Sunday, December 13, 2009

Cho và Nhận.

Nghĩ tới câu: Năng lượng ( hoặc bất cứ cái gì ) không tự mất đi mà chỉ chuyển từ dạng này sang dạng khác ( từ người này/vật này/ việc này sang người khác/việc khác/vật khác ).

Cho và Nhận nhiều khi cũng ở cái trạng thái như thế, chỉ là không hoàn toàn chuyển hết, không hoàn toàn mất hết, không hoàn toàn nhận hết.

Có những người sinh ra, quen nhận, tới một mức mà họ coi đó là "không khí" của cuộc sống - quên mất mình phải cho lại. Vì thế mà dễ dẫn tới, khi mất rồi mới nhận ra cái gì quý và không ít người khi đó trầy trật để cứu vớt và khóc lóc về cái mất đi đó, có người lại thành sợ nhận - lại tích cực cho, cho rằng như thế sẽ sửa đổi được nhưng họ không hiểu rằng, cho hay nhận, không phải ở số lượng, không phải ở cái gì, ra sao mà ở tấm lòng chân thành của họ.

Có những người có thói quen cho - không phiền khi không nhận lại gì hoặc nhận lại cực ít - nhưng vì là con người nên tới một mức độ nào đó, cũng thấy mệt mỏi vì cứ "cho" mãi mà không được gì ngược lại. Dẫn tới phản ứng tiêu cực là sau đó trở thành kẻ chỉ thích "nhận" - thấy việc xxxx gì phải cho khi mà thiên hạ, ít người biết trân trọng nó.


Lan man tí vậy :D. Cảm giác về cái sự cho - nhận để mà cân bằng thật là khó.

Hôm nay vừa gửi quà về nhà xong, có lẽ chẳng phải ai cũng như mình, ở xa, lâu lâu lại đóng 1 thùng gửi về, nhiều khi toàn đồ linh tinh, góp nhặt lại, chọn để tặng từng người trong gia đình, ở nhà thì cứ gạt kêu không cần phải mua, ở nhà có hết, ừ nhưng khi có quà, vẫn vui ra mặt... đấy chính là cái niềm vui của "cho" mà chẳng có điều gì sánh được.

Biết rằng nước mắt chảy xuôi... dù có làm gì thì những điều mình nhận được, sẽ chỉ có thể chuyển qua sau này chứ để đáp trả - dường như vô tận.

Viết thư gửi mẹ, chống chếnh sau một đêm ngủ có vài tiếng vì gói đồ, xếp đồ, đóng đồ... hy vọng có một điều gì đó sẽ thay đổi trong một mối quan hệ vốn lâu nay vẫn thế, không mặn, không nhạt, không thể hiện quá nhiều tình cảm, không hờ hững, dựa mà không dựa, tin mà không tin.

Xong việc mà cả tuần qua cứ nhấp nhổm, lại thấy trống tênh, "ngắc ngứ" giữa những nhận và cho bao lâu nay, có lẽ phải ngủ thêm rồi mới nghĩ nổi những điều mờ nhạt trong đầu...


Phải dọn nhà, dựng cây thông lên...

Giáng Sinh chỉ còn chớp mắt sẽ qua.

No comments: