Monday, March 15, 2010

Nỗi Sợ.

Hồi bé, tôi thường đứng ở tầng 4 khu tập thể của ông bà ngoại sống ngày ấy, nhìn xuống mặt đất, cảm thấy mình thật cao - những sinh vật chuyển động ở dưới chỉ như những chấm nhỏ, xa tít tắp.

Lớn lên, tới một thời điểm nào đó, tôi sợ độ cao... ngay cả cái tầng cao thứ 4 ấy, nhìn chỉ còn là một tầng gác thấp tí bởi nhà ở VN thường nhỏ, chỉ cao hơn đầu người có chút. Đứng ở tầng 4 ấy, tôi cũng không còn dám nhìn xuống dưới đất nhiều nữa. Và ác mộng, lâu lâu nếu tới, thường kết thúc bằng một bước chân hụt vào trong không trung vô định - đủ để tôi giật mình tỉnh giấc - bàng hoàng.

Tôi không biết sợ các loài gặm nhấm hoặc vi trùng. Tôi chỉ sợ bẩn khi nhìn thấy chúng. Tôi có thể 'sát sinh' chuột, gián, nhện,... nếu cần. Nhưng mỗi khi tôi nhìn thấy những vi trùng nhỏ bé ấy chạy qua chạy lại, tôi lại nổi hết da gà khi nghĩ nếu chúng có cách nào đó chạm tới tôi.

Tôi không sợ nhận những mặt yếu kém về mình - một trong nhiều điều tôi đã phải tập rất nhiều bởi từ nhỏ, chẳng phải lúc nào tôi cũng thoải mái để nhận về mình những điều đã làm sai. Tôi chỉ sợ có những khi tôi làm sai mà không hay biết, lại tự cho rằng mình đã đúng, lại cho rằng không có gì phải nhìn lại hay chẳng hay biết để rút kinh nghiệm.

Tôi sợ những yếu mềm đằng sau những mạnh mẽ của chính mình - sợ mếm yếu sai lúc, sai người - cứng rắn quá để rồi chẳng thể dựa vào ai.

Tôi sợ mình mải vui, mải buồn mà quên những niềm vui, nỗi buồn của những người thân yêu - sợ mình trở thành kẻ bàng quan với cuộc sống.

Tôi sợ mình sống ích kỉ. Nhưng hình như đôi khi, chỉ đôi khi thôi, ích kỉ cho riêng mình mới có thể hạnh phúc.

Tôi không sợ mình nói quá nhiều, viết quá hay - chỉ sợ viết và nghĩ nhưng không làm được hết.

Sợ rằng mình không có nhiều nỗi sợ để cân bằng với những thử thách và cái 'bướng bỉnh' của chính mình.



London, 11 Mar.2010

No comments: