em có trong tay, những gì em trải qua... em cần nhiều hơn chỉ một lời nói ở một người con trai để em có thể đặt tình cảm vào họ. Nhiều lúc, khi em quá rảnh rang, khi em thấy bạn bè em đang đắm trong tình yêu, em cũng tự hỏi, liệu ai là người em sẽ thấy mềm lòng - liệu họ có biết rằng em là một món quà như em sẽ coi họ như vậy không ? hay họ cũng như những đứa trẻ trong thân xác to lớn, cho rằng em là một điều đương nhiên xảy ra trong cuộc sống của họ, cho rằng khi em đã thuộc về họ thì em sẽ luôn là của họ - chẳng phải làm gì thêm nữa...


Thật ra em đang có thừa thời gian - thời gian chết bởi em chẳng làm gì được, em đọc sách không vào, nằm xem tivi thì nhức đầu... vậy là em ngồi nhặt nhạnh những mớ suy nghĩ này ra và viết cho anh, em nghĩ tới anh nhiều, em biết em chẳng có quyền gì xuất hiện trong cuộc đời anh - như anh có nói vài lần ' bị thả bomb bất ngờ ' - đấy cũng là một trong những giờ phút yếu mềm của em khi phiền tới cuộc đời của anh. Ở hiện tại, em chẳng biết anh ra sao, thế nào. Em cũng chả thèm quan tâm nếu người khác nghĩ em quá ảo vọng... Ở hiện tại, em còn quá nhiều thứ đang trong quá trình hoàn thành. Ở hiện tại, lần nào 'chí chóe', anh cũng hỏi: bao giờ em về... - em chẳng thể đưa một câu trả lời. Vậy mà, em lại phiền tới anh - em xin lỗi chứ, em thấy có lỗi thật anh ạ.

Em viết bởi em đang ở trong một vị trí phải quyết định một việc quan trọng - có thể em sẽ không còn nhiều thời gian để online và nghĩ vẩn vơ nữa. Vả lại, lâu lâu như một mặt hồ gợn sóng, lòng người lại xao động khi chạm phải một miền ký ức - một cảm giác cứ cố đẩy ra...

Em đã nghĩ nhiều lần tới cái việc cai online :)) - với một đứa 'nghiện online' thì việc này nói thì dễ, làm thì quá khó, không phải em chưa từng offline một thời gian, và hơn thế, viết như một phần hồn của em - làm sao em có thể sống thiếu nó nhỉ ?
Nhưng chắc là em cũng cần một khoảng lặng khỏi những chuyện nói nhiều - làm ít này. Em đâu còn nhiều thời gian cho những việc Rất Rất cần hoàn thành trong 1 năm nữa. Em nói được nghĩa là sẽ làm được.

Hôm trước, một người bạn mới quen bảo em rằng đừng bỏ viết... em cũng có hứa em sẽ không bỏ :D nhưng không có nghĩa là em sẽ viết nhiều như trước - trong To Do List của em, em có nói em sẽ viết có chất lượng hơn :) - lại một việc nói là phải làm được.

Em ngủ ít quá. Hôm trước quả thực đầu óc chẳng còn suy nghĩ rõ ràng, gọi anh nói nhăng cuội rõ nhiều - có biết bao điều vẫn muốn nói nhưng biết là, cái trò chơi 'đuổi hình bắt bóng' ấy sẽ chẳng giúp em chút nào. Em cũng không biết tại sao em muốn hiểu hơn về anh nhiều đến thế... dù anh đóng chặt cửa đối với em - dù với anh, em cũng chỉ là một đứa con gái bình thường khác...



Ngày mai trời lại sáng... mùa xuân vẫn còn nở trong tim...


Sunday, December 13, 2009

Christmas is all around.

Một ngày Chủ Nhật nhẹ nhàng lắm.

Vừa ăn tối và lấy cây thông giả (từ năm ngoái) ra, giăng đèn và treo móc vài thứ đồ cho nó lung linh :P . Thế là căn phòng có không khí Giáng Sinh rồi đấy.

Năm nay kiếm chút nhạc làm quà online, nếu ai chưa có thì load về nghe nhé :x ( credit most songs to X-Nicky ).

Have yourself a Cosy Christmas my dears :* !!!

