Monday, March 15, 2010

Hà Nội của em.



Anh yêu thương,

London những ngày này nắng đã trở về... cái nắng hanh hao mà rạng rỡ của xứ sở lạnh quanh năm này là một trong những vẻ đẹp chẳng thể nào thay thế trong mắt nhìn của em.

Em yêu nắng nơi đây bởi những ngày nắng hiếm hoi mặt trời mang tới, em bớt cảm thấy đơn độc hay đúng hơn là nắng hong khô những nỗi buồn, những vô tình đến rồi đi của nước mắt sâu thẳm trong em.


Em yêu London và tìm thấy cả Hà Nội ở giữa những nét Tây phương xa lạ nơi này. London như một mảnh đất thật lạ mà quen thân nếu vô tình chú ý một chút sẽ thấy: trên đường đi là những góc sửa đường - đào, đắp; là những ngả rẽ bị tắc bởi xe cộ dẫu rằng thật hiếm có thể tìm thấy một vài chiếc xe máy ở thành phố này; là những ngõ nhỏ hun hút gió và những quán nhỏ nép mình dọc trên các con phố tấp nập... tiếng người, tiếng xe hoà lẫn vào nhau.


Em thường không thích hay thậm chí không giỏi để viết thay mặt cho những ai đó - em chỉ hiểu rõ mình hơn cả, em chỉ tin vào những dòng viết từ cảm nhận của chính mình hơn cả... vì thế em vẫn thích tự nhận rằng, tình yêu của em, Hà Nội trong em sẽ chỉ của riêng em.
Chẳng phải tình yêu cũng vậy sao - dù là tình yêu thế nào, không thể nào có sự chia sẻ, hoặc nếu có tồn tại thì em xin nhận mình là một đứa con gái ích kỉ nhất. Bởi em không muốn chia sẻ trong tình yêu - dù chỉ là tình yêu với Hà Nội.
Em còn một niềm tin: tình yêu là thứ cần thời gian nuôi dưỡng, là thứ theo năm tháng mà bồi đắp, thấu hiểu hơn. Nhưng đôi khi em lại chẳng rõ niềm tin đó có thật tới bao nhiêu - khi mà có bao mảnh đất ta đi qua, ta có thể yêu mến nó ngay phút giây đầu tiên chạm chân đến... Có chăng, mối tình đầu tiên - những chớm nở đầu tiên cho ta biết thế nào là rung cảm sẽ để lại dấu ấn mãnh liệt nhất - cho dù chân ta đặt tới bao miền đất mới sau đó ???

Hà Nội của em cũng như anh vậy, là dấu ấn sâu nặng nhất - như một tiếng thở nhẹ, như một ánh mắt xa xôi, như một nụ cười tươi - dù em đã qua biết bao miền đất khác, nhìn ngắm tận mắt những lung linh khác - Hà Nội vẫn mãi nắm giữ trái tim em, trái tim của những mùa xuân bất tận...


Em yêu Hà Nội - bởi đó là mảnh đất đầu tiên em biết đến. Khi em học nói, học đi, học cười, học khóc... học vui và buồn, học những bài học đầu tiên của cuộc đời.
Hà Nội đẹp bởi Hà Nội có 4 mùa thay lá.




Mùa xuân Hà Nội lạ lắm. Có mưa phùn lất phất trên phố, chạm nhè nhẹ lên vai áo... hôn nhè nhẹ lên cây lá để rồi sau một đêm - cây lá nảy mầm, xanh mướt một mảnh trời.
Mùa xuân Hà Nội là Tết - một nền văn hóa cổ truyền đậm nét nhất trong cuộc sống hàng ngày biến đổi của cả đất nước. Tết về, nhà nhà sắm sửa, nghỉ ngơi, chúc tụng - Tết là có lì xì, quà và những nói cười, Tết là không được to tiếng, cãi vã; Tết là chỉ ăn nghỉ ngủ chơi, chẳng phải lo bài học, chẳng phải lo dọn dẹp làm việc gì hết. Em vẫn tự hào kể về Tết như vậy với bao người bạn ngoại quốc em gặp trên đường đời.

Mùa hè luôn nóng. Hè sang, Hà Nội rát bỏng dưới cái nắng chói chang. Vì thế em yêu mưa rào Hà Nội - mưa rào, mưa bóng mây, mưa ngập phố... Em vốn chẳng thích mùa hè bởi cái nóng nực ấy nhưng em đã tập yêu nó giữa những cơn mưa. Mưa rào rào trên phố - tiếng người vội vã trú mưa, í ới dọn dẹp quần áo, tiếng con trẻ thích thú hứng mưa rơi. Mỗi lần bất chợt gặp mưa trên phố một ngày hè nắng gắt, em lại nhớ anh biết mấy.
Em từng viết về mưa rất nhiều, về những tất bật của những con người dưới mưa. Em từng đi trong mưa ước mình tan biến trong những giọt nước ấy - tựa như nước có thể rửa trôi mọi cảm xúc không vẹn tròn và cả những ký ức vô hình mà ám ảnh.



Mùa thu - ôi Hà Nội mùa thu, có ai không nghẹn lòng nhẩm một câu hát cũ. Những tiếng trống trường - cái âm thanh ấy, chẳng ở nơi đâu có được... cùng một giờ, tiếng trống vang lên, rồi những con phố im ắng hẳn, những áo trắng biến mất trên các ô cửa sổ nhỏ trong các lớp học dài giờ.
Mùa thu của hoa cúc vàng, thắm màu trên những giỏ hoa khắp đường Hà Nội.
Mùa thu - đổi gió, đổi mùa - cây cối phủ kín những con đường Phan Đình Phùng, Hoàng Diệu... Mùa Thu đến rồi đi, cứ man mác - như lòng người con gái Hà Nội dịu dàng, khép nép ngày xưa.

Mùa đông Hà Nội vốn lạnh ( dẫu là giờ khó được thế nữa ) nhưng nếu có, ai cũng nên 'nếm' một lần cái rét ngọt mùa đông ấy. Em vẫn yêu mùa đông bởi gió mùa Đông Bắc về, có thể cuộn lại trong chăn, nằm dài thêm một chút, nghe mặt đất trước cửa nhà xào xạc tiếng lá khô rơi, nghe gió rít qua khe cửa chạy đuổi lẫn nhau... hít hà một sớm mai sương giá... co ro trong từng lớp khăn áo đủ màu... má hồng hồng vì rét... mùa đông chợt làm người với người xích lại gần nhau hơn, những nụ cười cũng ấm hơn và còn gì hơn khi có thêm cớ để xiết chặt một bàn tay, ôm nhẹ một bờ vai ai đó.





Hà Nội mùa này có đẹp không anh ?
Có lẽ là bụi bặm, tất bật lắm nhỉ... cuộc sống ở nơi đâu chắc cũng như nhau vậy - mệt mỏi giữa những sinh nhai, quẩn quanh trong những mối quan hệ.


Ai tới Hà Nội mà chẳng nhiều lần thưởng thức những món ăn rất Việt - để rồi chẳng thể quên những hương vị ấy dù có đi nơi đâu khác vòng quanh thế giới.

Đi xa, người ta hỏi em có nhớ nhà không ? Em có lạnh lùng lắm không nếu em chỉ cười rồi lắc đầu nhè nhẹ. Nỗi nhớ ấy khó gọi là nhớ - mà nó đã trở thành một niềm khắc khoải, một ám ảnh; chỉ là em biết những gì mình cần làm để đặt sang một bên những điều em muốn hoặc cũng có thể, đã có một khoảng thời gian, em chẳng cần Hà Nội đến thế giữa bận bịu cuộc đời.
Nếu ai hỏi em: sẽ làm gì trong ngày đầu tiên trở về... em sẽ chẳng đắn đo: sẽ ăn một bữa cơm mẹ nấu. Đấy là điều em nhớ và thiếu thốn hơn cả trong những năm tháng xa nhà.

