Friday, February 26, 2021

Starts again

 London. 26.02

I sat under the blazing sun today. It is still cold but gloriously sunny. England in sunny days is the best England I'll ever recall or remember.

The sky is almost too blue. The breeze just lace through the trees, whispering just enough. And the peacefulness under that warm sun chasing by the patches of clouds...

Everyday is hard to get up, to keep going. But day like today, I feel renew which is not often. There are days I feel like being under water, so much muffle sounds, so much loneliness because of everything that can happen and is happening around me. I thought I had gotten better. Yet when life doesnt give you much to go on, I always turn back into that little island.



I've wasting away these days, reading many books that dont make much sense but as an escape route. 

There are days I wish I can do more. Yet overall, I'm still standing very still, in the same spot, with no will to carry myself.

Wednesday, February 24, 2021

wow hello there


London. 00:27. 24.02.21


 Suddenly I feel like writing something tonight.

I dont really write much anymore, I have many reasons/excuses for my dehydrated soul. LOL. I cant even read my previous writing posts and dont feel: urg... how did I write them down so easily before. Now I'm all cramp up, holding in and keep moving on. 

Life is such a strange move. 

I really cant wait to live again.

Wednesday, June 23, 2010

Nói tiếp về tình yêu.


Thursday, May 20, 2010 at 2:20am

Sẽ thật là ngớ ngẩn nếu tôi lại lần nữa đặt câu hỏi muôn thưở về tình yêu.

Định viết cái note này từ hôm lâu, cái hôm mà huynh huynh phá vỡ 'quy ước' và đã bàn sang 'love'. À không phải viết ra để 'nói xấu' huynh huynh đâu, huynh đừng nghĩ gì đấy nhé ^^ ( chỉ đơn giản là bao giờ cũng thú vị khi có thể nhắc tới ai đó trong những dòng suy nghĩ độc thoại với chính mình ).




Sẽ phải nhắc tới một điều nữa trong bói Hoàng Đạo từng nói về những người phụ nữ trong cung Bọ Cạp (chỉ là chiêm nghiệm, không phải mê tín gì cả nhé ). Tác giả của một cuốn sách khá nổi tiếng về các cung Hoàng Đạo có viết rằng: người phụ nữ của cung Bọ Cạp sẵn sàng hết lòng vì tình yêu nếu nàng cho rằng đó là tình yêu của cuộc đời nàng, cho dù nàng không phải người chính chuyên trong cuộc tình ấy...

Và từ đó dẫn tới câu chuyện ngắn ngủi đã bàn luận với huynh huynh về 'yêu'.
Tôi đã nói rằng tôi vẫn có niềm tin rằng mỗi người đều có một người dành cho riêng mình. Và điều đó dựa trên tình cảm - cảm xúc chứ không phải hề dựa vào việc tình yêu đó sẽ khiến họ mãi mãi ở bên nhau hay phải đi tới một kết thúc hạnh phúc.

Nói tới đây phải lấy ví dụ ngay thiên tình sử trong nhiều câu chuyện xưa như Romeo và Juliet hay ngày nay, tình yêu chỉ đếm bằng ngày, tháng ở cạnh nhau, vài năm hay chục năm đều được coi là rất đáng kể rồi.

Có lẽ vì mấy hôm nay đọc nhiều tiểu thuyết tình cảm giết thời gian và lấp suy nghĩ nhiều quá nên tôi lại thích ngồi xuống, gặm nhấm ít 'lãng mạn' của bản thân mình.
Nhưng khi đọc các tiểu thuyết với những cái kết vẹn toàn thì mới hiểu hiện thực thường không phải những con đường gai dẫn tới hoa hồng, mật ngọt ở cuối như vậy nữa. Nhìn vào những thực tế cuộc sống và hiểu ra rằng, không ít những mối tình cảm mơ mộng đều tan vỡ và khi người ta học được từ những vấp ngã của chính mình, họ sẽ chọn một con đường bớt gập ghềnh hơn, bớt chông gai hơn...

Mấy đứa con gái chúng tôi vẫn bảo nhau rằng ai biết chọn lựa một điều đủ tốt cho lâu dài thì những người con gái đó đều thật may mắn và khôn ngoan. Và hình như tôi cũng như không ít mấy cô bạn yêu quý vẫn chưa chịu đầu hàng, vẫn lang thang tìm kiếm một kết thúc có hậu của riêng mình, biết là ngốc nghếch đấy nhưng vẫn không bằng lòng với những gì đơn giản nằm sẵn trong tầm với.


Quay lại với tình yêu và những kết thúc gần với sự thật nhất, tôi đã không ít lần tự hỏi, liệu có khi nào tôi trở thành như vậy thật - như lời tiên đoán của một quyển sách bình thường, chấp nhận yêu và được yêu chẳng quan tâm tới địa vị của riêng mình trong cuộc sống của người kia.
Liệu khi đó, tôi sẽ bào chữa với chính mình rằng đó là bởi tình yêu và sự cao thượng của tình yêu chăng ? Nghĩ tới đó mà thấy chính mình muốn bật cười thật to - cười bản thân và cười cái ý nghĩ quái gở đó.
Xét cho cùng, tình yêu luôn đi kèm với sự ích kỉ, chẳng ai dạy tôi nhưng tôi vẫn tự tin vào điều đó là đúng, tự tin để biết rằng: nếu yêu thương một ai nghĩa là sẽ chẳng thể nào chịu được sự chia sẻ.

Rồi lại quay về với hiện thực, với những người 'khôn ngoan' trong cuộc sống mà tôi quen biết, tôi thấy họ lựa chọn điều sẽ tốt và phù hợp nhất cho cuộc sống của họ - hình như ở đâu đó trên đường đời, họ đã từ bỏ niềm tin vào việc 'có một người dành riêng cho họ - bất chấp hệ thống xã hội, những quy định tư tưởng, những rào cản'.

Nhớ ngày xưa cô M. từng bảo tôi rằng: tình cảm của thời học trò nó khác lắm, nếu có thể thì nên trải qua bởi sau này khi va chạm cuộc sống rồi, sẽ không thể nào tìm được nữa.
Tiếc là, tôi hình như không có được sự xa hoa đến thế. Tình yêu đã từng đi liền với những gánh nặng cuộc sống. Ít nhiều những điều không còn chỉ trong nhà trường ấy đã kéo chúng tôi đi và đánh mất một giấc mộng xuân thì của mình.




Đệ từng hỏi, có khi nào người ta thật sự 'vượt qua' người cũ...
Ngồi nói chuyện về tình cảm quả thực không khác gì chơi trốn tìm với cái bóng của chính mình bởi tôi thấy mình, mấy tháng trước đây có thể nói chắc chắn về một chuyện, cho rằng mình đã trải qua và nhìn nhận được bản thân trong trường hợp ấy, vài tháng sau tôi lại không còn chắc chắn nổi nữa.
Khi yêu thương ai đó đủ sâu nặng, gắn bó để lật lại một trang giấy, điền vào những ngày tháng tươi đẹp hay ủ rũ cũ thì có nghĩa là họ đã nằm trong quyển truyện của đời mình mất rồi, dù có xé hay xóa trang sách ấy, những nếp giấy, những vét rách sẽ vẫn còn, ta vẫn sẽ biết ta đã gạch bỏ một góc sách...
Khi yêu nghĩa là làm quen với việc chia sẻ cuộc đời mình với một người lạ khác. Khi ngừng yêu cũng chỉ là một tuần tự ngược lại - học quen với việc ngừng chia sẻ, ngừng hiện diện trong cuộc đời nhau.
Có thể, vì tự tôn, vì đau khổ, vì đổi thay... người ta rời bỏ cái tình yêu thương đang có - lấy đó làm sức mạnh để đi tiếp trên con đường của riêng mình. Nhưng nếu ai đó bảo tôi rằng, khi họ gặp lại người xưa, lòng họ dù trong giây lát thôi, không gợn một cơn sóng nhẹ, tôi sẽ chỉ cười nhẹ, chẳng luận bàn - bởi tôi sẽ không tin bất cứ ai có một trái tim biết yêu thương có thể bình thản thế.