Mary did you know - Clay Aiken
Everlasting Love - Jamie Cullum
Rockin' around the Xmas tree - Miley Cyprus
Right here waiting for you - Richard Marx
You are not alone - The X.factor Finalist

Christmas is all around - Billy Mack
Home - Michael Bublé
Ring my bells - Enrique Iglesias
I'll be home for Christmas - Katherine McPhee
Santa baby - PCD
The first Noel - Josh Groban ft Faith Hill
Merry Christmas Everybody - Steps
All I want for Christmas - Olivia Olson
Stay - Ronan Keating

Happy New Year - A.teens

I dreamed a dream - Susan Boyle
Last Christmas - Human Nature
One sweet day - Mariah Carey ft Boy II Men
Viva forever - Spice girls
Evergreen - Will Young
Your song - Elton John
Oxygen - Maria Serneholt
Unchained Melody - Gareth Gates


http://www.mediafire.com/download.php?n5mfwyzjz3d



Một mùa Giáng Sinh nữa sang.

Giáng Sinh đầu tiên - được hưởng một Giáng Sinh khá Anh. Giúp Patt đặt một cây thông nhỏ lên, treo đồ trang trí. Ăn một bữa Giáng Sinh cùng Allison. Biết thế nào là Xmas Cracker. Biết tới đúng ngày phải hạ cây thông xuống.
Theo tập tục xưa thì cây thông Noel chỉ được trang trí vào đúng đêm Giáng Sinh nhưng sau thời gian thay đổi, tập tục cũng chuyển biến hơn cho phù hợp - nhiều gia đình bắt đầu mua và trang trí cây Noel vào tuần thứ 2 của tháng 12 và đa phần đều hạ cây xuống vào mùng 6 tháng Giêng, tránh điềm gở cũng như theo nghi lễ truyền thống.

Giáng Sinh thứ hai - Giáng Sinh của Pháp.
Cảm giác ở Paris năm 2004 đó vẫn chưa hề phai trong tâm tưởng, có lẽ bởi đấy là cảm giác của chuyến du lịch đầu tiên tới một thành phố với nhiều không khí Giáng Sinh nhất.
Năm trước cũng chưa hề chạm chân tới London. Paris càng trở nên huyền ảo, lung linh nhất với đại lộ Champs Élyssées kéo dài, đèn giăng trên các nhánh cây, lấp lánh, đèn xe sáng trưng giữa con đường lớn...
Một chuyến đi cuối năm, dẫu chỉ 10 ngày nhưng đã trở thành một trong những Giáng Sinh đáng nhớ nhất từ xưa tới nay.
Đêm Giáng Sinh, tới ăn tối cùng gia đình vợ chồng cô chú N.M. , nhìn một gia đình lớn - giống gia đình mình ở VN vậy, con cái mỗi người mang một món tới góp chung, dịp tụ họp sau một năm dài vất vả, sau khoảng thời gian bận bịu ở những điểm khác nhau của thành phố chẳng thể gặp nhau, tiếng nhạc dìu dịu đằng sau.
Chuyến xe đi về giữa đêm lạnh, tối đen trên đường, lâu lâu nháy ánh đèn ở phía các đầu xe, Giáng Sinh chợt ý nghĩa hơn bao giờ hết - như một khởi đầu mới, một bình yên chợt tới vực tinh thần cho những nẻo đường trước mắt sau 2 năm xa nhà.

Giáng Sinh thứ ba, là khoảng thời gian trục trặc vô chừng thứ... trôi qua trong tĩnh lặng, vẫn nhớ đã cố đi mua quà cho người ấy... vẫn muốn có chút không khí, đi lang thang trong khu shopping, chìm giữa hân hoan, náo nức của những người xung quanh vội vã đi mua sắm cuối năm.

Giáng Sinh thứ tư, bận việc, bận chuẩn bị đón B sang chơi vào đầu năm, bận trong cả hỗn độn chuyện tình cảm - giữa chia tay một người và nhớ một người.

Giáng Sinh thứ năm, vẫn bận, cuối năm cố đi làm để bù lấp vào thời gian trước đó. Sau Giáng Sinh, ốm, nằm một chỗ, chẳng còn là chính mình trong từng cử động... vậy mà đã một năm từ ngày ấy, có tiếc gì không Giáng Sinh năm trước, có lẽ nhiều điều chưa kịp làm, có lẽ cái lạnh đã làm cho khoảng cách rộng thêm ra của 10 ngày ấy. Tháng năm là thứ có thể làm lành nhiều cơn đau nhưng tháng năm cũng lạnh lùng, sắt đá nhất trước chính những nỗi buồn của mỗi người, nó cứ trôi và trôi, mọi điều rồi chợt trở thành "một ngày hôm qua nhòa nhạt", để lâu lâu giật mình nhìn năm nhìn tháng, giật mình lật giở lại chỉ mới năm ngoái thôi...


Giáng Sinh năm nay, ông già Noel có tới nhà tặng con ít quà không vậy ông già, vì con đã mua Big Sock chờ quà của ông rồi :D

Giáng Sinh năm nay sẽ thật an lành, bởi cuối năm có khá nhiều việc suôn sẻ dù lâu lâu vẫn có vài sự cố "nhỏ thôi".
Giáng Sinh năm nay chắc sẽ làm 1 bữa roast, mua Bailey's (tự dưng thèm Baileys, ha ha) và lại xem Love Actually :x - ohhhhhhhhhhh cant wait.

Started the count down...

Cho và Nhận.

Nghĩ tới câu: Năng lượng ( hoặc bất cứ cái gì ) không tự mất đi mà chỉ chuyển từ dạng này sang dạng khác ( từ người này/vật này/ việc này sang người khác/việc khác/vật khác ).

Cho và Nhận nhiều khi cũng ở cái trạng thái như thế, chỉ là không hoàn toàn chuyển hết, không hoàn toàn mất hết, không hoàn toàn nhận hết.

Có những người sinh ra, quen nhận, tới một mức mà họ coi đó là "không khí" của cuộc sống - quên mất mình phải cho lại. Vì thế mà dễ dẫn tới, khi mất rồi mới nhận ra cái gì quý và không ít người khi đó trầy trật để cứu vớt và khóc lóc về cái mất đi đó, có người lại thành sợ nhận - lại tích cực cho, cho rằng như thế sẽ sửa đổi được nhưng họ không hiểu rằng, cho hay nhận, không phải ở số lượng, không phải ở cái gì, ra sao mà ở tấm lòng chân thành của họ.

Có những người có thói quen cho - không phiền khi không nhận lại gì hoặc nhận lại cực ít - nhưng vì là con người nên tới một mức độ nào đó, cũng thấy mệt mỏi vì cứ "cho" mãi mà không được gì ngược lại. Dẫn tới phản ứng tiêu cực là sau đó trở thành kẻ chỉ thích "nhận" - thấy việc xxxx gì phải cho khi mà thiên hạ, ít người biết trân trọng nó.


Lan man tí vậy :D. Cảm giác về cái sự cho - nhận để mà cân bằng thật là khó.

Hôm nay vừa gửi quà về nhà xong, có lẽ chẳng phải ai cũng như mình, ở xa, lâu lâu lại đóng 1 thùng gửi về, nhiều khi toàn đồ linh tinh, góp nhặt lại, chọn để tặng từng người trong gia đình, ở nhà thì cứ gạt kêu không cần phải mua, ở nhà có hết, ừ nhưng khi có quà, vẫn vui ra mặt... đấy chính là cái niềm vui của "cho" mà chẳng có điều gì sánh được.

Biết rằng nước mắt chảy xuôi... dù có làm gì thì những điều mình nhận được, sẽ chỉ có thể chuyển qua sau này chứ để đáp trả - dường như vô tận.

Viết thư gửi mẹ, chống chếnh sau một đêm ngủ có vài tiếng vì gói đồ, xếp đồ, đóng đồ... hy vọng có một điều gì đó sẽ thay đổi trong một mối quan hệ vốn lâu nay vẫn thế, không mặn, không nhạt, không thể hiện quá nhiều tình cảm, không hờ hững, dựa mà không dựa, tin mà không tin.

Xong việc mà cả tuần qua cứ nhấp nhổm, lại thấy trống tênh, "ngắc ngứ" giữa những nhận và cho bao lâu nay, có lẽ phải ngủ thêm rồi mới nghĩ nổi những điều mờ nhạt trong đầu...


