London, 1am 07 Dec 09.
Thế là đã gần tới những ngày cuối năm, 3 tuần sẽ trôi qua trong nháy mắt, với những ngày bận rộn công việc cuối năm, với những sắm sửa quà cáp, với bạn bè đi và đến, với những cuộc vui chẳng hẹn trước tiễn năm cũ...
Đêm nay em buồn, em rơi vào trong vực thẳm của những chuyện khó chịu vô cùng vớ vẩn và nhạt nhẽo như chính cuộc đời em đang sống.
Không phải vì em không muốn chia sẻ, em chẳng e ngại về những việc em đã và đang làm, em sống và thường khá biết bằng lòng với những gì mình có, ngay cả trong những hoàn cảnh bi đát nhất - em lại luôn đứng ra và tin tưởng vào cái gọi là " một tương lai tươi sáng hơn" - hoàn toàn không giống như cái nửa u uẩn, ngất ngơ của em trong các bài viết "chán đời" như thế này.
Tại sao em lại viết cho anh ư ? vì em vẫn luôn nghĩ đến anh, nhiều hơn ngay cả khi em muốn và thậm chí ép mình nghĩ ít đi... đúng như cái câu: càng quên lại càng nhớ.
Em muốn kể về anh lắm - đã nghĩ sẽ kể từ dạo trước xong lại thôi, bởi nhiều điều, có lẽ chính xác hơn là bởi anh. Em đang tự hỏi và tự đùa giỡn với ý nghĩ của chính mình, liệu viết ra rồi em có khá hơn không ? em có thoát ra khỏi cái vòng vô hình em đã trói mình vào bao lâu nay không ?
Em đã viết rất "mạnh tay" rằng em buông, rằng em thôi nghĩ, rằng .... thế này, thế kia. Vậy mà hôm nay em lại ngồi đây, công nhận với chính mình rằng - em không thể.
Lần đầu tiên trong cuộc đời - em đặt một mục tiêu mà em không thể làm được, dứt khoát lắm và cũng khắc khoải lắm. Phải chăng là thế ?
Em cũng chả biết.
Em đang muốn đổi qua cái giọng nhạt, bất cần để nói chuyện với ảo ảnh của anh.
Anh sẽ không đọc được - vì thế mà em mới post và viết dài dòng ra được - em không tự tin với chính mình nếu viết và nghĩ anh sẽ đọc.
Hài hước làm sao khi em biết đến anh hơn 10 năm trước và ít - nhiều vào những lúc lên - xuống của cuộc đời, em vẫn nghĩ và thậm chí, nhớ tới anh.
Ôi không, nếu ai bảo rằng em yêu anh, em sẽ không tin và gạt ngay. Nên anh cũng đừng nghĩ thế nhé.
Không, em chỉ nhớ anh - anh của ngày xưa em biết, của 6 năm trước em vẫn còn nhìn thấy, vẫn có thể "lén nhìn"...
Em không tin vào tình yêu giữa những người xa lạ - nhưng em tin vào cảm giác của chính mình cũng như cái sợi dây nối kết giữa hai con người nếu .... ( vâng, lại là nếu đấy ), nếu họ có muốn níu giữ nhau - dù là chỉ để hành hạ nhau, gây khổ sở thêm cho cuộc sống của nhau.
Em biết gì về anh nhỉ - một cái tên, tuổi, địa chỉ, gia đình, cuộc sống chung chung... không đủ, hoàn toàn là vô nghĩa bởi với em như thế không thể gọi là " biết " về một con người. Biết nghĩa là phải biết giọng nói anh ra sao, điều gì làm anh bật cười, anh nghe nhạc gì, thích xem phim gì, đọc sách hay ghét đọc sách, thuộc những gì, hứng thú với những việc gì, ngại hoặc lười với gì, thích ăn những gì vào sáng - trưa - chiều - tối, thường thức tới lúc nào, nếu rảnh rỗi sẽ làm gì...
Vâng, có nhiều quá không ? Gần như là hiểu rồi còn gì, mà để được như thế thì quá khó bởi có phải bạn bè, thân thiết đâu mà được phép " biết " những thứ như thế - nhiều khi phải "tâm giao" lắm mới được phép biết hết ấy chứ, đâu chỉ ở mức thân thiết, gần gũi.
À để em kể chuyện " của chúng mình " tí đã, không rồi " bạn đọc " sẽ thắc mắc là em "nhảm" không nguồn gốc nãy giờ - khó hiểu (mà khổ, có khi nào em nhảm dễ hiểu đâu).
(đây là một
version khác)
Giữa tháng 10, em viết một bức thư 4 mặt giấy - gửi chuyển phát về VN - nhờ cậu bé người yêu của em gái mang tận nhà đưa anh, kể về một cô bé hàng xóm và một anh chàng hàng xóm.
Em của ngây ngô ngày ấy, giữa một buổi chiều phố ngập nước - đang loay hoay chơi đùa trên khoảng sân rộng - nóng gáy bởi một ánh mắt từ nhà đối diện, chênh chếch tầng 3. Em tự biết mình nên cho rằng, có thể chỉ là tưởng bở của một đứa con gái trước một sự vô tình.
Em đã để một thời gian kiểm chứng cái sự tưởng bở đó.
Người con trai ấy không hiểu sao, cứ "vô tình" mãi xuất hiện những lúc em loanh quanh trên sân, loanh quanh trước cửa nhà. Em có thể nhìn thấy ánh mắt đó qua lớp cửa kính - ánh mắt nhìn thẳng và sáng.
Có lẽ, em đã chỉ kiếm cớ cho rằng "vô tình" trở thành "cố tình" - bởi em đã có một ấn tượng mạnh với người ở phía đối diện ấy, bởi ánh mắt ấy hay gì đó mà em nhìn thấy ở họ, em không muốn cho qua.
Ôi cái tuổi 14-15, có ai mơ mộng hơn thế, giữ trong tâm tưởng mình một hình ảnh anh chàng hàng xóm - sáng sủa, dễ thương, biết cười, cung cách sinh hoạt khá giống nhau... một hình mẫu chăng ?
Đã có lúc, biết anh biết em nhìn sang - đã định nhìn thẳng một lần về phía đó rồi cái "tự ti" đã kìm lại, nhìn rồi sao... em thích giữ cái khoảng "ảo ảnh" đó cho riêng mình.
Đã có lúc, biết 2 cuộc sống chẳng thể nào giao nhau, đi tiếp trên con đường của riêng mình - học, ăn ngủ chơi, học, tự hiểu khoảng cách tuổi tác sẽ đưa anh tới những con đường khác - ở lứa tuổi của anh, em chỉ là một con nhóc - không hơn, không kém.
Và rồi em có con đường đi vạch cho riêng mình - đi học xa nhà. Đi xa và xa mãi. Từ bỏ nỗi nhớ về ánh mắt và bóng hình ở bên kia phố với hàng hiên hoa giấy mỗi năm nở rộ một màu - em rất thích màu cam và màu tím sẫm năm nào đó, có lúc từng khao khát được sang xin một nhánh về trồng, giờ có muốn hỏi anh về hàng hoa giấy đó cũng là điều không tưởng mất rồi.
Em đã yêu và chia tay. Biết thế nào là yêu và sống hết mình. Biết thế nào đổ vỡ, thất vọng và cả suy sụp. Biết thế nào là nhặt bản thân mình, vực mình lên...
6 năm đó, em không còn là em của 6 năm trước nữa, không còn cái ngây ngô xưa, không còn tin vào những điều kỳ diệu của những mơ mộng cổ tích nữa, không còn dễ để ai chà đạp hay lợi dụng lòng tốt và sự chân thành nơi em nữa.... Trừ kỷ niệm và nỗi nhớ về anh.
Anh sẽ chẳng bao giờ biết, trong những giấc mơ của em - đôi khi, chỉ đôi khi thôi anh ạ nhưng cũng đủ nhiều rồi bởi em không nhớ nhiều đến thế về những giấc mơ buồn - mỗi khi em suy sụp và gặp chuyện "đời" phải lo, em mơ về căn nhà yêu thương của em, anh luôn có một góc trong đó - tự nhiên lắm, em tỉnh giấc và tự hỏi: " còn chưa quên sao... " bởi ký ức về anh như một bức tranh in sâu thật sâu, chẳng hề nhòa nhạt.