Người ta hay bảo, để quên một người - phải có một người khác lấp đầy khoảng trống đó.
Tôi đã thử. Tôi đã từng lừa dối cho rằng mình sẽ không làm điều đó với một người khác nhưng sự thực thì, đã có lúc tôi thử làm - thử đủ lâu để biết cái thí nghiệm của mình không thành công, thử đủ lâu để biết chẳng có ai có thể thay thế ai.
Và mạnh mẽ tới đâu, cố gắng tới đâu, muốn được nâng niu, yêu thương tới đâu - tôi cũng học được rằng, nếu không thể yêu thương được ai đủ đầy như lần đầu tiên đã yêu ấy thì bất cứ ai cũng vẫn sẽ chỉ là một cuộc chơi tạm thời... một bóng hình lấp vào những chỗ trống đã rộng sẵn.



Vì thế tôi cũng học được dần rằng, những gì đã để lại dấu vết trong ký ức, sẽ chẳng thể nào quên đi hay nghĩ rằng theo thời gian nó sẽ mờ nhạt, phôi pha. Thật ra, chỉ là những điều tốt đẹp hơn mới đủ sức xóa đi những hoài niệm cũ. Và sẽ chẳng ai có thể giúp mình ngoài chính bản thân mình đối mặt cũng như chấp nhận quyển sách đã và đang viết ấy thường bắt đầu bằng những từ ngữ trúc trắc...những câu văn dang dở, gãy - vỡ... dần rồi mới nhuần nhuyễn, mềm mại và cá tính, thể hiện rõ hơn về tác giả ở những chương sau này :)

Gì thì gì, mình cũng thích cuộc đời mình là một cuốn sách thật dày và càng về cuối sẽ càng đáng đọc :))

Đặt tên hạnh phúc.

Chỉ chợt nhớ tới câu nói cũ:
Hạnh phúc nghĩa là có việc gì đó để làm, có điều gì đó để hy vọng và có một ai đó để yêu thương

Và nhận ra rằng:
Có thể không phải lúc nào cũng có được tất cả 3 điều đó, hạnh phúc có khi chỉ là biết bằng lòng với những gì mình đang có và tận hưởng những gì tốt đẹp nhất từ chúng :)


Tuesday, May 18, 2010 at 4:01pm

Cảm giác.

Tuesday, May 11, 2010 at 4:56am

Chị viết rằng: " Cái gì rồi cũng quen. Yêu cũng quen mà xa cũng quen. Ở chốn này cũng quen mà chốn khác cũng quen. Mãi rồi cái lạ cũng thành quen thuộc. Như người ta đi mãi thì thành đường thôi...

Nhưng NỖI NHỚ thì không quen được. "


À lại một đêm nữa mất ngủ.

Thật ra tuần vừa rồi, mình thức khuya rất nhiều... xem tivi cũng vô địch :)) , lại vào cái trang đọc sách online kiếm một mớ những câu chuyện tình cảm mà phải hơn nửa năm nay mình không tài nào đọc nổi nữa (dù chỉ để giải trí, giết thời gian) và đọc... đọc cho hết đêm, đọc cho những suy nghĩ chồng chéo trôi qua. Ngay cả ở cái thời điểm...rạng đông này, đang ngồi nghĩ, hay là... nghỉ xừ làm, ở nhà ăn ngủ :)) việc mà mấy ngày vừa rồi vừa làm, cuộn mình vào trong căn phòng nhỏ bé, 'cô độc' của mình để nhìn nhận, suy nghĩ những việc tưởng như đã an bài - vậy mà thực ra là không.



Có không ít lần cũng phải cân nhắc, cũng ngồi gặm nhấm những suy nghĩ và cũng viết 'nhảm' cả một đống chữ... nhưng hình như lần này đang bị nặng hơn cả, bởi dù viết, dù nghĩ, dù làm gần như đủ thứ - vẫn chưa thoát ra khỏi đó, vẫn chưa tìm được thấy cái 'ánh sáng cuối đường hầm' sau mỗi lần tâm sự, giãi bày ấy.


Và trong những đêm mất ngủ, với những 'dữ liệu' tải quá sức thì nỗi nhớ lại ùa về.

Hôm trước có người bảo là rảnh quá, ngồi đọc một số 'notes' cũ - những notes mà mình không thể cho vào 'riêng tư' mà cũng không nỡ xóa vì có những comment trong đó... Họ đọc rồi bắt đầu nhận xét, khen chê (thực ra là chê nhiều trong khen và khen ở trong lời chê) - điều mà đã lâu quá rồi, sau bao mong đợi, mình mới được nghe từ một ai đó.
Thật ra để khen thì dễ, để nói rằng đồng cảm cũng không quá khó nhưng để đọc kỹ từng câu chữ, để nói ra những suy nghĩ sau khi đọc chúng và thực sự hiểu thì quả là không phải dễ dàng ai cũng sẽ làm.

Họ bảo mình là sao cô độc quá :) . Họ bảo mình viết hết ra đấy - như để tìm kiếm chính mình. Họ bảo họ không thích cái 'vulnerable' của mình trong những bài viết ấy - "mệt lắm"... gì gì nữa đó.

Nghĩ tới điều họ nói rồi lại thấy đâu đó, mình càng cách ly hơn với cuộc sống - hình như mình đã quen quá với sự cô độc đến nỗi mình chẳng còn phiền khi đồng hành với nó nữa.

Hình như nói vậy là không thật. Khi người ta càng cảm nhận được sự cô độc, người ta càng cần những sẻ chia chứ nhỉ

À lan man quá rồi. Nói về nỗi nhớ.

Mình không nhớ nhà đến thế. Kỳ lạ, kỳ lạ lắm... Thật ra mình sống rất thoải mái với hiện tại của mình. Mình không thấy đang sống tạm, sống mượn cuộc sống của ai khác cả - bởi mỗi mảnh đất, mỗi thành phố có thể đặt chân tới đều có thể dễ dàng trở thành 'nhà' khi mình dành tâm trí, công sức gây dựng nên nó.

Có những khoảnh khắc, nỗi nhớ trở nên cồn cào đến bật khóc. Nhưng rồi chúng chỉ là khoảnh khắc mà thôi. Nhiều khi cũng tự hỏi, thật ra nếu không có tình cảm gắn bó, nếu gia đình mình là một nơi chẳng nhiều yêu thương thế thì có lẽ, giờ này, mình sẽ chẳng nghĩ tới việc trở về chút nào.

Đi kèm với nỗi nhớ thường có những ước mơ. Những cơn mơ gần đây thành hình đến từng chi tiết, đến say mê, ám ảnh cũng kỳ lạ không kém.
Rõ ràng những cơn mơ đó vẫn chỉ là những thước phim ảo, chưa hề có đạo diễn, máy quay hoặc diễn viên... nhưng mình cứ muốn viết một kịch bản cho nó. Giữa những bộn bề bươn chải, vẫn thấy mình ở trong một mớ rối tung công việc không hề suôn sẻ của hiện tại - những kế hoạch bị lùi lại gần như sắp đạt tới mức vô thời hạn :) - ấy mà mình vẫn mơ, mơ với hy vọng ước mơ sẽ giúp mình có nghị lực sống.

Gần đây khi những nỗi nhớ mang trong chúng một niềm khát khao, chợt thấy mình có lúc đã nghĩ... bằng mọi giá, những ước mơ đó rồi sẽ thành hiện thực.


Và có thể tự an ủi với lời tâm sự của John Lenon: you may say that I'm a dreamer... but I'm not the only one



Lạm bàn (2): Thế nào là đẹp...

Friday, May 14, 2010 at 4:27am

Hôm nay có hứng, nằm nghĩ ngợi dẫn tới chuyện ngày xửa ngày xưa...



Hồi nhỏ, tôi sinh ra ai cũng khen có nét. Hình như là một con bé bầu bĩnh, dễ thương lắm - nét nào ra nét ấy (trích lời các bác :D ).
Từ bé đã được khen là giống mẹ - mà giờ lục chỗ ảnh cũ ra thì thấy đúng là nét nhà nội thì ít, giống mẹ thì nhiều, bố còn hay nhắc chuyện cũ là đưa 1 tấm ảnh có 2 mẹ con ra thì bao giờ cũng nhất quyết nhận mẹ ở trong hình là mình.

Thật ra những ký ức đó không đủ mạnh để gợi ra cảm xúc gì nhiều - chỉ luôn cảm thấy bản thân là một cái bóng, một con bé nhút nhát - cô công chúa của bố, ngay cả cho tới những năm lớp 1, 2... đôi khi nhìn những bạn bè cùng lớp và thầm ước, giá mà...
Khoảng thời gian nghĩ về lớp học ở Nga, có lúc lại tự hỏi, không rõ mẹ có giữ bức ảnh nào của những năm tháng đấy để khi trở về có thể lật giở và tìm kiếm một con bé tóc đen vuông kiểu Nhật, mái hỉ nhi, mắt đen, mũi tẹt, đứng giữa những mái tóc nâu/vàng, mắt xanh, mắt nâu, xám...mũi cao không nhỉ ?


Có lẽ nhờ bơ sữa không ít mà cho tới 10 tuổi, tôi lớn hơn rất nhiều bạn bè khác - cao và lớn nhanh đến mức cảm giác không còn thoải mái khi phải đứng trong cùng một hàng ngũ. Hoặc cũng không rõ có phải do sự vô tư mất đi ở khoảng thời gian nào đó giữa những sự chuyển giao văn hóa, giữa những dòm ngó, nhận xét của những người xung quanh...
Tôi vẫn còn nhớ một ngày nào đó xưa lắm, nghe không ít lần ai đó nói: ngày xưa thì nó xinh xắn thế, lớn hơn chút không chịu tập thể dục...không để ý ăn mặc... chẳng được như mấy đứa khác.

Chẳng biết trong lòng tôi có trách giận những lời nói kiểu đó không... khi họ nhìn tôi và đưa ra những lời nhận xét. Chỉ biết chắc một điều, tôi đã bị tổn thương không ít.
Cho đến cả bây giờ, những câu chuyện như thế vẫn xảy ra trong đời thường - được nghe kể lại từ bạn bè ở VN. Thấy có chút gì đó chua chát khi phải lắng nghe những điều đó và cười cho qua chuyện bởi những người tự cho phép đặt ra một khuôn mẫu cho cái gọi là đẹp rồi áp đặt lên những người xung quanh họ cũng như tự cho mình cái quyền dè bỉu, coi thường những người mà họ cho là không có trình độ để 'đẹp'.

Trẻ con bầu bĩnh dễ thương là một chuyện, tới khi bố mẹ chúng không chăm lo ăn uống cẩn thận thì dễ dẫn tới còi xương, gầy guộc hoặc béo phì - không có nghĩa là những người khác có quyền 'lên án' những đứa trẻ vì bề ngoài của chúng.

Cũng như đến tận bây giờ, lâu lâu tôi vẫn gặp những anh chàng ác ý nói bóng gió tới việc: tròn trịa, béo - gầy của những cô gái xung quanh họ ( tất nhiên tôi cũng chia sẻ vài phần trong số các lời nói đó). Tôi xin hỏi: gầy thì sao, béo thì sao, cao thì sao, thấp thì sao ? Họ có biết những lời nói vô tâm của họ có sức tổn thương cũng như làm con người ta buồn chán tới mức nào không ? Họ nghĩ những người không được cân đối không có mắt tự nhìn nhận bản thân trong cái gương treo trên tường hàng ngày hay sao :)


Mỗi khi nghĩ tới cái đẹp cũng như vẻ đẹp, tôi hay nhớ tới chị - một người bạn tôi quen không đủ lâu, hiểu không đủ nhiều nhưng lời nói của chị, cách chị nhìn cái đẹp đã làm phần nào đổi thay sự tự ti bề ngoài của tôi.



Sau những năm tháng phải tự đối diện với cái sự 'lớn bất thường' của chính mình, tôi vốn đã nhút nhát lại càng kém tự tin hơn.
Bây giờ, nếu có lúc tôi bảo, tôi chưa bao giờ thấy mình xinh xắn hay có gì đặc biệt ở bề ngoài - vẫn có không ít người không tin vào điều đó. Tôi - một cô gái trưởng thành, có trình độ, biết mình muốn gì và có khả năng làm được nhiều... ăn mặc và biết 'làm đẹp'.