Phải dọn nhà, dựng cây thông lên...

Giáng Sinh chỉ còn chớp mắt sẽ qua.

Monday, December 7, 2009

Nỗi nhớ là điều rất thật...

London, 1am 07 Dec 09.

Thế là đã gần tới những ngày cuối năm, 3 tuần sẽ trôi qua trong nháy mắt, với những ngày bận rộn công việc cuối năm, với những sắm sửa quà cáp, với bạn bè đi và đến, với những cuộc vui chẳng hẹn trước tiễn năm cũ...


Đêm nay em buồn, em rơi vào trong vực thẳm của những chuyện khó chịu vô cùng vớ vẩn và nhạt nhẽo như chính cuộc đời em đang sống.

Không phải vì em không muốn chia sẻ, em chẳng e ngại về những việc em đã và đang làm, em sống và thường khá biết bằng lòng với những gì mình có, ngay cả trong những hoàn cảnh bi đát nhất - em lại luôn đứng ra và tin tưởng vào cái gọi là " một tương lai tươi sáng hơn" - hoàn toàn không giống như cái nửa u uẩn, ngất ngơ của em trong các bài viết "chán đời" như thế này.

Tại sao em lại viết cho anh ư ? vì em vẫn luôn nghĩ đến anh, nhiều hơn ngay cả khi em muốn và thậm chí ép mình nghĩ ít đi... đúng như cái câu: càng quên lại càng nhớ.

Em muốn kể về anh lắm - đã nghĩ sẽ kể từ dạo trước xong lại thôi, bởi nhiều điều, có lẽ chính xác hơn là bởi anh. Em đang tự hỏi và tự đùa giỡn với ý nghĩ của chính mình, liệu viết ra rồi em có khá hơn không ? em có thoát ra khỏi cái vòng vô hình em đã trói mình vào bao lâu nay không ?

Em đã viết rất "mạnh tay" rằng em buông, rằng em thôi nghĩ, rằng .... thế này, thế kia. Vậy mà hôm nay em lại ngồi đây, công nhận với chính mình rằng - em không thể.

Lần đầu tiên trong cuộc đời - em đặt một mục tiêu mà em không thể làm được, dứt khoát lắm và cũng khắc khoải lắm. Phải chăng là thế ?

Em cũng chả biết.
Em đang muốn đổi qua cái giọng nhạt, bất cần để nói chuyện với ảo ảnh của anh.

Anh sẽ không đọc được - vì thế mà em mới post và viết dài dòng ra được - em không tự tin với chính mình nếu viết và nghĩ anh sẽ đọc.

Hài hước làm sao khi em biết đến anh hơn 10 năm trước và ít - nhiều vào những lúc lên - xuống của cuộc đời, em vẫn nghĩ và thậm chí, nhớ tới anh.

Ôi không, nếu ai bảo rằng em yêu anh, em sẽ không tin và gạt ngay. Nên anh cũng đừng nghĩ thế nhé.

Không, em chỉ nhớ anh - anh của ngày xưa em biết, của 6 năm trước em vẫn còn nhìn thấy, vẫn có thể "lén nhìn"...

Em không tin vào tình yêu giữa những người xa lạ - nhưng em tin vào cảm giác của chính mình cũng như cái sợi dây nối kết giữa hai con người nếu .... ( vâng, lại là nếu đấy ), nếu họ có muốn níu giữ nhau - dù là chỉ để hành hạ nhau, gây khổ sở thêm cho cuộc sống của nhau.

Em biết gì về anh nhỉ - một cái tên, tuổi, địa chỉ, gia đình, cuộc sống chung chung... không đủ, hoàn toàn là vô nghĩa bởi với em như thế không thể gọi là " biết " về một con người. Biết nghĩa là phải biết giọng nói anh ra sao, điều gì làm anh bật cười, anh nghe nhạc gì, thích xem phim gì, đọc sách hay ghét đọc sách, thuộc những gì, hứng thú với những việc gì, ngại hoặc lười với gì, thích ăn những gì vào sáng - trưa - chiều - tối, thường thức tới lúc nào, nếu rảnh rỗi sẽ làm gì...

Vâng, có nhiều quá không ? Gần như là hiểu rồi còn gì, mà để được như thế thì quá khó bởi có phải bạn bè, thân thiết đâu mà được phép " biết " những thứ như thế - nhiều khi phải "tâm giao" lắm mới được phép biết hết ấy chứ, đâu chỉ ở mức thân thiết, gần gũi.


À để em kể chuyện " của chúng mình " tí đã, không rồi " bạn đọc " sẽ thắc mắc là em "nhảm" không nguồn gốc nãy giờ - khó hiểu (mà khổ, có khi nào em nhảm dễ hiểu đâu).

(đây là một version khác)
Giữa tháng 10, em viết một bức thư 4 mặt giấy - gửi chuyển phát về VN - nhờ cậu bé người yêu của em gái mang tận nhà đưa anh, kể về một cô bé hàng xóm và một anh chàng hàng xóm.

Em của ngây ngô ngày ấy, giữa một buổi chiều phố ngập nước - đang loay hoay chơi đùa trên khoảng sân rộng - nóng gáy bởi một ánh mắt từ nhà đối diện, chênh chếch tầng 3. Em tự biết mình nên cho rằng, có thể chỉ là tưởng bở của một đứa con gái trước một sự vô tình.
Em đã để một thời gian kiểm chứng cái sự tưởng bở đó.
Người con trai ấy không hiểu sao, cứ "vô tình" mãi xuất hiện những lúc em loanh quanh trên sân, loanh quanh trước cửa nhà. Em có thể nhìn thấy ánh mắt đó qua lớp cửa kính - ánh mắt nhìn thẳng và sáng.

Có lẽ, em đã chỉ kiếm cớ cho rằng "vô tình" trở thành "cố tình" - bởi em đã có một ấn tượng mạnh với người ở phía đối diện ấy, bởi ánh mắt ấy hay gì đó mà em nhìn thấy ở họ, em không muốn cho qua.

Ôi cái tuổi 14-15, có ai mơ mộng hơn thế, giữ trong tâm tưởng mình một hình ảnh anh chàng hàng xóm - sáng sủa, dễ thương, biết cười, cung cách sinh hoạt khá giống nhau... một hình mẫu chăng ?

Đã có lúc, biết anh biết em nhìn sang - đã định nhìn thẳng một lần về phía đó rồi cái "tự ti" đã kìm lại, nhìn rồi sao... em thích giữ cái khoảng "ảo ảnh" đó cho riêng mình.
Đã có lúc, biết 2 cuộc sống chẳng thể nào giao nhau, đi tiếp trên con đường của riêng mình - học, ăn ngủ chơi, học, tự hiểu khoảng cách tuổi tác sẽ đưa anh tới những con đường khác - ở lứa tuổi của anh, em chỉ là một con nhóc - không hơn, không kém.

Và rồi em có con đường đi vạch cho riêng mình - đi học xa nhà. Đi xa và xa mãi. Từ bỏ nỗi nhớ về ánh mắt và bóng hình ở bên kia phố với hàng hiên hoa giấy mỗi năm nở rộ một màu - em rất thích màu cam và màu tím sẫm năm nào đó, có lúc từng khao khát được sang xin một nhánh về trồng, giờ có muốn hỏi anh về hàng hoa giấy đó cũng là điều không tưởng mất rồi.

Em đã yêu và chia tay. Biết thế nào là yêu và sống hết mình. Biết thế nào đổ vỡ, thất vọng và cả suy sụp. Biết thế nào là nhặt bản thân mình, vực mình lên...

6 năm đó, em không còn là em của 6 năm trước nữa, không còn cái ngây ngô xưa, không còn tin vào những điều kỳ diệu của những mơ mộng cổ tích nữa, không còn dễ để ai chà đạp hay lợi dụng lòng tốt và sự chân thành nơi em nữa.... Trừ kỷ niệm và nỗi nhớ về anh.