Gửi thư tới anh, chuẩn bị tinh thần nhận một câu trả lời: không, thực ra em tưởng tượng ra cả thôi, anh không hề nhìn sang phía bên nhà em - chẳng biết về em... Nhưng thật ra, vẫn thấp thỏm chỉ để mong, có thể.... có thể anh sẽ liên lạc và nói nhiều hơn chỉ một câu nói đó.
Bé yêu của em bảo, 4 năm trời quen biết, chưa khi nào thấy em trẻ ra và đầy sức sống đến thế - trong thời gian chuẩn bị đặt bút viết thư cho tới khi gửi. Cả tuần đó, em tìm được sự vô tư mà em chưa hề có bao giờ trong gần 20 năm cuộc đời trước đó - vì vốn em luôn gồng mình lên gánh vác, chịu đựng, chấp nhận và cả sống vì những kỳ vọng đặt lên từ bé mà thành già trước tuổi từ khi nào không hay...
Nếu ai ở cạnh em những ngày đó, sẽ cho rằng em đang yêu - em đã đang yêu cái bản thân mình của tuổi 17-18, hồi hộp viết một bức thư làm quen, ngóng chờ trả lời với một người em chỉ nhìn từ xa, tìm hiểu được nhiều qua những suy đoán có cơ sở của riêng em.
Em đã tự biện hộ cho mình rằng, nếu giờ không làm, sẽ chẳng bao giờ có cơ hội nữa, bởi anh rồi sẽ có gia đình, em cũng sẽ có cuộc sống khác sau 1-2 năm nữa, giờ làm quen thì sẽ còn hợp lý về thời gian, không vô duyên đến thế...
Ai cũng an ủi em, thôi thì viết cho rõ lòng mình là được, còn cũng chẳng có gì phải trông đợi. Nhưng ai cũng một mặt, dù âm thầm, vẫn cầu mong em sẽ có một kết cục tốt hơn thế với anh. Là gì ư ? anh và em sẽ có hơn 1 tình bạn ?
Em chả rõ. Thật sự không rõ. Em chưa cho phép mình đi ý nghĩ xa thế bởi em biết những gì mơ mộng thường không phải thực tế.
Và thực tế, quả là quá cay đắng - còn chua chát hơn những gì em sẵn sàng đón nhận.
Anh im lặng 10 ngày - 10 ngày có thể trôi qua nhanh lắm khi anh sống cuộc sống vốn có của anh - gặp những người hay gặp, dăm ba câu chuyện, ăn vài bữa cơm, làm vài việc, hết ngày.
10 ngày ấy, em không mong ngóng mà hơn cả mong ngóng, như một kẻ chưa từng được yêu nhưng lại thất tình.
Em vẫn đi làm, vẫn ăn, vẫn ngủ, vẫn chat, vẫn nói chuyện nhưng trong đầu em, đếm từng phút từng giờ, ngóng từng bức thư, cuộc điện thoại - những giấc ngủ ngắt quãng kéo dài cho đến tận bây giờ - cứ 3 tiếng một lần thức, giật mình, loay hoay nhìn phone và máy tính... Để rồi gần 2 tháng nay, cố dỗ mình nhiều, em đã bị vào nếp, không ngủ được thẳng giấc nữa.
Em đã không thể chấp nhận nổi con người em của thời gian đó - hoàn toàn mất cân bằng trong cuộc sống tinh thần, hoàn toàn mất kiểm soát với cảm xúc bản thân, để nó "đi hoang" quá mức và thành không có cách nào cứu vớt nổi sau đó.
Em bỏ cuộc. Anh gửi một cái email ngắn, chỉ vài câu qua loa, đưa một cái nick chat... Lúc đó em đã chẳng thấy có gì quan trọng - anh áy náy hay thế nào để quyết định liên lạc, dường như đâu còn gì phải nghĩ, khoảng lặng 10 ngày đủ để em hiểu, thật ra anh đang cố phép lịch sự - em an ủi mình như thế, thôi ít ra người ta còn đủ suy nghĩ để nói một câu.