Người ta bảo: chỉ khi xa/ chỉ khi không có nữa, con người ta mới biết cái gì giá trị luôn hiển hiện trong cuộc đời mình. Với em, Hà Nội dù có thật nhiều món ngon - ông ngoại từng đưa em đến từng hàng quán, chỉ bảo rõ ràng từng món ăn, câu chuyện, tập tục và nguồn gốc, có cả những câu chuyện về gia đình người nấu gia truyền món ngon nổi tiếng ấy - nhưng chẳng ở đâu ngon bằng cơm mẹ vẫn nấu hàng ngày.
Bữa ăn cuối cùng trước ngày đi xa, mẹ bảo muốn ăn gì nào... em cười rồi nói: chỉ cơm mọi ngày, có rau là ngon rồi. Vậy mà bữa cơm đó, có rau muống luộc, nước mắm chanh, cơm nóng và món gì khác ấy, em không còn nhớ - em cũng chỉ ăn uống vội vã vì nhà quá đông người tới tiễn em ra sân bay. Và chính em cũng không ngờ, em vẫn ở nơi đây ngày hôm nay, viết những điều này ra từ ký ức. Hình như vì thế mà em rất hiếm khi viết hay nghĩ về Hà Nội cho tới tận bây giờ.


Hà Nội có 4 mùa cây lá cũng có nghĩa là có những món ngon chỉ theo mùa ăn mới có, mới ăn - mới nấu.
Mùa Xuân, đồ ăn Tết thường nhiều. Khi ấy, sau những bữa cơm Tết với bánh chưng, giò chả, thịt nấu đông, canh măng sườn,... người Hà Nội thường thấy thèm một bát bún ốc hay bún riêu, bún mọc - chua chua cay cay.
Chỉ Hà Nội mới có những gánh bún rong, nồi nước dùng nóng hổi, chút hành, chút tiêu ớt - một chiếc ghế thấp thấp con con ngồi lại bên lề, ăn vội bát bún nóng hổi mà chẳng tránh khỏi thòm thèm.



Không chỉ thế, Hà Nội mà không có những gánh hàng rong, có lẽ sẽ mất đi một phần hồn của Hà Nội... những đôi vai nhỏ, gánh gồng những gánh hàng nặng trĩu... tiếng rao lanh lảnh khắp phố... nhà nhà í ới gọi, mua, mặc cả hơn kém... những món quà giữa ngày như bánh gio với mật, bỏng ngô, xôi đậu lạc vừng, bún miến các loại, bánh cuốn Thanh Trì,... các loại hoa quả theo mùa, các món ăn rau thịt cá hàng ngày đôi khi cũng nặng vai trên phố.

Ngày còn đi học, ở phố có bà bán bánh mì ngon nhất vùng - tiếng rao vang từ đầu phố tới cuối phố. Bánh mì kiểu VN cũng chẳng thể tìm được ở nơi nào khác, nóng giòn từ trong lò nướng đưa ra, gói cả trăm cái bánh mì thật chặt vào trong một bao nilon lớn rồi bọc ngoài là một túi vải ráp ráp, đặt trong một thúng thật to - được đặt trên đầu những bà bán bánh mì thật điệu nghệ như những người làm xiếc thăng bằng vậy.


Còn nhớ ngày bé, thích nhất là ăn bánh mì nóng giòn đấy với sữa đặc Ông Thọ - ngọt thật ngọt, chấm bánh, sữa đặc quánh... Lớn hơn chút, bánh mì nóng ăn với bơ Pháp, pa-tê cũng rất Việt - có chút mỡ, thịt nghiền với bánh mì làm nhân pate', thêm chút dưa góp chua chua, chút tương ớt. Chẳng có gì ngon hơn.

Mùa hè, ngoài những hoa quả đặc trưng của xứ nhiệt đới... Hà Nội có nước mía đá ngọt thơm mùi mía còn tươi mới róc và rất mát, học sinh túm tụm quanh những quán chè với đủ loại chè của các miền - tiếng cười đùa trêu chọc nhau ấy là những vô tư, trong trẻo nhất bất cứ ai có thể nhìn thấy mình khi dừng lại bên kia đường nhìn sang...
Mùa hè, em từng ngồi gọt sấu đến mức nhựa ra xanh hết mấy ngón tay cầm - sấu cuối mùa thường ngọt hơn, chín hơn. Sấu đầu mùa xanh, gọt sạch, ngâm nước phèn chua cho sạch sau đó trần sơ, ngâm đường cho ngấm, vài ngày sau là được một chai nước sấu với quả sấu vừa giòn vừa ngọt ngọt chua chua rất thanh, rất Hà Nội.
Mẹ thường mua mấy kgs sấu liền khi có hàng rong đi qua nhà, hồi xưa còn tự gọt, giờ trả thêm chút tiền, họ sẽ làm sạch rồi đưa tới tận nhà, sấu chia cho mấy nhà - nếu không ngâm nước sấu ăn hè, có thể cất vào ngăn đá, để lâu lâu thèm canh chua, cho ít sấu vào khi nấu với giò sống hoặc sườn, vị canh sẽ thanh và mát hơn nấu với trái me hay cà chua.



Mùa thu, không ai có thể quên các món làm từ cốm... Cốm tươi (lần nữa) từ các gánh hàng rong, sau mùa gặt được chọn lựa, làm cẩn thận, sàng rửa kỹ càng khỏi bụi - cốm tới các gia đình, vị ngọt ngọt - có thể ăn kèm với chuối, có thể được xào với đường thành cốm kho, có thể được mua về làm bánh cốm. Mẹ còn hay gói kỹ, cất một góc để lâu lâu làm chả băm viên, cho ít cốm, khi rán thịt, chả sẽ bớt khô, lại dính dính, ngòn ngọt, thơm thơm mùi cốm.

Mỗi khi mùa đông về, trong khí trời lành lạnh, ngon nhất sẽ là những góc bếp than nhỏ xinh, hồng hồng ấm áp với mực nướng, ngô nướng, cánh gà nướng, nem chua nướng - ít tương ớt, vài người bạn và những câu chuyện cuối ngày khi trời đã buông màn mây... Ngoài những món ngon trong các bữa cơm hàng ngày, chẳng một người Hà Nội nào chưa từng thưởng thức và có thể quên được những món ăn vặt mùa đông ấy.


Em biết chứ, Hà Nội của em là thế - Hà Nội bây giờ, ít nhiều xô bồ hơn, đông người hơn, nhiều món ngon hơn trong những ngày đổi mùa, thay gió.
Em vẫn tin khi chậm rãi trên phố, nhìn qua những bụi khói thường nhật... qua những tiếng người, tiếng xe... hay hơn cả, lặng mình nghe phố thở trong đêm - em sẽ lại là cô bé ngày xa xưa ấy, đang viết về ký ức Hà Nội từ trái tim đầy yêu thương của mình và sẽ còn tình yêu vẹn nguyên với Hà Nội như với từng dòng viết này.
Và anh - với em - vẫn là một phần của tình yêu Hà Nội ấy :)

Người đi rất vội vàng, phố đông như con sông nắng
Em chờ ai ngoài phố bâng khuâng buồn vui


Nhặt thấy mình giữa mùa sang.

London, 14.Mar


Cậu bạn quen phải hơn 5 năm nay online vừa viết về tháng Ba - vẫn là cái giọng văn 'bảng lảng' ấy, vẫn là những đau đáu rất thường nhật ấy... nhưng năm tháng đã làm một phần nào đó mắt nhìn sâu xa, phảng phất buồn, phảng phất thấu hiểu hơn.

Cậu bạn này cũng có một cái hẹn - cái hẹn của VA, N. và Hà Nội - một chiều Nguyễn Du và những câu chuyện tản mạn...

Cậu bạn này cũng là một người không nhìn tôi bằng vẻ bề ngoài hay những hiểu biết bằng cấp... mà luôn nhìn qua tư tưởng, cách nghĩ, cách nhìn đời - và có lẽ là cả những bài viết trải dài khắp các forums online, các trang web tôi từng đặt chân tới - đã không ít lần tôi nói đùa khi kể với bạn bè khác rằng: nếu cần tìm lại bài viết cũ, những câu thơ cũ tôi viết chơi chơi... chỉ cần gọi tới cậu ấy, chắc sẽ có một cái 'kho' nhỏ nhỏ đâu đó để lục tìm. Đã không ít lần, mỗi năm một sinh nhật, cậu ấy vẫn ghi cho tôi những lời chúc đặc biệt nhất, thường có đính kèm một chút trích đoạn 'xưa cũ' của riêng tôi ở đâu đó mà tôi không hề nhớ - để rồi đọc lại, lại nhận ra chính mình - như nhặt lại một mảnh mùa xuân đã đượm màu vậy.

Chiều về, lúc lắc trên tàu... giọng Elton John ngân nga

If I was a sculptor, but then again, no
Or a man who makes potions in a travelling show
I know it's not much but it's the best I can do
My gift is my song and this one's for you

Bản nhạc này của Elton là bản nhạc mình thích nhất. Không phải là những bài ca khác. Chỉ đơn giản là Your song. Mỗi lúc nghe là một cảm giác khác nhau nhưng rất dễ chịu và đầy hy vọng. Có lẽ là bởi yêu thương trong lời bài hát... lời chia sẻ của một anh chàng nhạc sĩ, ngờ nghệch viết vài dòng nhạc, tặng một người con gái nào đó có ánh mắt vô tình làm chàng say đắm.

Nhắc tới Elton John... tới âm nhạc... tới một nền âm nhạc của một đất nước, có quá nhiều để chỉ viết sơ sài vài dòng. Mỗi khi ấy, lại thấy những ý tưởng khác nhau để viết về cảm nhận nhưng rồi ý nghĩ khi không kịp giữ, cũng vội vã 'ra đi' - như gió, như sương: thấy đấy, biết đấy nhưng chẳng tài nào cố sức để níu, giữ hay buộc lại...

Tự dưng cuối ngày, sửa được webcam, máy tính lại qua giai đoạn 'hỏng hóc' - cứ như kiểu bị cảm cúm rồi hết ấy, rất kỳ quái - bật cười khi viết ra điều đấy vì nhớ từng nói với bé: chủ nào tớ nấy.

Có một người vẫn làm phiền mình, một kẻ vốn không phải bạn thân cũng chẳng phải tha thiết gì, một kẻ vốn mình đã im lặng gần nửa năm nay... sao họ không hiểu nhỉ.

Hôm qua nói vài lời phiếm với cô bé cùng nhà, bảo là: lâu rồi, cứ ngày nào nghỉ thì ngày đó là cuối tuần của chị rồi 2 chị em cùng cười. Nhưng quả thực, cuộc sống đôi khi không nhất thiết thứ 2 cho tới thứ 6 phải là ngày làm việc, không hẳn thứ 7, Chủ Nhật phải là ngày nghỉ hết tuần - quan trọng là cảm giác của chính mình.

Có những tối thứ 6, 7 - khi đã thành quen, tôi đi làm về muộn, ngược chiều với những nhóm người hoặc cặp đôi đi chơi tối, chỉ khi đó mới giật mình nhận ra tối cuối tuần là thời gian người người gặp gỡ, vui chơi... đôi khi phải kìm lòng lại, đi qua những mảnh đời ấy bởi biết rằng, mình không phải họ nhưng mình sẽ được như họ, chỉ là chưa phải lúc. Nhiều khi, ước mình có nhiều thời gian hơn để làm những việc cần làm nhưng vẫn có thể thả mình chậm rãi trên phố, giữa những hối hả của cuộc sống, để 'thưởng thức' từ tốn từng hơi thở, từng ánh nhìn, từng vật, từng người, từng khung cảnh.

Lại nghĩ tới N. và những lần nói chuyện, nói thì dài đấy, những chuyện rất lan man... người ngoài đọc có khi chẳng hiểu nổi nhưng không hiểu sao cả 2 vẫn rất dễ chịu, mình luôn là đứa 'pha trò, lí lắc' để câu chuyện không quá buồn tẻ, nặng nề.
Hôm trước Ty yêu thắc mắc, bảo thực sự là không FB nữa sao - mình cười rồi bảo, ko FB đâu có nghĩa là ko viết :)) thiếu gì chỗ - con bé kêu trời, hóa ra bản tính khó dời... :) . Không viết được ra mới sợ, viết là một phần lẽ sống mất rồi :D

Đêm Chủ Nhật khác nữa. Sau ngày nắng là một đêm của âm nhạc. Dịu dàng và sâu lắng.
And you can tell everybody this is your song
It may be quite simple but now that it's done
I hope you don't mind
I hope you don't mind that I put down in words
How wonderful life is while you're in the world

Nỗi Sợ.

Hồi bé, tôi thường đứng ở tầng 4 khu tập thể của ông bà ngoại sống ngày ấy, nhìn xuống mặt đất, cảm thấy mình thật cao - những sinh vật chuyển động ở dưới chỉ như những chấm nhỏ, xa tít tắp.

Lớn lên, tới một thời điểm nào đó, tôi sợ độ cao... ngay cả cái tầng cao thứ 4 ấy, nhìn chỉ còn là một tầng gác thấp tí bởi nhà ở VN thường nhỏ, chỉ cao hơn đầu người có chút. Đứng ở tầng 4 ấy, tôi cũng không còn dám nhìn xuống dưới đất nhiều nữa. Và ác mộng, lâu lâu nếu tới, thường kết thúc bằng một bước chân hụt vào trong không trung vô định - đủ để tôi giật mình tỉnh giấc - bàng hoàng.

Tôi không biết sợ các loài gặm nhấm hoặc vi trùng. Tôi chỉ sợ bẩn khi nhìn thấy chúng. Tôi có thể 'sát sinh' chuột, gián, nhện,... nếu cần. Nhưng mỗi khi tôi nhìn thấy những vi trùng nhỏ bé ấy chạy qua chạy lại, tôi lại nổi hết da gà khi nghĩ nếu chúng có cách nào đó chạm tới tôi.

Tôi không sợ nhận những mặt yếu kém về mình - một trong nhiều điều tôi đã phải tập rất nhiều bởi từ nhỏ, chẳng phải lúc nào tôi cũng thoải mái để nhận về mình những điều đã làm sai. Tôi chỉ sợ có những khi tôi làm sai mà không hay biết, lại tự cho rằng mình đã đúng, lại cho rằng không có gì phải nhìn lại hay chẳng hay biết để rút kinh nghiệm.

Tôi sợ những yếu mềm đằng sau những mạnh mẽ của chính mình - sợ mếm yếu sai lúc, sai người - cứng rắn quá để rồi chẳng thể dựa vào ai.

Tôi sợ mình mải vui, mải buồn mà quên những niềm vui, nỗi buồn của những người thân yêu - sợ mình trở thành kẻ bàng quan với cuộc sống.

Tôi sợ mình sống ích kỉ. Nhưng hình như đôi khi, chỉ đôi khi thôi, ích kỉ cho riêng mình mới có thể hạnh phúc.

Tôi không sợ mình nói quá nhiều, viết quá hay - chỉ sợ viết và nghĩ nhưng không làm được hết.

Sợ rằng mình không có nhiều nỗi sợ để cân bằng với những thử thách và cái 'bướng bỉnh' của chính mình.



London, 11 Mar.2010

Wednesday, March 3, 2010

những người con gái con trai im lặng

Những lá thư không biết gửi về đâu
Những hải cảng không có tàu cập bến
Quen thất vọng, tôi hồ nghi mọi chuyện
Tìm trong mắt em náo động những chân trời.
Ngõ phố dài hôm ấy mưa rơi
Đã xa vắng trên mặt đường ướt lạnh,
Tóc em rối và áo em đỏ thắm
Những bức tranh nổi gió ở trên tường
Hoa cúc vàng nỗi nhớ của hoàng hôn
Những dãy phố, những con thuyền phiêu bạt
Những người con gái con trai im lặng
Mắt mở to trong nắng thẳm mong chờ.

Thế giới xanh xao những sự thật gầy gò
Em đã đập vỡ ra từng mảnh.
Giấu sôi sục trong những đường nét lạnh
Em đi tìm thế giới của riêng em,
Tình yêu và nỗi khổ của riêng em,
Niềm tin lớn giữa cuộc đời vô lý

(thơ bác Vũ)