Nhưng có lẽ đấy lại là một may mắn bởi tôi biết tự lượng sức mình, tự 'trau dồi' mình bằng những thứ khác.
Tôi vẫn luôn tin vào nét đẹp bên trong mỗi con người. Tôi vẫn kết bạn bởi tôi muốn học hỏi những vẻ đẹp từ trong con người họ. Tôi rất ít khi cho mình một tiếng hay vài tiếng đồng hồ để 'làm đẹp' mỗi ngày.
Có không ít những người thân ở bên tôi đã từng nghĩ: tôi không có khiếu thẩm mỹ, không biết cách ăn diện để rồi ngạc nhiên khi tôi thay đổi hoặc làm đẹp cho bản thân ngoài sức tưởng tượng cũng như hiểu biết của họ.
Và có lẽ, để nhìn vào mình mỗi ngày - học cách yêu thương cũng như chấp nhận bản thân hơn: những điểm mạnh cũng như những lỗi tôi có thể và vẫn đang mắc phải đâu đó - tôi phải cảm ơn không ít những người bạn - những người luôn nhìn những gì tốt đẹp nhất và chia sẻ những sai lầm cùng tôi.


Từng viết: không có người phụ nữ nào xấu, chỉ có người không biết làm đẹp.
Nếu tôi luôn nghĩ giết thời gian vào việc chăm sóc sắc đẹp một cách thái quá là điều hoàn toàn phung phí (tiền bạc lẫn thời gian, công sức) thì tôi cũng vẫn muốn 'trách' không ít những người con gái cho rằng họ có một 'bộ não' thông thái và hiểu biết, họ không cần thiết phải để ý tới bề ngoài mà vẫn khiến người xung quanh họ nhìn nhận.

Sự thật thì, tôi vẫn sẽ yêu quý cả 2 người phụ nữ ấy.
Người chỉ chăm lo bề ngoài của mình thực ra đa số lại là người rất rất kém tự tin vào chính bề ngoài đó hoặc quá yêu bản thân.
Người ít chăm sóc bản thân bề ngoài, đa phần hoặc quá bận bịu với những suy nghĩ trong đầu hoặc quá cứng đầu để chấp nhận rằng bề ngoài cũng là một giá trị không thể thiếu của bản thân họ.

Cũng có thể tôi đang chủ quan, tự tôn mình lên để 'nhận xét, đánh giá' về những người con gái, phụ nữ khác.

Tôi hay bảo bạn bè rằng, tôi ít khi khen ai xinh - với tôi, ai cũng bình thường. Thật ra, tôi vẫn tin, vẻ đẹp của mỗi con người chỉ thực sự hoàn hảo khi họ có thể kết hợp cả 'nước sơn' lẫn "gỗ' (chú thích: tốt gỗ hơn tốt nước sơn) nên nếu tôi chưa từng khen ai đó xinh đẹp, tôi thực lòng xin lỗi, có lẽ bởi tôi chưa quen biết tới mức đưa ra được một lời khen thích đáng mà thôi.



Nói dông dài nhiều, có lẽ chỉ rút lại đôi điều:

- Người ta vẫn bảo, lời nói không mất tiền mua, lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau. Nếu có lúc nào đó, bạn đi ngang cái ý nghĩ chê bai hoặc chỉ trích ai đó vì bề ngoài của họ, chỉ mong bạn sẽ uốn lưỡi và nghĩ thật kỹ bởi đôi khi, những lời nói dẫu đùa vui cũng có thể tổn thương một người cho tới rất rất lâu.

- Nếu người ta yêu thích bạn bởi theo bạn biết, bạn xinh xắn, dễ thương vậy, ai mà chẳng phải theo thì bạn hay thử tìm một cuốn sách và tìm xem, ai thực sự sẽ ngồi lại với bạn hàng giờ chỉ để bàn luận về cuốn sách hay ấy.
Nếu bạn mải yêu quý những cuốn sách và thế giới của riêng mình, sao không thử rủ một người bạn đi mua sắm và chia sẻ những bí quyết chăm sóc sắc đẹp cũng như lo lắng thực lòng của chính mình về bề ngoài với họ nhỉ :) sẽ có một thế giới bên ngoài sách mà bạn chưa từng biết đấy

- Sắc đẹp bên ngoài thực ra rất quan trọng. Người ta bảo, con trai yêu bằng mắt... nhưng con gái cũng yêu bằng mắt chứ nhỉ.
Nhưng rồi dù khoa học có phát minh ra botox, những bác sỹ thẩm mỹ có thể 'chắp vá' những sắc đẹp tạm thời thì rồi tất cả sẽ tới lúc phôi phai... nuôi dưỡng tâm hồn mình bằng một hay nhiều niềm đam mê phải chăng cũng không thiệt hại gì ?

