Monday, November 30, 2009

Thành phố lên đèn.

Khi thành phố lên đèn nơi đây, đẹp lắm. Trời tối, đèn trong các tòa nhà sáng lung linh. Còn đẹp hơn khi ngồi trên một chuyến tàu chạy ngang bờ sông, nhìn ánh đèn 2 bờ phản chiếu trên dòng nước, những ánh đèn xe chạy vội trên đường xa xa, những bóng người chìm trong bóng tối của mùa đông rũ xuống...



Cũng là một cảm giác yên bình nhưng vẫn có thể là những sắc thái khác nhau trước cái khung cảnh long lanh, hút hồn thế.
Cái đẹp đôi khi là cái đang chuyển động, là cái huyền ảo ngay giữa những rét mướt, âm u... như một ánh sáng bừng lên giữa những trầm lắng, dao động đi - về của ngày thường.

Chiều cũng gọi được cho My, buôn hơn 1 tiếng - ôi chết cái hóa đơn và túi tiền. Nhưng thấy nhẹ đi thêm một góc. Kể vội vài chuyện, lại nghe vài chuyện... Ít ra cuộc sống cũng muôn màu, không còn sức ép nhiều quá nữa.

Hôm nay từ chối thẳng một lời đề nghị - không cảm giác, không phải vô cảm mà là không mảy may cảm giác gì - phải chăng đó là đã được giải thoát ??? Không cầu bình an nữa, chỉ cầu mình sẽ luôn như hiện tại, nhìn và suy nghĩ tích cực hơn.

Hôm nay cũng đắn đo với suy nghĩ "cắt đứt". Thật ra 80% đấy. Nhưng 20% kia, vẫn cứ dùng dằng, bám víu - sáng nay lại tự cười mình với cái cụm suy nghĩ "hold on til the death", rõ là hâm mà. Nhưng ( lại nhưng ) - chắc là thế thôi. Thở dài, dài lắm ý, dài như một mùa đông ở xứ này... từ tháng 10 cho tới tận tháng 3-4 và cái ủ rũ đấy lâu lâu còn phủ kín sau những ngày chợt nắng.


Nhớ ngày đầu hè, trời chớm lạnh, đã chạy trốn khỏi việc tiếp đón khách và bạn, để đi với một người, tít ra sân bay nhỏ phía Đông thành phố, nhìn thành phố lên đèn dọc 2 bờ sông, lấp lánh... nhìn những máy bay nho nhỏ hạ cánh, chạy dài trên đường băng, gió lùa lạnh mà chẳng muốn quay bước về bởi sợ cái cảm giác "bình an" trong lòng, sợ cái khung cảnh của cuộc "trốn chạy thực tại" ấy sẽ phải bỏ lại sau lưng, cho tới lúc sương xuống, buốt bờ vai - đã tránh một vòng tay để cả một khoảng lặng đêm đó - ngơ ngác với cái ngây ngô của chính mình khi đứng trước bất cứ mối quan hệ nào, cái khờ khạo khi không thể bộc lộ mình và cả những tình cảm chồng chéo không ai phân định hộ.


Sắp hết một năm nữa. Đã làm được khá nhiều vào dịp cuối năm này. Phải chăng năm mới sẽ bắt đầu những điều thực sự mới.

Đèn thành phố vẫn sáng lấp lóa trong đêm...

No comments: