Đã nhiều năm xa nhà, tôi hay mơ. Mơ ở đây thường là ác mộng chứ không phải mơ gì rực rỡ, đẹp đẽ. Hẳn là ai cũng mơ rồi - bạn đang nghĩ thế. Ừ thì, chuyện thường.
Hồi bé, tôi ít khi mơ, cho tới khi từ Nga trở về VN, tôi mơ. Cứ có một cái gì đó sức ép là đêm tôi mơ. Mơ tới mức đi lại quanh màn vỏn vẹn tấm đệm 5m2 trên căn gác xép ngày ấy. Mẹ tôi phải kéo tôi xuống, dỗ ngủ - sáng sau mẹ hỏi, tôi chẳng hay biết gì. Và thế là đang đi học thêm học nếm ở đâu, mẹ tôi cũng cho nghỉ hết, còn tìm thầy cô về tận nhà dậy nhưng cũng không bắt tôi phải điểm thế này thế kia, so đo với ai nữa, đưa đi cắt cả thuốc bắc để uống :D - tóm lại, thần kinh tôi yếu đến thế :)).
Xa nhà, năm đầu tôi ít mơ, tôi mải đắm mình vào thế giới "tự do" của riêng mình, trừ những lúc bài vở, lên lớp, tôi tự do tự tại làm những điều mình thích, xem tv tới quá nửa đêm, ngủ dậy lúc mình muốn nếu không phải lên lớp, đi lang thang sau giờ học, ngắm nghía phố xá,...
Năm thứ 3, tôi bắt đầu quay lại những giấc mơ không bao giờ tôi nhớ, chỉ biết giật mình tỉnh, ấm ứ giữa tỉnh và mê, có những đêm khóc trong mơ để rồi phải bật dậy giữa chừng, sợ hãi.
Chung quy cũng chỉ ở stress của cuộc sống - những xoay vần của tiền và tình, của kỳ vọng và những điều mình muốn - giằng co với chuyện thả trôi hay bơi ngược dòng.
Rồi hơn 1 năm trở lại, tôi đã hết mơ. Ngủ cũng không còn khó như xưa, có thể nằm xuống là ngủ - giữa những tiếng người cười nói, gõ máy, bật nhạc... - điều mà trước kia tôi sẽ không tài nào chịu nổi.
3 tháng trở lại, những cơn mơ lại về - sợ hãi hơn là tôi có thể tỉnh dậy giữa đêm và nhớ rõ mồn một những điều ghép nối của giấc mơ đó. Và thế là tôi ngủ ít hơn, cố nghĩ về những ký ức đẹp nhất như phần nào trốn chạy khỏi những luẩn quẩn trong đầu mình chăng ?
Đêm qua, lại mơ, lại giật mình. Cả ngày cứ "dằn vặt" mình với câu hỏi tại sao... khi mà dạo này mọi việc không còn quá căng thẳng, dần dần những quỹ đạo đã thành một vòng tròn quen thuộc hơn...
Có lẽ nào, ngay cả những ký ức và nỗi nhớ cũng có thể làm con người ta căng ra trong mơ, chới với muốn chạm tới điều quá xa vời ở hiện tại.
Muốn ngừng nhớ một thời gian. Muốn ngừng nghĩ. Muốn ngừng cả online - dẫu là chạy trốn trước những ngày cuối năm...
Đổi status ở Facebook. Tạm vậy đi :) vẫn còn sự sống và có hy vọng mà.
1 comment:
Câu cuối gợi lại Gilles Deleuze khi buông mình qua cửa sổ: còn sống còn hy vọng
Post a Comment