Thursday, January 28, 2010

Mùa Xuân Yêu Thương.



Sao xa xôi quá một con đường...




Những ý nghĩ chợt đến trong buổi chiều mệt mỏi trên đường về... vậy là lại ngồi xuống, xong xuôi bữa tối, lách cách bên bàn phím một tối nữa, viết bởi ý nghĩ đến chứ không muốn cố chờ tới đúng sát Tết nữa - coi như một khoảng giao thoa giữa mùa vậy.
Đêm nay mưa về trên phố - rả rích như cũ. Đêm nay cái rét cuối đông vẫn ngọt sắc như đất trời nơi đây vẫn thế - chẳng hề đổi thay. Có một góc nào đó, một góc bình thản đang mong chờ một sáng sớm mai, bước ra đường, thấy trên các cành cây khẳng khiu nhú lên những nụ xanh mơn mởn ướt đẫm sương đêm - biết rằng lúc đó, lòng sẽ bừng lên một ngọn lửa âm ỉ vô hình - bình an.
Năm nay không cảm thấy có tâm trạng của đứa trẻ chờ Tết. Già rồi chăng ? Có lẽ... sau 25 các cô gái được khuyên nên dùng kem chống nhăn rồi mà. Nhạt rồi chăng ? Có lẽ... hồi hộp ngóng chờ năm 2010 quá, ăn Tết Tây nhiều quá rồi mất cái hứng khởi cho Tết cổ truyền mất rồi cũng nên. Hoặc có thể chỉ là cuộc sống mải miết cuốn đi, càng xa càng lâu không sống giữa ngày Tết - ngày sum họp gia đình, ngày đón mừng một năm mới theo cả một dân tộc, đất nước ... thế là cảm giác cũng chai lì đi.


Những ngày Tết mọi năm, hay lục Phút giao thừa lặng lẽ của Mỹ Linh và Lắng nghe mùa xuân về để nghe Bằng Kiều 'nỉ non'... có gì đó trầm lắng hơn trong những khúc ca ấy... có gì đó thật thân quen mà xa xôi. Mọi năm Tết đến, mẹ tất tả ngược xuôi lo chuẩn bị các món ăn nấu cẩn thận, chia tới các nhà. Năm ngoái mẹ bảo, giờ nấu ít - vì chẳng ai ăn, vì hàng quán cũng mở nhiều lắm vào mùng 2 và cả vì nhiều món cũng sẵn hơn, chẳng phải làm nữa. Món truyền thống của mẹ là nồi canh măng hầm nhừ với sườn mà khi ăn, măng ngấm gia vị và nước xương - ăn ngọt và mềm như miếng thịt vậy - mẹ vẫn dạy vậy về việc nấu canh măng :)).

Tết đến mình mới ăn bánh trưng - ngày thường có cho cũng chê :P và thích nhất là ăn bánh trưng ngọt, không hề thích thịt mỡ với đậu xanh, chỉ thích cái vị ngọt ngọt của đậu trong nhân bánh trưng ngọt. Giao thừa ngày xưa ít được đi hái lộc, chưa hề đi chơi qua đêm bao giờ - thường tối loay hoay giúp mẹ chuẩn bị mâm cơm cúng, rồi dọn dẹp, xem tivi Tết - gọi điện thoại chúc Tết ông bà, rồi lại thu dọn mâm cơm cúng, tầm 3-4h sáng bắt đầu ngồi ghi vài dòng 'nhật ký' và đi ngủ, thế là xong cái giao thừa :)). Bố hay bảo mẹ bày vẽ cúng bái 'mê tín' nhưng thật ra nếu theo xa xưa, cúng giao thừa, cúng cơm mùng 1 và còn hạ lễ mùng 3 nữa - với hy vọng cầu sức khỏe cũng như an bình cho gia đình cả một năm sắp tới.


Giao thừa những ngày Xuân tha hương thường là cách 7 tiếng - 5h chiều ở xứ xa xôi này, khi thì tất bật trên lớp, lúc thì tất bật sát giờ làm... phải 3 cái Tết trở lại mới làm cẩn thận một mâm cơm cúng giao thừa - bởi mỗi khi đi chợ mua đồ nấu Tết, rồi lọ mọ trong bếp hết cả nửa ngày để nấu vài món ăn - khi thắp nén hương, cầu sức khỏe cho mọi người ở nhà và công việc suôn sẻ bên đây lại thấy đỡ nhớ Tết ở nhà hơn bao giờ, thấy gần hơn với những tất bật cuối năm của mẹ, của Ty, của cả nhà...
Ở bên này, khi nào tụi nước ngoài hỏi: không nhớ nhà à ? Mình hay cười phân trần rồi bảo, cũng không tệ lắm... nhưng có lẽ nhớ nhất là vào ngày Tết bởi... ( kể lể lý do, giải thích nguồn gốc và truyền thống Tết cho tụi nó lác mắc - mà nó lác mắt thật, he he ).
Mỗi dịp Tết về, thường là thời điểm người ta lục trí nhớ, hồi tưởng một năm đã qua - những việc đến và những điều đi qua... đặt cho mình một dấu chấm ( chấm hết, chấm than, chấm hỏi, chấm ba chấm :D ) - một năm mới tới thường khiến người ta phấn khởi hơn, đặt những mục tiêu mới, những kế hoạch mới trên các nền tảng đã tạo dựng từ những năm trước đó.

Mỗi dịp Tết về, phần lớn những người con, người chồng - vợ dù ở xa cũng cố gắng thu xếp chuyến tàu cuối cùng miễn là về được tổ ấm nào đó trên hàng ngàn km bươn chải giữa cuộc đời.


Gần đây, một vài mẩu đối thoại khiến mình lại vẩn vơ nghĩ tới chuyện tình cảm và hôn nhân. Hôm nay lại bùng lên cái ý nghĩ khi nhớ ra từng nói rằng: chỉ cần một người đàn ông đủ mạnh để trở thành chỗ dựa của mình trong mọi thăng trầm của cuộc sống. Phải tự mỉm cười với cái ý nghĩ phân tích ' chỗ dựa ' và đủ mạnh để làm được điều đó... Tối về, đi bộ dọc theo những hướng chuyển tàu, nghĩ một hồi thấy quả là: dù muốn hay không, con gái vẫn kiếm tìm một người tương đồng với chính bố của mình.

Hôm trước làm cái quiz - kết quả là mẫu đàn ông mình thích là người pha trò hài hước, xét ra không sai nhưng chẳng đúng cho lắm, hài hước là một tính cách cần có với mình nhưng nếu gặp những người lúc nào cũng nói đùa thì cái đứa như mình sẽ rất khó tin. Có lẽ điều khiến mình coi trọng sự vui tính là bởi mình sống và cảm giác được sự vắng mặt của bố rõ hơn cả - khi có bố về, trong các bữa cơm, trong những việc nhỏ nhặt hàng ngày, dù bố cằn nhằn đấy nhưng bố vẫn có những câu pha trò làm mẹ dù bực lắm cũng phải bật cười - và tiếng cười dù ngắn ngủi hay đọng lại vào sâu thẳm trí nhớ cũng đủ mạnh để làm nhiều gánh nặng thường nhật nhẹ đi phần nào.
Rồi mẹ bảo, ngày xưa mẹ lấy bố vì bố có chí ( không phải có nhiều chí vì lười gội đầu nhé vì bố mình di truyền hói, chả có tóc mấy mà có nổi chí, lol ). Nếu đấy là một trong những điều làm bất cứ người đàn ông nào trở nên cuốn hút thì sẽ phải là sự tham vọng - những người sống có mục tiêu và đầy đam mê theo đuổi nó, thường truyền cho những người ở quanh mình nhiều nhiệt huyết và niềm ham sống hơn bao giờ hết. Mới nói 2 điều nổi bật gây ấn tượng thôi đã thấy bố là một phần của hình mẫu ấy rồi.

Giờ này ca ngợi bố - đang đêm khéo bố hắt xì hơi trong mơ liên tục :)) Vẫn còn một điều nữa, bố mình chẳng phải người lãng mạn. Hoa trong nhà chỉ có mẹ mua hoặc được tặng - bố bảo: hoa là rau, cũng mọc ra như thế, chả có gì đẹp lại còn tốn tiền, cắm rồi héo lại phải dọn rác :)) - nói thế là hơi bị 'bó tay' vì khỏi cãi lý nổi với bố nữa.
Bố bảo con gái không cần học nhiều nhưng mẹ kiên quyết cho mình đi và sau đó, bố cũng là người lo phần lớn cuộc sống của một đứa du học sinh như mình.
Bố không khéo nói, cũng chẳng có tật xấu gì trừ việc làm việc hết sức hết mình với bất cứ việc gì cần - phải làm. Nhưng bố chiều mấy mẹ con lắm, trừ lúc bố mệt và buồn ngủ thì bố mình quả là một hình mẫu :)) - ngày xưa mẹ với Ty thích nuôi chó con, bố chiều mua cho, rồi chính bố là người lo cho nó ăn, chỗ ngủ.... nói vậy không phải có ý là con gái nhà tớ đoảng nhé mấy cậu. Đến giờ nếu mấy đứa ở nhà nài nỉ, mè nheo là bố vẫn chiều như ngày xưa chiều những đứa khác vậy.
Bố đi công tác nhưng mẹ dặn mua quà gì là mua đúng, nhiều khi còn cố đi tìm kiếm nếu khó mua nữa chứ...



Chuyện hài nhất là ngày mẹ đi khám và biết tin sẽ có Bống, cả nhà gọi cho bố lúc đó đang ở PnomPenh làm việc - bố rất 'bình tĩnh' trên điện thoại nói, mấy hôm rồi mẹ bảo mệt, bố đã đoán mà :o. Rồi từ câu nói đó mà cả nhà trêu bố rằng: bố cố ông con trai... Cũng chẳng rõ bố mong mỏi một ông con trai đích tôn đinh sắt cỡ nào, chỉ biết bố ít nói là thế, thâm trầm là thế, dễ cáu lúc đang làm việc, chỉ muốn được yên sau một ngày làm việc dài là thế - bố vẫn yêu thương và chiều chuộng 4 cái toa tàu há mồm đi theo bố rất kỹ càng và cẩn thận. Đôi khi, một chỗ dựa cũng chỉ có vậy thôi... từ nhỏ nhặt rồi mới lo được lớn lao :) .


Hà, hoài niệm và 'nhảm nhí' đến đây là hết. Tớ đi ngủ - mơ thấy trúng sổ xố tiền tỷ đã (bảng Anh) - yêu đương chồng con gì tính sau, ghi ra tí sau này còn có cái đối chứng để nhắc mình không chọn lầm người =)) . Mời cả nhà ăn Tết ngó trước nhé ( ảnh sưu tầm thôi nhưng mâm cơm này là đủ mâm cơm giao thừa đấy )




Tết, Tết, Tết, Tết đến rồi :P Tến đến trong - tim mọi người

Wednesday, January 27, 2010

Nhân đọc 'Tiếng người Hà Nội' hay Viết để tự thỏa mãn (cái tôi) của chính mình.


Sáng sớm đọc lướt bài viết ' Tiếng người Hà Nội ' ở huyminh.wordpress của đệ gửi. Kỳ lạ sao, không như mọi người bàn, mình lại thích cái đoạn cuối
" Con gái Hà Nội gốc kiêng kỵ nói tục, mà nếu trót lỡ lời thì xấu hổ đến đỏ mặt. Còn con gái ở Hà Nội ngày nay thì nói tục như ranh. Các cô xinh đẹp nói tục đến nỗi, người nghe thì ngượng chứ “các nàng” thì không”. " Bởi vô hình hoặc cố ý, mình vốn dĩ tự hào mình chẳng được cái mức 'nói tục như ranh' - chỉ ở cái mức để nói ra được 1 từ bậy bạ thôi cũng uốn lưỡi 9 lần chưa xong, nếu có ở 1 hoàn cảnh nào đó nói ra thì thấy hối lỗi kinh khủng. Cũng chẳng rõ là khi nói với Lilyan là, 'kệ ông tác giả' - thật ra mình đã hơi Chí Phèo hay tự nhặt mình ra khỏi cái gọi là 'con gái Hà Nội ngày nay' vì trong thâm tâm, đúng là để kiếm ra một vài người con gái ở Hà Nội ngày nay không thánh thót thốt ra những từ 'ngọc châu' đó trong một lúc vô tình ta đi ngang họ quả là không nhiều cho lắm.


Bàn về quan niệm thế nào là Người Hà Nội vốn là một phạm trù quá nhiều mâu thuẫn cũng như đã có nhiều nghiên cứu, tranh luận của những người 'nhiều chữ' - chắc là sẽ chẳng tới lượt mình ngồi viết sách về những giá trị đó nữa.

Hôm lâu có nói với đệ, nếu xét 3 đời thì chắc mình chả được là người Hà Nội :D - bởi chỉ có bà ngoại là con gái Hà Nội xưa :) - ông ngoại cũng chỉ là con trai Bưởi chứ gốc gác không phải Thăng Long. Bố thì hoàn toàn không phải người sinh ra và lớn lên ở Hà Nội. Thế là trượt xừ nó rồi. He he.

Nhưng mình lại được nuôi dạy theo sự gia giáo của một gia đình Hà Nội.