Xét cho cùng, ai cũng thích tôn vinh cái đẹp và muốn là cái đẹp - chỉ cần để ý một chút, chăm chút một chút mỗi ngày.

Bật mí thêm là: mình vẫn soi gương mỗi ngày và ước... giá mà... :">

Nếu chỉ cảm nhận cuộc sống bằng thính giác...



Tôi thích mùi chăn ga mới thay. Mỗi lần 1 tháng tôi sẽ có một ngày 'tổng dọn dẹp' bởi sẽ thay mới và giặt hết những ga gối, trải giường cũng như vỏ chăn cũ; rồi lau dọn trong khu bếp, hành lang dùng chung, trong phòng thì hút bụi, sắp xếp lại những mớ lộn xộn sách bút tôi dùng rồi quăng bừa bãi trên mặt bàn và bất cứ chỗ nào vứt được :)) - xét ra thì tôi cũng không phải một kẻ 'sạch và gọn điên cuồng', chỉ là tôi bày thì tôi sẽ dọn :P.

Điều thích thú nhất sau mỗi buổi dọn dẹp đó là khi tôi xong hết mọi việc, chui lên chăn, bật tv... cái mùi thơm của xà phòng giặt + nước xả trong lớp vỏ chăn gối mới luôn dìu dịu và có một mùi nắng ấm lạ thường dẫu chỉ là phơi trong phòng chứ không hề ngoài trời hay mái hiên nào cả. Tôi sẽ thấy mình cuộn lại trong chăn và ngủ mất lúc nào chẳng hay biết.




Nếu nói về mùi - sẽ nghĩ tới nước hoa.
Nước hoa có thể coi là một trong những thú vui của con gái khi mua sắm. Có không ít người sẵn sàng từ bỏ những bộ quần áo mới chỉ để mua một lọ nước hoa có hương thơm quyến rũ họ.
Tôi đọc cũng kha khá về nước hoa, đủ để hiểu cách chiết lọc khéo léo, đủ để biết những 'nốt', những sắc thái trong một mùi hương... Người ta bảo đôi khi chỉ một mùi hương nước hoa ưa thích của một người phụ nữ cũng có thể cho bạn biết ít nhiều về tính cách của họ quả cũng không hề sai.
Đàn ông, con trai nói chung bây giờ nhiều người cũng hợp thời và để ý tới bản thân hơn nên bắt đầu dùng tới nước hoa khá nhiều. Cá nhân thì, tôi thích mua tặng người yêu mình những chai nước hoa, mùi nước hoa đàn ông dù thanh hay ấm đều có một sức gợi cảm kỳ lạ, nhiều khi đi trên phố - chợt nhớ tới họ cũng chỉ bởi một mùi hương quen vô tình đi ngang.
Tôi thích những chai nước hoa có mùi nồng ấm dành cho phụ nữ hơn - cảm giác như khi chạm tới những tia nước nho nhỏ tỏa hương ấy cũng có thể ngửi thấy cái mùi ngòn ngọt như mật ong trên da thịt mình vậy.


Mỗi sáng ra đường, mùi của không khí cũng khác với mùi của buổi chiều, buổi tối. Mùi của thành phố khi càng tiến sâu vào trung tâm cũng khác. Mùi của những toa tàu nội địa khác với những chuyến tàu điện ngầm ở sâu dưới các tầng đất. Mùi của mỗi ga tàu cũng khác nhau bởi những cửa hàng, ki-ốt nhỏ bày bàn đồ khác nhau ở đó. Mùi của sân bay hình như cũng có một điều gì đó chia cách, nôn nao hơn cả dù chỉ toàn mùi các chiếc vali, mùi thoáng và rộng đến lành lạnh.