Anh sẽ chẳng bao giờ biết, trong những giấc mơ của em - đôi khi, chỉ đôi khi thôi anh ạ nhưng cũng đủ nhiều rồi bởi em không nhớ nhiều đến thế về những giấc mơ buồn - mỗi khi em suy sụp và gặp chuyện "đời" phải lo, em mơ về căn nhà yêu thương của em, anh luôn có một góc trong đó - tự nhiên lắm, em tỉnh giấc và tự hỏi: " còn chưa quên sao... " bởi ký ức về anh như một bức tranh in sâu thật sâu, chẳng hề nhòa nhạt.

Gửi thư tới anh, chuẩn bị tinh thần nhận một câu trả lời: không, thực ra em tưởng tượng ra cả thôi, anh không hề nhìn sang phía bên nhà em - chẳng biết về em... Nhưng thật ra, vẫn thấp thỏm chỉ để mong, có thể.... có thể anh sẽ liên lạc và nói nhiều hơn chỉ một câu nói đó.

Bé yêu của em bảo, 4 năm trời quen biết, chưa khi nào thấy em trẻ ra và đầy sức sống đến thế - trong thời gian chuẩn bị đặt bút viết thư cho tới khi gửi. Cả tuần đó, em tìm được sự vô tư mà em chưa hề có bao giờ trong gần 20 năm cuộc đời trước đó - vì vốn em luôn gồng mình lên gánh vác, chịu đựng, chấp nhận và cả sống vì những kỳ vọng đặt lên từ bé mà thành già trước tuổi từ khi nào không hay...
Nếu ai ở cạnh em những ngày đó, sẽ cho rằng em đang yêu - em đã đang yêu cái bản thân mình của tuổi 17-18, hồi hộp viết một bức thư làm quen, ngóng chờ trả lời với một người em chỉ nhìn từ xa, tìm hiểu được nhiều qua những suy đoán có cơ sở của riêng em.

Em đã tự biện hộ cho mình rằng, nếu giờ không làm, sẽ chẳng bao giờ có cơ hội nữa, bởi anh rồi sẽ có gia đình, em cũng sẽ có cuộc sống khác sau 1-2 năm nữa, giờ làm quen thì sẽ còn hợp lý về thời gian, không vô duyên đến thế...

Ai cũng an ủi em, thôi thì viết cho rõ lòng mình là được, còn cũng chẳng có gì phải trông đợi. Nhưng ai cũng một mặt, dù âm thầm, vẫn cầu mong em sẽ có một kết cục tốt hơn thế với anh. Là gì ư ? anh và em sẽ có hơn 1 tình bạn ?

Em chả rõ. Thật sự không rõ. Em chưa cho phép mình đi ý nghĩ xa thế bởi em biết những gì mơ mộng thường không phải thực tế.

Và thực tế, quả là quá cay đắng - còn chua chát hơn những gì em sẵn sàng đón nhận.

Anh im lặng 10 ngày - 10 ngày có thể trôi qua nhanh lắm khi anh sống cuộc sống vốn có của anh - gặp những người hay gặp, dăm ba câu chuyện, ăn vài bữa cơm, làm vài việc, hết ngày.

10 ngày ấy, em không mong ngóng mà hơn cả mong ngóng, như một kẻ chưa từng được yêu nhưng lại thất tình.
Em vẫn đi làm, vẫn ăn, vẫn ngủ, vẫn chat, vẫn nói chuyện nhưng trong đầu em, đếm từng phút từng giờ, ngóng từng bức thư, cuộc điện thoại - những giấc ngủ ngắt quãng kéo dài cho đến tận bây giờ - cứ 3 tiếng một lần thức, giật mình, loay hoay nhìn phone và máy tính... Để rồi gần 2 tháng nay, cố dỗ mình nhiều, em đã bị vào nếp, không ngủ được thẳng giấc nữa.

Em đã không thể chấp nhận nổi con người em của thời gian đó - hoàn toàn mất cân bằng trong cuộc sống tinh thần, hoàn toàn mất kiểm soát với cảm xúc bản thân, để nó "đi hoang" quá mức và thành không có cách nào cứu vớt nổi sau đó.

Em bỏ cuộc. Anh gửi một cái email ngắn, chỉ vài câu qua loa, đưa một cái nick chat... Lúc đó em đã chẳng thấy có gì quan trọng - anh áy náy hay thế nào để quyết định liên lạc, dường như đâu còn gì phải nghĩ, khoảng lặng 10 ngày đủ để em hiểu, thật ra anh đang cố phép lịch sự - em an ủi mình như thế, thôi ít ra người ta còn đủ suy nghĩ để nói một câu.

Add nick. Anh thay đổi giọng chat liên tục. Em đi từ choáng váng tới ngạc nhiên. Em không bất ngờ về con người anh - một gã đàn ông 30 tuổi... đâu phải em chưa từng gặp, chưa từng quen, chưa từng băng đá đánh giá 'đàn ông' nói chung. Chỉ bởi, với anh, em rối rắm trong miền ký ức của quá khứ và hiện tại và với cả chính 'giác quan thứ 6' về con người của riêng em.

Em nhìn thấy ở anh rất nhiều điều. Sau đó, ngồi nghĩ và tự bác bỏ hết bởi tự nhạo mình: em là ai, em biết gì về anh mà cho rằng em 'nhìn nhận' đúng con người anh.

Em lần nữa bỏ cuộc, biết anh lánh mặt online, biết anh chỉ đùa cợt và mua vui cho những phút giây rảnh rỗi và buồn chán của mình...

Cứ dùng dằng qua lại, một phần bởi em cũng không để yên, vừa muốn bỏ, vừa không vừa ý với một kết cục "dở dang" - cố viết vài lần luẩn quẩn những lời nhắn.

Em biết rõ lắm, dù anh đã nói rõ, anh không hề cố tình nhìn sang phía em trước mà do biết em nhìn nên anh "soi" lại, tóm lại là 2 người lâu lâu có im lặng rình nhau ^^ - chẳng nhất thiết ai nhìn trước nữa.
Em nhớ như in hôm anh chat "hơi tử tế" kể về mối thù 10 năm anh phải gánh - tả rất rõ về cô bé ghi thù ấy, từ mái tóc dài, dáng vẻ, cách kê bàn học, những lúc liếc trộm sang, lần vô tình đi qua nhau trên phố (mà em còn chẳng nhớ)... em đã vui, bởi anh có biết tới dù miệng bảo, không hề biết... em đã vui bởi sau từng đó năm, anh vẫn nhớ từng chi tiết nhỏ ấy.

Em không buồn khi anh email lần cuối, nói rằng, anh bực quá đã xóa nick yahoo và cả facebook của em, em add lại nhé... Nhưng đó chỉ là phần phụ, phần chính anh đã ẩn ý từ chối khéo việc muốn kéo dài sự quen biết dù là thật sơ sài đối với em, lời xin lỗi của anh còn ám ảnh hơn nữa... Em thà anh cứ lẳng lặng mà quên, bỏ qua, có lẽ hay hơn.

Em để anh tự add lại. Tự chấn chỉnh lại mình. Tự nhắc còn nhiều việc ngoài kia đang gọi và chờ. Đúng như anh nói: phù phiếm và viển vông, nào có đi tới đâu - kể cả là có kết bạn :) . Dẫu em đang viết thế mà không nghĩ thế đâu.

Em đã tự xóa facebook của anh, em đã chọn không liên lạc nữa.
Nhưng sao em vẫn nghĩ tới anh, vẫn day dứt trong lòng...


Không em không đáng thương hoặc viết ra để được an ủi. Bởi em có nói với bé yêu rằng: có lẽ đó chỉ vì có điều mình muốn mà không được, nên mình khó chịu - khéo có được rồi, lại chẳng muốn giữ nó.
Xét ra, anh vô tâm hay cố ý, cũng đã luôn chọn đúng - dù hoàn cảnh và cuộc sống anh đang ra sao.

Em và anh chắc là vẫn cứ song song vậy thôi, ở hai bên phố - im lặng nhìn qua phía bên kia rồi lại quay vào với những tiếng gọi trong cuộc sống của mình.

Em không tiếc bởi em đã có thể viết ( rất nhiều ) với anh. Em vẫn tiếc bởi không thể hiểu anh - chỉ để thỏa mãn cái trí tò mò và sự chiêm nghiệm về cảm nhận của riêng mình.

Xét ra, em vẫn ích kỷ và con nít quá, anh nhỉ :).


2h sáng rồi, em ngủ thôi.

Mai bận lắm.