Add nick. Anh thay đổi giọng chat liên tục. Em đi từ choáng váng tới ngạc nhiên. Em không bất ngờ về con người anh - một gã đàn ông 30 tuổi... đâu phải em chưa từng gặp, chưa từng quen, chưa từng băng đá đánh giá 'đàn ông' nói chung. Chỉ bởi, với anh, em rối rắm trong miền ký ức của quá khứ và hiện tại và với cả chính 'giác quan thứ 6' về con người của riêng em.
Em nhìn thấy ở anh rất nhiều điều. Sau đó, ngồi nghĩ và tự bác bỏ hết bởi tự nhạo mình: em là ai, em biết gì về anh mà cho rằng em 'nhìn nhận' đúng con người anh.
Em lần nữa bỏ cuộc, biết anh lánh mặt online, biết anh chỉ đùa cợt và mua vui cho những phút giây rảnh rỗi và buồn chán của mình...
Cứ dùng dằng qua lại, một phần bởi em cũng không để yên, vừa muốn bỏ, vừa không vừa ý với một kết cục "dở dang" - cố viết vài lần luẩn quẩn những lời nhắn.
Em biết rõ lắm, dù anh đã nói rõ, anh không hề cố tình nhìn sang phía em trước mà do biết em nhìn nên anh "soi" lại, tóm lại là 2 người lâu lâu có im lặng rình nhau ^^ - chẳng nhất thiết ai nhìn trước nữa.
Em nhớ như in hôm anh chat "hơi tử tế" kể về mối thù 10 năm anh phải gánh - tả rất rõ về cô bé ghi thù ấy, từ mái tóc dài, dáng vẻ, cách kê bàn học, những lúc liếc trộm sang, lần vô tình đi qua nhau trên phố (mà em còn chẳng nhớ)... em đã vui, bởi anh có biết tới dù miệng bảo, không hề biết... em đã vui bởi sau từng đó năm, anh vẫn nhớ từng chi tiết nhỏ ấy.
Em không buồn khi anh email lần cuối, nói rằng, anh bực quá đã xóa nick yahoo và cả facebook của em, em add lại nhé... Nhưng đó chỉ là phần phụ, phần chính anh đã ẩn ý từ chối khéo việc muốn kéo dài sự quen biết dù là thật sơ sài đối với em, lời xin lỗi của anh còn ám ảnh hơn nữa... Em thà anh cứ lẳng lặng mà quên, bỏ qua, có lẽ hay hơn.
Em để anh tự add lại. Tự chấn chỉnh lại mình. Tự nhắc còn nhiều việc ngoài kia đang gọi và chờ. Đúng như anh nói: phù phiếm và viển vông, nào có đi tới đâu - kể cả là có kết bạn :) . Dẫu em đang viết thế mà không nghĩ thế đâu.
Em đã tự xóa facebook của anh, em đã chọn không liên lạc nữa.
Nhưng sao em vẫn nghĩ tới anh, vẫn day dứt trong lòng...
Không em không đáng thương hoặc viết ra để được an ủi. Bởi em có nói với bé yêu rằng: có lẽ đó chỉ vì có điều mình muốn mà không được, nên mình khó chịu - khéo có được rồi, lại chẳng muốn giữ nó.
Xét ra, anh vô tâm hay cố ý, cũng đã luôn chọn đúng - dù hoàn cảnh và cuộc sống anh đang ra sao.
Em và anh chắc là vẫn cứ song song vậy thôi, ở hai bên phố - im lặng nhìn qua phía bên kia rồi lại quay vào với những tiếng gọi trong cuộc sống của mình.
Em không tiếc bởi em đã có thể viết ( rất nhiều ) với anh. Em vẫn tiếc bởi không thể hiểu anh - chỉ để thỏa mãn cái trí tò mò và sự chiêm nghiệm về cảm nhận của riêng mình.
Xét ra, em vẫn ích kỷ và con nít quá, anh nhỉ :).
2h sáng rồi, em ngủ thôi.
Mai bận lắm.
Chắc em vẫn sẽ còn nhớ và nghĩ tới ảo ảnh của anh..... cho tới khi quên thì thôi.
Chào anh :).