Wednesday, April 28, 2021

dark time

 I started writing again with hope of a new beginning.

Yet life pulled me back down into dark time and there's no light at the end of this tunnel...yet.

Saturday, April 3, 2021

Back into life

 London. Apr ...early-ish

I have few days of peace left, almost. And then, back into the fire and chaos of survival

Friday, March 12, 2021

Books

 London. 11 Mar 2021

As I breathed in the fresh air while walking along the high street, with all the shops still shut and empty. I wish I can go in and browse, looking at things that I dont need but want to have. And mostly is the book stores. Just to breathe in the smell of new printed papers of each page. I miss feeling of being content enough to just have a day to browse the city, mindlessly.

My baby sister is turning 18. That also means I've been away for such long time. And yet, I dont feel the time apart is such a big dent. But when I look at my parent, I can see it in their deepen wrinkles. Yet again, I still havent done much for my life as I wish to.

I looked at all the display books on the window today and wonder, if I ever will have a book there, not that I started to even write anything meaningful but I have an idea and some back-bone for something worth writing. But I wonder if I will ever get around to it...

Life is full of half-lived dreams.

Friday, February 26, 2021

Starts again

 London. 26.02

I sat under the blazing sun today. It is still cold but gloriously sunny. England in sunny days is the best England I'll ever recall or remember.

The sky is almost too blue. The breeze just lace through the trees, whispering just enough. And the peacefulness under that warm sun chasing by the patches of clouds...

Everyday is hard to get up, to keep going. But day like today, I feel renew which is not often. There are days I feel like being under water, so much muffle sounds, so much loneliness because of everything that can happen and is happening around me. I thought I had gotten better. Yet when life doesnt give you much to go on, I always turn back into that little island.



I've wasting away these days, reading many books that dont make much sense but as an escape route. 

There are days I wish I can do more. Yet overall, I'm still standing very still, in the same spot, with no will to carry myself.

Wednesday, February 24, 2021

wow hello there


London. 00:27. 24.02.21


 Suddenly I feel like writing something tonight.

I dont really write much anymore, I have many reasons/excuses for my dehydrated soul. LOL. I cant even read my previous writing posts and dont feel: urg... how did I write them down so easily before. Now I'm all cramp up, holding in and keep moving on. 

Life is such a strange move. 

I really cant wait to live again.

Wednesday, June 23, 2010

Nói tiếp về tình yêu.


Thursday, May 20, 2010 at 2:20am

Sẽ thật là ngớ ngẩn nếu tôi lại lần nữa đặt câu hỏi muôn thưở về tình yêu.

Định viết cái note này từ hôm lâu, cái hôm mà huynh huynh phá vỡ 'quy ước' và đã bàn sang 'love'. À không phải viết ra để 'nói xấu' huynh huynh đâu, huynh đừng nghĩ gì đấy nhé ^^ ( chỉ đơn giản là bao giờ cũng thú vị khi có thể nhắc tới ai đó trong những dòng suy nghĩ độc thoại với chính mình ).




Sẽ phải nhắc tới một điều nữa trong bói Hoàng Đạo từng nói về những người phụ nữ trong cung Bọ Cạp (chỉ là chiêm nghiệm, không phải mê tín gì cả nhé ). Tác giả của một cuốn sách khá nổi tiếng về các cung Hoàng Đạo có viết rằng: người phụ nữ của cung Bọ Cạp sẵn sàng hết lòng vì tình yêu nếu nàng cho rằng đó là tình yêu của cuộc đời nàng, cho dù nàng không phải người chính chuyên trong cuộc tình ấy...

Và từ đó dẫn tới câu chuyện ngắn ngủi đã bàn luận với huynh huynh về 'yêu'.
Tôi đã nói rằng tôi vẫn có niềm tin rằng mỗi người đều có một người dành cho riêng mình. Và điều đó dựa trên tình cảm - cảm xúc chứ không phải hề dựa vào việc tình yêu đó sẽ khiến họ mãi mãi ở bên nhau hay phải đi tới một kết thúc hạnh phúc.

Nói tới đây phải lấy ví dụ ngay thiên tình sử trong nhiều câu chuyện xưa như Romeo và Juliet hay ngày nay, tình yêu chỉ đếm bằng ngày, tháng ở cạnh nhau, vài năm hay chục năm đều được coi là rất đáng kể rồi.

Có lẽ vì mấy hôm nay đọc nhiều tiểu thuyết tình cảm giết thời gian và lấp suy nghĩ nhiều quá nên tôi lại thích ngồi xuống, gặm nhấm ít 'lãng mạn' của bản thân mình.
Nhưng khi đọc các tiểu thuyết với những cái kết vẹn toàn thì mới hiểu hiện thực thường không phải những con đường gai dẫn tới hoa hồng, mật ngọt ở cuối như vậy nữa. Nhìn vào những thực tế cuộc sống và hiểu ra rằng, không ít những mối tình cảm mơ mộng đều tan vỡ và khi người ta học được từ những vấp ngã của chính mình, họ sẽ chọn một con đường bớt gập ghềnh hơn, bớt chông gai hơn...

Mấy đứa con gái chúng tôi vẫn bảo nhau rằng ai biết chọn lựa một điều đủ tốt cho lâu dài thì những người con gái đó đều thật may mắn và khôn ngoan. Và hình như tôi cũng như không ít mấy cô bạn yêu quý vẫn chưa chịu đầu hàng, vẫn lang thang tìm kiếm một kết thúc có hậu của riêng mình, biết là ngốc nghếch đấy nhưng vẫn không bằng lòng với những gì đơn giản nằm sẵn trong tầm với.


Quay lại với tình yêu và những kết thúc gần với sự thật nhất, tôi đã không ít lần tự hỏi, liệu có khi nào tôi trở thành như vậy thật - như lời tiên đoán của một quyển sách bình thường, chấp nhận yêu và được yêu chẳng quan tâm tới địa vị của riêng mình trong cuộc sống của người kia.
Liệu khi đó, tôi sẽ bào chữa với chính mình rằng đó là bởi tình yêu và sự cao thượng của tình yêu chăng ? Nghĩ tới đó mà thấy chính mình muốn bật cười thật to - cười bản thân và cười cái ý nghĩ quái gở đó.
Xét cho cùng, tình yêu luôn đi kèm với sự ích kỉ, chẳng ai dạy tôi nhưng tôi vẫn tự tin vào điều đó là đúng, tự tin để biết rằng: nếu yêu thương một ai nghĩa là sẽ chẳng thể nào chịu được sự chia sẻ.

Rồi lại quay về với hiện thực, với những người 'khôn ngoan' trong cuộc sống mà tôi quen biết, tôi thấy họ lựa chọn điều sẽ tốt và phù hợp nhất cho cuộc sống của họ - hình như ở đâu đó trên đường đời, họ đã từ bỏ niềm tin vào việc 'có một người dành riêng cho họ - bất chấp hệ thống xã hội, những quy định tư tưởng, những rào cản'.

Nhớ ngày xưa cô M. từng bảo tôi rằng: tình cảm của thời học trò nó khác lắm, nếu có thể thì nên trải qua bởi sau này khi va chạm cuộc sống rồi, sẽ không thể nào tìm được nữa.
Tiếc là, tôi hình như không có được sự xa hoa đến thế. Tình yêu đã từng đi liền với những gánh nặng cuộc sống. Ít nhiều những điều không còn chỉ trong nhà trường ấy đã kéo chúng tôi đi và đánh mất một giấc mộng xuân thì của mình.




Đệ từng hỏi, có khi nào người ta thật sự 'vượt qua' người cũ...
Ngồi nói chuyện về tình cảm quả thực không khác gì chơi trốn tìm với cái bóng của chính mình bởi tôi thấy mình, mấy tháng trước đây có thể nói chắc chắn về một chuyện, cho rằng mình đã trải qua và nhìn nhận được bản thân trong trường hợp ấy, vài tháng sau tôi lại không còn chắc chắn nổi nữa.
Khi yêu thương ai đó đủ sâu nặng, gắn bó để lật lại một trang giấy, điền vào những ngày tháng tươi đẹp hay ủ rũ cũ thì có nghĩa là họ đã nằm trong quyển truyện của đời mình mất rồi, dù có xé hay xóa trang sách ấy, những nếp giấy, những vét rách sẽ vẫn còn, ta vẫn sẽ biết ta đã gạch bỏ một góc sách...
Khi yêu nghĩa là làm quen với việc chia sẻ cuộc đời mình với một người lạ khác. Khi ngừng yêu cũng chỉ là một tuần tự ngược lại - học quen với việc ngừng chia sẻ, ngừng hiện diện trong cuộc đời nhau.
Có thể, vì tự tôn, vì đau khổ, vì đổi thay... người ta rời bỏ cái tình yêu thương đang có - lấy đó làm sức mạnh để đi tiếp trên con đường của riêng mình. Nhưng nếu ai đó bảo tôi rằng, khi họ gặp lại người xưa, lòng họ dù trong giây lát thôi, không gợn một cơn sóng nhẹ, tôi sẽ chỉ cười nhẹ, chẳng luận bàn - bởi tôi sẽ không tin bất cứ ai có một trái tim biết yêu thương có thể bình thản thế.


Người ta hay bảo, để quên một người - phải có một người khác lấp đầy khoảng trống đó.
Tôi đã thử. Tôi đã từng lừa dối cho rằng mình sẽ không làm điều đó với một người khác nhưng sự thực thì, đã có lúc tôi thử làm - thử đủ lâu để biết cái thí nghiệm của mình không thành công, thử đủ lâu để biết chẳng có ai có thể thay thế ai.
Và mạnh mẽ tới đâu, cố gắng tới đâu, muốn được nâng niu, yêu thương tới đâu - tôi cũng học được rằng, nếu không thể yêu thương được ai đủ đầy như lần đầu tiên đã yêu ấy thì bất cứ ai cũng vẫn sẽ chỉ là một cuộc chơi tạm thời... một bóng hình lấp vào những chỗ trống đã rộng sẵn.



Vì thế tôi cũng học được dần rằng, những gì đã để lại dấu vết trong ký ức, sẽ chẳng thể nào quên đi hay nghĩ rằng theo thời gian nó sẽ mờ nhạt, phôi pha. Thật ra, chỉ là những điều tốt đẹp hơn mới đủ sức xóa đi những hoài niệm cũ. Và sẽ chẳng ai có thể giúp mình ngoài chính bản thân mình đối mặt cũng như chấp nhận quyển sách đã và đang viết ấy thường bắt đầu bằng những từ ngữ trúc trắc...những câu văn dang dở, gãy - vỡ... dần rồi mới nhuần nhuyễn, mềm mại và cá tính, thể hiện rõ hơn về tác giả ở những chương sau này :)

Gì thì gì, mình cũng thích cuộc đời mình là một cuốn sách thật dày và càng về cuối sẽ càng đáng đọc :))

Đặt tên hạnh phúc.

Chỉ chợt nhớ tới câu nói cũ:
Hạnh phúc nghĩa là có việc gì đó để làm, có điều gì đó để hy vọng và có một ai đó để yêu thương

Và nhận ra rằng:
Có thể không phải lúc nào cũng có được tất cả 3 điều đó, hạnh phúc có khi chỉ là biết bằng lòng với những gì mình đang có và tận hưởng những gì tốt đẹp nhất từ chúng :)


Tuesday, May 18, 2010 at 4:01pm