Mẹ được cụ ngoại dạy dỗ rất cẩn thận từ ngày nhỏ. Cho nên tới khi có con, mẹ cũng dạy dỗ chúng tôi và giữ nề nếp gia đình theo các khuôn phép đó.
Từ nhỏ là gọi dạ - bảo vâng, đi đâu hay về tới nhà là phải vào chào ông bà/bố mẹ báo là sẽ đi hoặc đã về.
Khi vào mâm cơm, phải chờ người lớn hoặc ông bà cao tuổi nhất trong nhà ngồi vào mâm, mời cơm lần lượt từng người từ cao tới thấp... ông bà/ bố mẹ nói ăn mới được phép ăn, xới/bới cơm cũng vậy, phải đưa 2 tay từ cao tới thấp. Chẳng phải vì thế mà người xưa hay nói chuyện về làm dâu là khổ - bởi con dâu trong nhà hay là người đơm cơm, mời cơm phải từ ông bà, bố mẹ chồng, tới chồng rồi mới tới mình - đến khi ngồi xuống ăn, cũng phải 'ăn trông nồi, ngồi trông hướng', nhìn mâm cơm và những người trong gia đình mà gắp đồ ăn, nhiều khi ăn được vài miếng, đã phải đơm thêm cơm cho mọi người.
Từ nhỏ, tôi hay nghĩ nhà nào cũng như nhà nào - có lẽ vì được dạy dỗ về sự bình đẳng :D thành ra vậy. Về sau mới biết rằng, chẳng phải nhà nào cũng có một bữa tối đủ mặt gia đình, chẳng phải gia đình nào cũng có trước có sau như thế. Tôi lại càng trân trọng và tự hào hơn từ những điều rất nhỏ nhặt đấy. Ngay cả sau này, tôi phải học thêm ngoài giờ không thể về ăn cơm cùng cả nhà hay đi du học xa - nghe kể ở nhà giờ chẳng còn như trước, lại thấy nhớ nhà và nhớ cái 'ngày xưa xa xôi ấy' hơn lạ lùng.

Chuyện ăn là vậy, rồi qua chuyện ăn mặc - quần áo dù có cũ hay mới, luôn phải sạch, là lượt cẩn thận, tránh nhàu nát. Chẳng bao giờ đi ra đường mà mặc quần áo ở trong nhà, phải thay quần áo - ngay cả chỉ đi 5' ra cái chợ cóc ở giữa phố - về tới nhà là thay đồ mặc ở nhà, quần áo đi đường bụi bậm, không được mang lên giường :D.

Nhớ ngày bé, đến việc dùng từ cũng bị uốn nắn rất kỹ càng. Có những từ đến bây giờ nếu dùng tới, vẫn có thể cảm thấy sức nặng vô hình của nó đặt lên vai mình - trong khi có thể với ai khác, nó chỉ là một tiếng gió thoảng.
Từ nhỏ, sống với ông bà ngoại rồi cùng bố mẹ, chẳng mấy khi tôi phải chứng kiến ai to tiếng... chưa nói tới nói tục, chửi bậy - gần như một sự tối kỵ trong gia đình.
Nhưng bàn ra lại phải bàn vào, chuyện nói tục - chửi bậy, thật ra phản ánh nhiều về văn hóa một cá nhân hơn là nguồn gốc của người ấy. Tôi luôn cho rằng, để nói nặng lời với một ai đó - chỉ người ít chữ, ít học hoặc không có văn hóa ( cũng là phần nào ý nghĩa của từ 'mất dạy' ) mới phải dùng tới các từ ngữ tục để đối thoại - người ta cũng hay nói rằng, người Hà Nội hay người Bắc 'chửi' thâm - cứ cho là vậy đi, nhưng thực ra chỉ bởi, những người xưa có văn hóa hơn, có chữ nghĩa hơn mới có thể 'chửi' bằng ca dao, tục ngữ, thơ văn chữ nghĩa sâu xa... Và hơn thế, ngay cả để 'chửi khéo' theo kiểu đó, ta cũng phải nhìn người nghe mà lựa từ - nếu họ không hiểu thì liệu có đáng không ?

Mẹ tôi rồi cả bác, cậu dì trong nhà đều muốn chúng tôi - những đứa ở thế hệ sau sẽ chọn chồng/vợ là người có gia đình sinh ra và lớn lên ở Hà Nội: nói đúng là ' môn đăng hộ đối ' theo các cụ vẫn quan niệm.
Đó vẫn là một vấn đề tôi tranh cãi nhiều với riêng mẹ tôi.
Tôi vốn không phân biệt việc kết bạn, bạn bè tôi thân hay sơ, chưa khi nào tôi hỏi họ sinh ra ở đâu, cũng rất ít khi tôi biết bố mẹ họ làm gì, ra sao - tôi quan trọng hơn về cách họ đối xử với tôi thế nào cũng như hành vi ứng xử hàng ngày của họ với những người thân thiết.
Nhưng quả thực, nếu gặp ai đó nói ngọng, hoặc buột miệng ra những câu tục tĩu trước những sự việc rất đỗi bình thường - kiểu như họ dùng các từ đệm theo thói quen, tôi cũng phải nhăn mặt và từ đó tự dưng mất cảm tình với họ. Cũng như tôi quan niệm viết đúng chính tả và nói chuẩn từ ngữ cũng là điều tối thiểu của một người có văn hóa - có học. Thành ra tôi tránh rất nhiều sử dụng tới các từ lóng kiểu 9x, dùng xen kẽ tiếng Anh - Việt với nhau, ngay cả trong các từ ngữ sử dụng đối thoại - có những từ tôi cũng rất ít khi dùng, trừ khi để biểu lộ một thái độ cảm xúc nào đó. Gần đây có ít bó buộc bản thân hơn, sử dụng tiếng Anh lúc chat xen kẽ khá nhiều, các bài viết thì vẫn tránh tối đa khi có thể - kể cả khi quên tiếng Việt, quen nghĩ bằng tiếng Anh cũng đi tra từ điển còn hơn là viết xen kẽ :D.
Ngược lại, nhiều người xung quanh giờ dùng tiếng Anh thấy tiện hơn tiếng Việt nên dùng xen kẽ, tôi cho rằng đó là quyền của họ - tôi không phán xét con người họ qua đó, bạn bè thì rõ nhau cả rồi, người lạ thì quả thực không cần thiết phải bận tâm bởi tôi chẳng có gì hơn người để cho mình cái quyền nhảy vào phán xét họ, lớn tiếng dạy bảo họ 'nên thế này, không nên thế kia' hoặc đặt họ xuống một trình độ thấp - bởi hơn ai hết, tôi đã bị vấp váp trong 2 chiều ngôn ngữ, khi đầu óc luôn nghĩ và miệng nói một thứ tiếng hàng ngày, tới khi viết về ngôn ngữ mẹ đẻ là một ngôn ngữ, mặt chữ khác cũng dễ bị ảnh hưởng bởi ngôn ngữ dùng ngày ngày kia. Điều tôi ghét là cách các bé ít tuổi dùng các từ tiếng Anh lóng đệm vào ngôn ngữ được gọi là xì tin 9x hoặc những người tiếng Việt viết không tròn chữ mà còn chen chân dùng tiếng Anh - xin các người học cho chắc tiếng Việt đi rồi thích tung hứng thế nào, tôi cũng tùy - nếu vô tình phải đọc các bài viết có kiểu đó, tôi chỉ có một cách coi như không đọc không quen... Học ngoại ngữ là điều đáng làm, biết thêm một phương tiện khác để bày tỏ, bộc lộ bản thân cũng thú vị nhưng lạm dụng và dùng bừa bãi nó thì hoàn toàn vô trách nhiệm với chính trình độ của bản thân mình.