Chắc em vẫn sẽ còn nhớ và nghĩ tới ảo ảnh của anh..... cho tới khi quên thì thôi.

Chào anh :).

Wednesday, December 2, 2009

Chỉ để nhớ...

Nay ngó trong update, thấy chị Nhien Nguyen ghi: Nhớ để rồi Quên. Lại cười mỉm trước cái sự Nhớ và Quên ấy. Phải chăng ai cũng có những lúc lãng đãng để nhớ và quên của mình - cứ quay quắt giữa hai chiều nỗi nhớ bởi thật ra, nếu biết mình quên, tức là đang nhớ ?

( nhắn thợ ảnh nếu có ghé, vì thợ ảnh bi'zi` chưa chịu sửa ảnh, nên tớ cứ "nhón nhén" chèn ảnh lung tung hết cả lên rồi).

Đã nhiều năm xa nhà, tôi hay mơ. Mơ ở đây thường là ác mộng chứ không phải mơ gì rực rỡ, đẹp đẽ. Hẳn là ai cũng mơ rồi - bạn đang nghĩ thế. Ừ thì, chuyện thường.

Hồi bé, tôi ít khi mơ, cho tới khi từ Nga trở về VN, tôi mơ. Cứ có một cái gì đó sức ép là đêm tôi mơ. Mơ tới mức đi lại quanh màn vỏn vẹn tấm đệm 5m2 trên căn gác xép ngày ấy. Mẹ tôi phải kéo tôi xuống, dỗ ngủ - sáng sau mẹ hỏi, tôi chẳng hay biết gì. Và thế là đang đi học thêm học nếm ở đâu, mẹ tôi cũng cho nghỉ hết, còn tìm thầy cô về tận nhà dậy nhưng cũng không bắt tôi phải điểm thế này thế kia, so đo với ai nữa, đưa đi cắt cả thuốc bắc để uống :D - tóm lại, thần kinh tôi yếu đến thế :)).

Xa nhà, năm đầu tôi ít mơ, tôi mải đắm mình vào thế giới "tự do" của riêng mình, trừ những lúc bài vở, lên lớp, tôi tự do tự tại làm những điều mình thích, xem tv tới quá nửa đêm, ngủ dậy lúc mình muốn nếu không phải lên lớp, đi lang thang sau giờ học, ngắm nghía phố xá,...

Năm thứ 3, tôi bắt đầu quay lại những giấc mơ không bao giờ tôi nhớ, chỉ biết giật mình tỉnh, ấm ứ giữa tỉnh và mê, có những đêm khóc trong mơ để rồi phải bật dậy giữa chừng, sợ hãi.
Chung quy cũng chỉ ở stress của cuộc sống - những xoay vần của tiền và tình, của kỳ vọng và những điều mình muốn - giằng co với chuyện thả trôi hay bơi ngược dòng.

Rồi hơn 1 năm trở lại, tôi đã hết mơ. Ngủ cũng không còn khó như xưa, có thể nằm xuống là ngủ - giữa những tiếng người cười nói, gõ máy, bật nhạc... - điều mà trước kia tôi sẽ không tài nào chịu nổi.
3 tháng trở lại, những cơn mơ lại về - sợ hãi hơn là tôi có thể tỉnh dậy giữa đêm và nhớ rõ mồn một những điều ghép nối của giấc mơ đó. Và thế là tôi ngủ ít hơn, cố nghĩ về những ký ức đẹp nhất như phần nào trốn chạy khỏi những luẩn quẩn trong đầu mình chăng ?


Đêm qua, lại mơ, lại giật mình. Cả ngày cứ "dằn vặt" mình với câu hỏi tại sao... khi mà dạo này mọi việc không còn quá căng thẳng, dần dần những quỹ đạo đã thành một vòng tròn quen thuộc hơn...

Có lẽ nào, ngay cả những ký ức và nỗi nhớ cũng có thể làm con người ta căng ra trong mơ, chới với muốn chạm tới điều quá xa vời ở hiện tại.

Muốn ngừng nhớ một thời gian. Muốn ngừng nghĩ. Muốn ngừng cả online - dẫu là chạy trốn trước những ngày cuối năm...

Đổi status ở Facebook. Tạm vậy đi :) vẫn còn sự sống và có hy vọng mà.