Đệ có nói tới việc, " chấp nhận những đổi thay như là điều tất yếu " - không sai nhưng không hẳn là đúng. Nhớ cách đây mấy năm, ở VN rất hay hô hào câu khẩu hiệu: "Hòa nhập nhưng không Hòa tan" - nói ngắn nghĩa là: tiếp thu những cái hay, chắt lọc cái tốt, loại bỏ cái dở của người để phát triển bản thân. Đổi thay là tất yếu nhưng không có nghĩa là có quyền lạm dụng cái 'tất yếu' đó để bào chữa cho việc mình 'yếu thế' và dễ bị 'cám dỗ' bởi những tật xấu đi kèm những điều hay đó. Nó sẽ thành như việc một người học sinh học viết chữ, viết sai chính tả, không ai chỉnh sửa hoặc quá cứng đầu cho rằng, chẳng sao cả, rồi thành cả đời viết có khi vẫn sẽ sai - tới một lúc lớn quá rồi, 'ngại' sửa - ngại thay đổi (tỷ ví dụ thế này bởi tỷ gặp rồi, khi tỷ góp ý họ sửa, họ bảo cố gắng mà không được, he he).


Viết cũng được tương đối dài rồi.

Viết để bày tỏ một quan điểm khi nghĩ tới cái gọi là 'tiếng người Hà Nôi' và 'người Hà Nội'.
Sau này khi lấy chồng, sinh con - tôi cũng vẫn sẽ nuôi dạy con cái mình như cách mẹ tôi đã từng răn dạy tôi - bảo tồn những lề lối ấy: gọi dạ bảo vâng, đi thưa về trình, sống có trước có sau - có trên có dưới, giữ cái nếp 'ăn nhẹ, nói khẽ, cười duyên' ^^ , giữ cái gọi là 'công-dung-ngôn-hạnh' dẫu có thể chỉ là 'cái nết đánh chết cái đẹp' cũng được vậy :)...vv....vv.....
Nghĩ kỹ thì gia đình tôi giữ quan niệm: 'môn đăng hộ đối' cũng chẳng sai - tôi cũng không muốn lấy một người chồng được nuôi dạy hoàn toàn khác biệt với mình dẫn tới cách sống cũng như quan điểm về nuôi dạy con cái sẽ từ đó mà khác nhau, chỉ một lý do như vậy cũng đủ thấy lý lẽ của bố mẹ mình đáng được cân nhắc. Có chăng, tôi vẫn tin rằng dù Hà Nội hay không Hà Nội, nhiều gia đình ở các tỉnh thành khác vẫn có thể răn dạy con cái nề nếp chẳng kém gia đình tôi.

Nói vậy để thấy rằng thật ra, cái lòng tự hào về "Hà Nội gốc" là hoàn toàn có cơ sở lắm chứ - càng không thể để nó mai một đi, tự dung túng, cho phép mình nghĩ ' đổi thay là tất yếu ' mà cho rằng: cuộc sống du nhập thêm những cái hay - dở của thế giới thì mọi người cũng không nên cực đoan quá để đánh giá các giá trị đổi thay đó.
100 năm nữa, thế hệ trẻ hiện tại có thể trở thành 'Hà Nội gốc' không ? Không, sẽ không thể nếu thế hệ trẻ hiện nay không nhìn nhận được đâu là cái gốc của Hà Nội để gìn giữ và tự hào. Và cái gì đã có gốc - đã được nghiên cứu sau 1000 năm thì không thể chốc lát mà 'biến thiên theo thời gian' được :D - xưa đến nay, Hà Nội vẫn được đặt trong 36 phố phường, cho tới 1000 năm Thăng Long, dù Hà Nội có mở rộng ra thì sách vở cũng vẫn ghi chép là Hà Nội xuất phát từ 36 phố nên các giá trị văn hóa, phong cách sống, nề nếp gia đình, hành vi ứng xử của những cá nhân và những gia đình đặt trong xã hội Hà Nội 1000 năm sau đó vẫn sẽ được dựa vào cái gốc của nó thôi - dù cuộc sống có Âu hóa - Trung Hoa hóa - Hàn/Nhật hóa, tư tưởng thoáng hơn và cách sống thoải mái hơn đến mấy.

Vì thế, tôi vẫn sẽ tự hào vì mình may mắn sinh ra và lớn lên ở Hà Nội - được nuôi dạy bằng những giá trị người Hà Nội và dù có va chạm, trải nghiệm trong một nền văn hóa Tây phương khác, tôi vẫn giữ được nhiều hành vi, ứng xử của một người khi có ai hỏi tôi từ đâu tới - tôi không e ngại trả lời rằng: Hà Nội. Xét cho cùng, Hà Nội chỉ là một mảnh đất mẹ nhắc tôi về sự gắn bó của Quê Hương - không phải cái tên mang lại cho tôi những giá trị khác biệt hơn hẳn so với những người sinh ra ở nơi khác.
Nhưng cũng vì thế, tôi không chối bỏ những đổi thay để xã hội cũng như cuộc sống quanh mình thoải mái và dễ chịu hơn trong quan niệm và cách sống mà càng về sau, các thế hệ càng được tiếp thu nhiều kiến thức hơn.

Gìn giữ những giá trị cũ là điều không hề dễ nhưng không phải là không thể.
Học hỏi những đổi thay mới không hề khó nhưng học sao cho đúng cái hay - học sao để biết bỏ qua cái dở.

Hy vọng là cái niềm tự hào trong mình của ngày hôm nay sẽ không uổng phí trong 40 năm Thăng Long nữa :)) - chứ không phải ngồi lắc đầu như ông bà mình nhìn giới trẻ và nghe tin về giới trẻ mà buồn bã nói với nhau rằng: 'giờ chúng nó đâu như mình ngày xưa...'

Hy vọng... tiếng Hà Nội vẫn sẽ nghe được mãi giữa những mùa xuân Thăng Long :)

(Hoàn thành và không chỉnh sửa :D).

Friday, January 22, 2010

Đợi chờ...


...để thấy tháng ngày dài rộng quá.




Khi ngồi viết dòng đầu tiên, có một cảm giác len tới... cái cảm giác thèm và nhớ cái cảnh đứng ở mái hiên nhà... nhìn những giọt mưa rơi rả rích hoặc đổ ào ào trên phố, nghe tiếng chân người và tiếng xe phóng vội vã, lúc nào cũng như một kẻ ngoài thế giới - lẳng lặng đứng nhìn, lẳng lặng ngấm cái hơi của mưa, mùi của đất, mùi cây cỏ xanh mượt nghiêng mình ướt đẫm - nhớ cả cảm giác chỉ đưa tay ra thôi, mưa sẽ chạm nhẹ như từng cái hôn trên các ngón mỏng mảnh. Cảm giác như thể được hồi sinh.






Trong cuộc đời, có biết bao hội ngộ và chia ly - ở giữa những buồn vui ấy - có chăng là một khoảng 'chờ đợi'. Chẳng thể đếm nổi cái sự chờ đợi đó bằng ngày tháng hay bằng cảm giác thì sẽ đúng hơn. Nhưng hình như khi đếm ngày đếm tháng, sự chờ đợi sẽ chỉ thêm khắc khoải, thêm nặng gánh.


Ngày xưa bố tôi đi xa lúc cả 2 chị em còn nhỏ, mẹ chờ bố từ những năm tháng xa thành phố lên núi làm nghĩa vụ, chờ những ngày có thể gặp.
Bố đi xa, chúng tôi còn quá nhỏ - biết ăn biết ngủ biết học hành, chẳng kịp nhìn ngày tháng trôi qua chóng váng hay chậm chạp - vẫn chỉ là mẹ chờ từng lá thư hồi âm, đếm từng ngày tới những dịp lễ, tới những tin mới. Về sau khi 3 mẹ con sang gặp bố, vẫn còn một bức thư mẹ gửi từ mấy tháng trước đó... khi sang tới nơi rồi, nó cũng mới chạm hòm thư.

Nếu giờ cũng chỉ là những lá thư tay và những dòng điện tín vội vã ngoài bưu điện, liệu con người ta có bền bỉ chờ đợi đến thế.
Tôi không biết về những ngày tháng xa hơn thế. Tôi không hiểu nên sẽ chẳng so sánh và viết về những chờ đợi của những thế hệ từ chiến tranh, đạn pháo nổi. Nhưng tôi có thể nhớ phần nào đó sự chờ đợi của mẹ...



Tôi cũng có những chờ đợi của riêng mình.

Chờ kết quả sau những kỳ thi dẫu biết rằng nó sẽ thế nào - vì thế mà đa phần chỉ muốn cho nó xong và qua thật nhanh.
Chờ những múi giờ khác nhau, chờ một cái nick sáng trên mạng và trong danh sách, chờ những cuộc điện thoại và tiếng nói ai đó tha thiết đến nhói lòng...
Chờ những cuộc cãi vã qua. Chờ những giận dữ trong lòng nguôi ngoai. Chờ những nựng nịu yêu thương.
Chờ khi những món quà được gửi. Chờ hồi âm từ người được nhận.



Từng để ra ngày dài, đêm dài, năm dài vô tận - chờ một ai đó. Chờ một phép màu. Chờ một lời nói, chia sẻ. Chờ nghe cả những sự thật dẫu buồn hay vui.
Từng viết thư tay, ngắn có, dài có - để chờ yêu thương có thể từ đó mà gần gũi hơn, chân thành hơn.
Từng đặt ra những mốc hạn - để sự chờ đợi không còn quá day dứt, khắc khoải đến mờ mịt.
Từng thấy như giới hạn của mình vỡ vụn, từng mất niềm tin và chỗ đứng của chính mình vì để sự chờ đợi kéo lâu quá hoặc trốn chạy thời gian, để cho những việc cần làm, những trách nhiệm cần sống trong chờ đợi...



Có không ít, những chờ đợi chỉ là một ảo giác để tạo chỗ dựa cho chính mình.
Có không ít, những chờ đợi chỉ là nới thêm khoảng trống giữa hiện thực và mơ ước.
Có không ít, những chờ đợi đến cuối cùng vẫn chẳng tìm được đáp án - vẫn mãi chỉ là chờ đợi.


Hình như khi người ta chờ nhiều quá, giống như gặp gỡ nhiều quá, chia ly nhiều quá, người ta không còn giữ nổi lòng mình 'thanh tân' như buổi đầu tiên nữa. Hình như điều đó lại là thứ đáng sợ hơn cả - khi không còn sự hồi hộp hay lo lắng đến ngộp thở của chờ đợi, của gặp và của xa.



Sáng nay, nhận ra một điều hiển nhiên, nhận ra: có nhiều việc - nhiều chuyện đến một lúc nào đó cũng có thể trở nên vô sắc vô hình - có những điều dù muốn cũng không thể nào trở lại hay cứu vớt nổi cái hiện thực đến tàn tạ của nó nữa.

Những ngày này, tôi bình thản hơn thì phải. Cũng vẫn đang chờ - cũng mất cả những lo lắng của những ngày trước đấy rồi - tự nhủ rằng: cái gì tới sẽ tới. Rồi sẽ ổn cả ấy mà.





.....vẫn biết mây trời bay, là bay đi mãi.

Thursday, January 21, 2010

Cafe sớm.


Tôi không uống được bất cứ thứ gì liên quan tới chất kích thích - cái này nói nhiều, kể nhiều rồi :D : trà, cafe, rượu có chất cồn, rượu nhẹ, rượu mạnh - đến cả latte cũng có thể thấy lâng lâng nếu không ăn kèm cái gì đó.
Nhưng mà tôi thích pha cafe - có những lúc cảm thấy rất thích khi có thể pha cafe cho một ai đó, chỉ để ngửi cái mùi nước nóng quyện vào trong mùi cafe, hòa vào cái không khí lành lạnh của thời tiết nơi này - nhâm nhi cái vị đắng đắng, chan chát đầu môi của nó rồi ngọt dần đọng lại trong cổ họng - nhưng chỉ dám nhấp môi thôi, chứ để uống hết một tách cafe đen, không sữa, người ta phải cho tôi nhiều tiền lắm :)) thì may ra.


Hôm qua Sài Gòn mưa. Ở khắp nơi trên Facebook đều kể lể trên status :D. Nghe và đọc tới mức tò mò về cái mưa của Sài Gòn - rồi nhớ Hà Nội mưa, bởi Hà Nội không mưa theo mùa, mưa Hà Nội có thể bất chợt, cũng có thể cứ rỉ rả đầu năm, rào rào trên phố nóng nực mùa hè... Rồi giật mình bởi thật ra những điều đó chỉ là trong hồi ức viết, còn không hiểu do cái lạnh quá chừng của mùa đông năm nay hay do điều gì mà lòng bình thản - không đi hoang, không lãng đãng như mọi ngày nữa - cảm xúc cũng đóng băng.

Đêm qua buồn bởi cùng một chuyện xưa cũ - mới hôm trước thôi đã nghĩ, lâu lắm mình chẳng nhớ lần cuối mình buồn là gì - chỉ có cảm giác tức giận, thất vọng, chán nản, rối rắm. Còn buồn ư... không nhớ, hoàn toàn không nhớ nổi cái cảm giác nghẹn ứ trong lòng không làm nào bật thành tiếng. Ấy thế mà đêm qua lại thế - cầu gì ước nấy mà cứ như vậy thì có phải mình giàu lâu rồi không ? Sao vừa nhớ ra là lâu không buồn thì trời lại thả ngay cái nỗi buồn 'bịch' một cái xuống trước mặt. Cũng muốn quên nó đi và tự biết rõ rằng... chẳng còn gì nữa. Nhưng buồn thì cứ buồn thôi.

Giá mà... có thể ngồi nhìn trời mưa và ngồi bên một ai đó đang uống cafe - ngửi cái mùi ấm ấm đó và lòng không lạnh tê đi nữa nhỉ...

Những lúc yếu mềm như thế, lại sợ với tay ra ghê gớm.


8:41am London, 20.01.10

Friday, January 15, 2010

Cho một hiện tại.


...có những bước chân qua đời đầy hạnh ngộ


Đang réo rắt tiếng nhạc nền trong phim Love Actually - cái nhạc dạo lúc Jamie lao ra sân bay, chạy tới cầu hôn Amelia ấy. Thích bài đó nhất.

Xới tung flickr lên, nhìn lại cái folder load được có tí ảnh - quái, cứ ngẩn ngơ nghĩ là mình lấy xuống được nhiều lắm.
Mò bên blog của chị Nguyen Huyen bao nhiêu bài, thấy những hình ảnh quen đến vô cùng :D đúng là những vẻ đẹp thì ai cũng có miền cảm xúc giao thoa nhau.
Dạo rồi mới quen một người bạn, mà cũng chẳng rõ, sẽ còn dẫn tới nhiều tranh luận trong cái từ 'bạn' này lắm. Ừ nhưng là bạn, bởi mình thích cái cảm giác đồng điệu nào đó không cần nhiều lời trong bất cứ mối quan hệ nào từ lúc bắt đầu. Vẫn có những khoảng ngập ngừng. Điều thú vị không phải vì từng nghe người đó được khen hoặc được hâm mộ từ cậu em trai 'đáng yêu' (quái) của mình. Mà thú vị ở những câu chuyện và những lời nói ngắn vẫn đủ ý ngày ngày. Người ta bảo mình rằng: cuộc sống ở phương này hình như hợp với mình. Đấy là người đầu tiên và duy nhất nói câu đó sau bao năm mình ở đây :)) - rồi còn bảo, sao phải về... trong khi chẳng đếm nổi số người đang kêu réo mình về ( chả rõ về để sờ tay nắm chân hay trói lại, khà khà, nhưng về thì cứ tính là về, nhiều khi đơn giản chỉ bởi mình được nhớ thương, mong đợi quá :D - mà có khi càng thế mình lại càng làm cao không thèm về, lolz ).

Thật ra, mình đã 'chối bỏ' London lâu lắm. Cho nên, London là một định mệnh của mình. Định mệnh nên dù có muốn tránh tới đâu, cuối cùng cũng phải chuyển về và sống ở đây. Mình từng nghĩ, cái tất bật, ồn ào không hợp với mình - con bé thích tĩnh lặng và thu mình vào một góc ấy. Mình từng nghĩ, những bon chen, ngược xuôi không dành cho mình - nếu có làm gì, mình cũng không tài nào chen lấn, xô đẩy với thiên hạ. Ấy thế mà hơn 3 năm rồi đấy. Mình 'lấn lướt' ở cái chốn này, giữa những con người lạ mặt, những văn hóa khác biệt, những hồn hậu chân tình và cả những giả dối lừa lọc nữa.

Chẳng biết từ lúc nào, mình không còn nhớ Hà Nội nhiều như xưa nữa, mình không còn cái xúc cảm muốn viết nhớ thương Hà Nội thường trực nữa - mình muốn viết về London hàng ngày - như một hơi thở. Bởi sáng sáng bước chân ra đường, với những cảm xúc khác nhau, mình lại nhìn cái thành phố tất bật này khác đi từng giờ, từng phút...
Sáng London là những vội vã trong từng bước chân, từng nhịp đi của mỗi người. Mình thấy hạnh phúc khi mỗi sáng mình có thể hòa vào cái dòng chảy ấy, đi về những phía của thành phố. Không phải mọi ngày mình đều đi một con đường - hình như bị ảnh hưởng từ một cuốn sách nào đó, người ta khuyên rằng, để tránh nhàm chán, nên thay đổi đường đi của mình hàng ngày. Và mỗi tuần, sẽ có những ngày mình thức sớm, để từ tốn chuẩn bị, từ tốn đi ra bến tàu xe, từ tốn nhìn thành phố bình minh - sẽ có những ngày mình vội vã đi vì sát giờ, người vẫn còn lơ mơ chưa thoát khỏi giấc ngủ dở dang, thấy khó chịu khi phải đi làm, cũng ước giá như... có thể ngủ thêm dù chỉ một tí tẹo thôi, hi hi.

Mình yêu London hơn bởi những đổi thay trong cuộc sống đã đưa mình trên những nẻo đường khác nhau của thành phố, mình đã đi mòn đường ở phía Đông Bắc thành phố năm đầu tiên - đã hơn 2 năm rồi mình chưa hề quay lại, phần lớn vì không cùng chiều, phần nhỏ vì không muốn gợi nhớ những điều đã khô héo. Mình đã yêu cái bình yên và rất 'quý phái' của phía Tây thành phố. Đa phần chỉ là Tây trắng dọc bên ấy thành phố. Những căn nhà biệt thự im lìm sau một khoảng sân rộng, một đường chạy xe dài tới ga-ra. Phía Đông lại khác hẳn, nhiều người khi đọc tin, hay lo sợ cái phía Đông ấy - khu mà nhiều dân tị nạn, nhiều dân tứ xứ, nhiều dân đủ các chủng tộc - quốc gia tụ lại mà sống, đen, vàng, nâu. Đếm ra, mình cũng 'nhìn' được 1/2 London rồi đấy, vẫn có tham vọng 'thống trị' thêm vài chỗ còn lại, để xem những mảng thành phố khác gì nhau.

Mình yêu London và thấy ở đâu đó, phảng phất bóng dáng của Hà Nội. Tất nhiên, Hà Nội và London chẳng có gì liên quan, xét về lịch sử, địa lý, kinh tế,... (kể không hết) - nhưng London và Hà Nội trong mình là thế, thân thiết và gần gũi như nhau. Như người ta bảo, khi sống ở đâu đó... cái rễ của nó cứ dần nảy mầm, lan dần như một nhánh cây... và ngày qua ngày, cái tình yêu thương, gắn bó đó lớn dần theo những khám phá, trải nghiệm. Mình ghét khi nghe ai đó nói rằng, cái xứ Anh này chả có gì đẹp, chả có gì hay so với ... (ôi, tỷ tỷ nơi người ta nói, nào là các nước châu Âu, nào là Mỹ, nào là...) - mình chỉ thấy họ thật ấu trĩ, nếu với họ nước Anh này mục nát thế, sao họ còn đặt chân tới và cố bám ở đây ít nhất 1-2 năm :)) - vì bằng cấp chăng, quả thực nếu chỉ vì vậy thì họ thật đáng thương, bởi họ đã sống phí hoài những năm tháng đó, tự đày đọa bản thân mình trong thảm kịch sống mà không sống ấy. Nhiều khi đi học xa nhà, đâu phải chỉ để lên giảng đường, ghi vài chữ, chép vài câu, sống trong môi trường tiếng nói, hiểu những gì mình đang nghe - mà đi còn để hưởng thụ những điều mình mắt thấy, tai nghe và có cơ hội gặp gỡ được... Nhưng mà thôi, mình chỉ nói ngắn thế thôi, chứ nói tiếp thì dài lắm và trong cái tình trạng trắng đêm này, mình không có hứng viết về cái quan điểm ấy :D. Nói đơn giản chỉ là ' kẻ hạnh phúc là kẻ biết tận dụng những gì mình có chứ không phải mơ ước những gì mình không nắm bắt được '.




Có năm, cứ tới cuối tuần, đi làm thêm bận, sáng tôi sẽ tới chỗ làm sớm, mua một suất ăn sáng với 1 cốc trà và thư thả nhấm nháp, bởi nhiều khi làm bận bỏ quá cả giờ trưa.

London vào mùa hè còn rực rỡ hơn nữa. Mùa hè của London nếu có nắng sẽ là mùa hè tuyệt vời nhất. Nhiệt độ chỉ dao động ở 25, gió và nắng vờn nhau trong không gian xanh mướt - từ cây cối, bờ cỏ tới bầu trời, sông nước... Mùa hè ở đây, tôi có thể lang thang tới 10h tối mới thèm về nhà, đi miết mải quanh thành phố, nhìn ngắm người hối hả qua lại trên đường, nghe những âm thanh của thành phố dội vào - đúng như một kẻ vô tình đi ngang thành phố vậy. Bởi tôi chẳng vội vã - cuộc sống ngắn quá để mà cứ phải ngày ngày vội vàng lao đi trên đường, thư giãn bằng những buổi uống rượu, đi nhảy và ngủ cho hết ngày cuối tuần hoặc dồn thời gian lại cho gia đình, bạn bè. 'Lãng huynh' bảo rằng, viết về London và một mối tình nào đó. Không kịp trả lời nên viết trả lời ở đây vậy. Có thể mỗi điểm đến đều đẹp hơn và cũng hẳn sẽ man mác hơn khi chấm một chấm nhỏ bằng một mối tình. Tôi có thể viết về London và một tình yêu ảo nào đó - thú vị lại là, những năm tháng khiến tôi yêu London này, không có một hình bóng ai đủ rõ nét để viết nên một tình yêu cả. Nhưng London vốn đâu phải là thành phố cần tình yêu tô điểm. Với tôi, yêu London mỗi ngày là quá đủ :D - nếu có chăng, hình như toàn là những nụ cười và những bờ vai của bạn bè trải dài theo những thăng trầm giữa thành phố.


Có lẽ hạnh ngộ cũng là đấy - bởi tôi có riêng London cho riêng tôi - gần như Hà Nội vậy - một tình yêu trong trẻo và đơn sơ, ít - rất ít tì vết :D, nếu đi quanh thành phố, hiếm có nơi nào trong nó gợi đủ nỗi buồn.


Viết dài. Viết dai rồi đấy.
Hi hi. Vẫn để dành nhiều lắm để viết tử tế hơn lúc khác :))

Thursday, January 14, 2010

Diversity.


Hôm nay chợt ngồi và nhặt được một mẩu giấc mơ - nhớ hôm trước bé có nói: thà biết rằng mình có một chút mơ còn hơn sống và nhìn mọi điều nhạt nhẽo...

Đóng một chỗ cứ lâu lâu lại ngó vào, trông đợi một cái gì đó - thiếu cảm hứng ghê gớm... thiếu một niềm vui thật bình thường. Nhớ lại vừa cuối năm thôi, có bao nhiêu cảm xúc lẫn lộn nhưng thấy như mình đang sống và dám làm. Lên bao kế hoạch để rồi đầu năm, mọi thứ rơi vào một khoảng trống, mọi điều chững lại - rõ ràng hơn bao giờ hết.

Con người ấy, chợt cũng nhòe nhạt như một cái bóng. Chợt thấy bình thản lắm. Không buồn - Không vui - thế là đúng rồi nhỉ.

Cười rồi càu nhàu trong mấy cái email liên tục, thấy đúng như trị liệu tâm lý tốt nhất, khi có thể tin tưởng và kể với một ai đó - biết trước họ sẽ phản ứng với nhiệt huyết trọn vẹn nhất.
Đóng FB, có một người duy nhất gọi và hỏi chỉ sau đó vài chục phút.
Càng lúc càng hiểu rõ hơn giá trị của những người yêu thương mình.

Nhưng vẫn có quá nhiều khoảnh khắc khi mà chỉ muốn 1 mình hoặc chỉ muốn nói chuyện với 1 cá nhân nào đó.
Cuộc đời đúng như một vòng tròn không khép kín.
Có những người tìm đến để dựa một bờ vai, nói những điều rối rắm.
Ngược lại, khi ta gặp chuyện buồn, không phải tất cả số họ đều biết lắng nghe và thực lòng quan tâm. Và không phải tất cả họ đều sẽ là những người ta sẽ tìm đến để thở than.
Đôi khi để giải thoát khỏi những nhức đầu lại là không hề nhắc đến chúng...


Vẫn phải chuẩn bị tinh thần để rời bỏ cái hiện tại êm ấm này - chưa sẵn sàng, chưa hề một chút nào - nhưng hình như đấy là cuộc sống vốn có bao năm qua, mọi điều không bao giờ chắc chắn và như ý dù từ những điều nhỏ nhất. Có một lựa chọn mà chưa dám bước tới - đang cố bòn rút ít thời gian - thấy mình vật vờ như một cái bóng.

Không muốn đổi thay.

Monday, January 4, 2010

Bức thư không gửi :)


Có bao phút yếu mềm trong mỗi cuộc đời con người nhỉ... em nghĩ là nhiều, nhiều lắm... em hay bảo bạn bè rằng, nếu buồn hãy cứ buồn, khi vui hãy tranh thủ vui bởi em biết họ chỉ cần một lời động viên, ủng hộ vậy thôi - họ sẽ không ngập ngừng làm những việc thật ra họ muốn muốn làm lắm nhưng lo sợ mà không dám làm.

Và mỗi lúc như thế, em lại nghĩ tới câu nói của Trịnh Công Sơn : Khi bạn đang muốn hát một bản tình ca là bạn đang muốn hát về cuộc tình của mình. Hãy hát đi, đừng e ngại, dù hạnh phúc hay dở dang, thì cuộc tình ấy cũng là một phần máu thịt của bạn rồi.


Có một thời gian dài, dài lắm, em cố gắng sống theo những chuẩn mực mà một gia đình nề nếp như nhà em đặt ra, dạy dỗ em từ ngày nhỏ - không có gì sai cả, theo em chỉ là không đủ bởi mỗi thời đại một khác, mỗi con người có một tính cách và những khả năng riêng, nếu những người thân không để ý và nuôi dưỡng, tất cả những điều đó sẽ bị mờ nhạt dần và rồi trở thành thói quen khi mà bất cứ lúc nào định làm gì đó, người ta sẽ e ngại không dám làm hoặc hơn thế, có nhiều người sẽ cố thoát ra khỏi cái trật tự đó và vì không chuẩn bị sẵn, dễ vấp phải những việc không có ai góp ý cho, có thể trượt dài...
Gia đình em không chứng kiến thời gian trưởng thành quan trọng nhất của em - em có lỗi nhiều trong đó, bởi em không thể mở lời với ai, ngay cả bố mẹ yêu thương em đến mấy, cũng đều thích em đi theo những chuẩn mực vốn có - học tốt, điểm tốt, ra trường, tránh những cái họ cho rằng sẽ ảnh hưởng tới con đường 'chuẩn'. Nếu giờ này em còn ở VN, chắc rằng cuộc đời của em sẽ mờ nhạt lắm, một đứa con gái rất bình thường, có thể lẫn vào đám đông - có thể học ở một trường nào đó, ra trường, cố chen chân trong một công việc 8h sáng tới 5h chiều, đi về như một cái bóng, có thể có một anh chàng bạn trai nào đó mà hai gia đình chờ đợi sắp xếp ngày cưới ( như mấy đứa bạn của em năm nay đang tiến tới ) và cứ thế, ngày ngày lại trôi... Và nếu em cho rằng, em nên bằng lòng với sự may mắn và đủ đầy của cuộc sống ấy, em sẽ để mọi việc theo ý gia đình, yên ổn mà sống.

Vậy là may hay rủi khi em đã trưởng thành ngoài vòng tay che chở của gia đình, em đã dám tự quyết những điều mà những năm dài xa nhà, lương tâm em cứ cắn rứt vì em bước ra ngoài những 'chuẩn mực' vốn có - em không thể tiếc, bởi những điều đã xảy ra rồi, có gì để mà tiếc khi chẳng còn quay lại sửa đổi, thay thế được nữa... chỉ có lúc em từng ước, em có thể nói chuyện và xin mẹ em những lời khuyên mà em chẳng hỏi được từ ai... đấy là điều duy nhất em thấy buồn khi quay lại, soi mình vào chiếc gương quá khứ.

Mà em xa đề quá thì phải. Em xin lỗi vì em thích nói về bản thân, có lẽ bởi vì anh chẳng biết gì về em, nên em cứ muốn nói thật nhiều... dẫu biết rằng, rút cuộc, em vẫn chỉ độc thoại với chính mình.


Buồn và hài nhất là, mỗi lần nói chuyện với anh, dù câu chuyện nếu với ai khác - em sẽ cho ngay một từ ' nhạt ' và ' vô vị ', em lại thấy rất bình an, chỉ cần đôi co, chí chóe, chành chọe qua lại những chuyện vô cùng nhạt nhẽo đó... có lẽ bởi em gặp ít quá những người có thể nói và hiểu những móc máy của em và có những câu vặn lại ngang bằng, buồn cười ghê lắm và cũng chẳng chịu thua chút nào.

Mỗi lần nói chuyện, em biết anh đang có một tâm trạng nào đó hoặc đang chán gì đó, kiếm người để chanh chua một tí, cũng vui hơn... em cũng chẳng rõ nên buồn hay nên vui, em đã tự an ủi rằng: ít ra em cũng có một ấn tượng nào đó trong anh - như một số người nhìn em và bảo: nhìn vậy mà hóa ra không đơn giản.


Có những người đọc những gì em viết, nghĩ em phải 'trầm cảm' và 'rối trí', bất an lắm... khéo không ít các anh chàng đã đọc và nghĩ, em 'hâm' quá, tốt nhất là không nên dính vào :)). Có những người khi mới quen em, nếu em nói, em chẳng có ai thích - chẳng có nhiều người yêu, sẽ không tin - hoặc như dựa vào cuộc sống hiện tại, sẽ chẳng ai nghĩ em không phải đứa tranh thủ đi chơi bời, nhảy múa ở cái nước tư bản này... Có người cũng hỏi, sao em cứ ru rú ở nhà, hết đi làm, hết ngày lại về nhà, ôm máy tính và tivi... Nhưng rồi em chỉ cười, đưa ra những lý do em cho là họ sẽ tạm bằng lòng hoặc em cứ nhận bừa. Nhưng với những người như anh, người mà em không thể giải thích nổi tại sao - vì đâu, em luôn muốn hiểu em hơn, chia sẻ nhiều hơn - lại thường là những người từ chối biết, từ chối hiểu. Cái đó người ta gọi là sự trêu ngươi của cuộc đời, anh nhỉ ?


Nếu ngày xưa, có một anh chàng nào đó nói thích em, em sẽ nhìn họ với một con mắt nghi ngờ - suy nghĩ tại sao họ lại thích em... họ thấy gì ở em... Giờ em lại nhìn ngược vào họ, đặt câu hỏi: họ có gì để em thích được không - bởi những gì em có trong tay, những gì em trải qua... em cần nhiều hơn chỉ một lời nói ở một người con trai để em có thể đặt tình cảm vào họ. Nhiều lúc, khi em quá rảnh rang, khi em thấy bạn bè em đang đắm trong tình yêu, em cũng tự hỏi, liệu ai là người em sẽ thấy mềm lòng - liệu họ có biết rằng em là một món quà như em sẽ coi họ như vậy không ? hay họ cũng như những đứa trẻ trong thân xác to lớn, cho rằng em là một điều đương nhiên xảy ra trong cuộc sống của họ, cho rằng khi em đã thuộc về họ thì em sẽ luôn là của họ - chẳng phải làm gì thêm nữa...


Thật ra em đang có thừa thời gian - thời gian chết bởi em chẳng làm gì được, em đọc sách không vào, nằm xem tivi thì nhức đầu... vậy là em ngồi nhặt nhạnh những mớ suy nghĩ này ra và viết cho anh, em nghĩ tới anh nhiều, em biết em chẳng có quyền gì xuất hiện trong cuộc đời anh - như anh có nói vài lần ' bị thả bomb bất ngờ ' - đấy cũng là một trong những giờ phút yếu mềm của em khi phiền tới cuộc đời của anh. Ở hiện tại, em chẳng biết anh ra sao, thế nào. Em cũng chả thèm quan tâm nếu người khác nghĩ em quá ảo vọng... Ở hiện tại, em còn quá nhiều thứ đang trong quá trình hoàn thành. Ở hiện tại, lần nào 'chí chóe', anh cũng hỏi: bao giờ em về... - em chẳng thể đưa một câu trả lời. Vậy mà, em lại phiền tới anh - em xin lỗi chứ, em thấy có lỗi thật anh ạ.

Em viết bởi em đang ở trong một vị trí phải quyết định một việc quan trọng - có thể em sẽ không còn nhiều thời gian để online và nghĩ vẩn vơ nữa. Vả lại, lâu lâu như một mặt hồ gợn sóng, lòng người lại xao động khi chạm phải một miền ký ức - một cảm giác cứ cố đẩy ra...

Em đã nghĩ nhiều lần tới cái việc cai online :)) - với một đứa 'nghiện online' thì việc này nói thì dễ, làm thì quá khó, không phải em chưa từng offline một thời gian, và hơn thế, viết như một phần hồn của em - làm sao em có thể sống thiếu nó nhỉ ?
Nhưng chắc là em cũng cần một khoảng lặng khỏi những chuyện nói nhiều - làm ít này. Em đâu còn nhiều thời gian cho những việc Rất Rất cần hoàn thành trong 1 năm nữa. Em nói được nghĩa là sẽ làm được.

Hôm trước, một người bạn mới quen bảo em rằng đừng bỏ viết... em cũng có hứa em sẽ không bỏ :D nhưng không có nghĩa là em sẽ viết nhiều như trước - trong To Do List của em, em có nói em sẽ viết có chất lượng hơn :) - lại một việc nói là phải làm được.

Em ngủ ít quá. Hôm trước quả thực đầu óc chẳng còn suy nghĩ rõ ràng, gọi anh nói nhăng cuội rõ nhiều - có biết bao điều vẫn muốn nói nhưng biết là, cái trò chơi 'đuổi hình bắt bóng' ấy sẽ chẳng giúp em chút nào. Em cũng không biết tại sao em muốn hiểu hơn về anh nhiều đến thế... dù anh đóng chặt cửa đối với em - dù với anh, em cũng chỉ là một đứa con gái bình thường khác...



Ngày mai trời lại sáng... mùa xuân vẫn còn nở trong tim...