Mùi của mặt đất trước mỗi cơn mưa, trước mỗi cơn giông - bao giờ cái ẩm ẩm, nong nóng cũng phả lên như cơn khát chờ mưa tới. Mùi mặt đất sau cơn mưa lại càng khác - vừa ẩm mốc mùi đất, vừa thoáng đãng mùi mưa, những giọt nước chảy trôi, tưới tắm từ cây cỏ cho tới các mái nhà, hiên nhà, viền cửa sổ...
Tôi thích cả mùi của nắng, đặc biệt là mùi của nắng trong những chiều gió, mùi nắng trong những dãy quần áo phơi gió đưa, mùi nắng trong cát - trong gió biển, mùi nắng sau một ngày hong nắng, mùi nắng cuối ngày cũng khác...




Mùi đồ ăn khi đang nấu - có nhiều mùi có thể cho biết ngay món ăn đó là gì. Đặc biệt thơm là mùi của bơ sữa, mùi vanilla khi nướng bánh, mùi bột lẫn với trứng và bơ beo béo, ngầy ngậy. Mùi thịt nướng khi tẩm ướp đủ gia vị - mùi khói của than thơm phức, thèm thuồng... Mùi hành phi, tỏi phi... Ngon nhất có lẽ lại là mùi gạo đang sôi sắp chín, mùi của cơm còn xâm xấp nước, mùi gạo ngọt ngọt.

Có những buổi sáng, tôi chen lấn trong những bước chân vội vã, một mùi cafe cũng đủ làm tôi chợt vui hơn, yêu đời hơn. Mùi cafe cũng khác nhau khi những hạt cafe có nguồn gốc khác nhau, được rang lên và xay khác nhau. Tôi có thể ngửi và phân biệt được những mùi cafe của những hãng cafe bán ngoài phố ở nơi đây - mỗi cửa hàng cafe đấy lại có một hạt cafe khác, một cách pha chế khác... làm mùi vị một tách cafe người người cầm trên tay cũng hoàn toàn khác. Chưa kể mùi cafe đen tất nhiên khác với nâu, khác với nhiều sữa, ít sữa, với có kem, không có kem...




Từng viết về sách và mùi của sách mới. Mùi giấy trong những cuốn sách in còn xếp ngay ngắn trong những giá sách ở cửa hàng là một mùi rất lôi cuốn. Đấy cũng là một lý do khiến tôi thích mua sách mới - một cuốn sách chưa ai giở từng trang, đọc từng chữ bao giờ cũng như giữ được một gì đó rất nguyên vẹn. Mùi bìa giấy cứng cũng khác với những trang sách mỏng mảnh.
Cũng không có nghĩa là sách cũ không thú vị. Hồi bé từng lục lọi trong tủ sách ở ông bà ngoại - những quyển sách cất từ lâu lắc cũng có những mùi khác với những quyển sách cậu mua và cất về sau. Mùi giấy in của mỗi thời gian, giai đoạn cuộc sống cũng hoàn toàn khác biệt. Đôi khi nhìn màu giấy và ngửi mùi giấy là có thể phân biệt được thời gian cuốn sách đó được chạm tới lần đầu tiên :)




Mùi trong những căn nhà cũng là một điều lý thú - mỗi căn nhà khi bước vào, nếu chỉ ngửi mùi mà không nhìn thấy, bạn cũng có thể cảm giác được chút ít về những bài trí, sắp đặt. Mùi của những căn nhà có sàn gỗ khác với thảm, có sàn lát đá lại càng khác. Mùi của những bộ salon bằng da cũng khác với những bộ đồ ghế khảm gỗ. Mùi của những căn bếp hay nấu các món ăn ngon cũng khác với những căn bếp ít được dùng tới. Mùi của những người hay nấu nhiều muối cũng khác với những người hay dùng dầu. Đặc biệt thú vị vẫn là mùi của những căn phòng riêng có chủ nhân: mùi trong phòng các cô gái bao giờ cũng có mùi của phấn son, nước hoa hoặc dầu thơm, quần áo mới giặt, mùi da của giầy, mùi những con thú bông; mùi trong phòng của các em bé thường là mùi phấn rôm, mùi sữa bột hoặc sữa của mẹ bé, mùi của chăn gối với những nước giặt, nước xả lẫn với mùi sữa, mùi của riêng em bé... mùi của phòng các chàng trai thường là mùi của một sự sơ sài, của một cảm giác cũ - chăn gối cũ, sách bút cũ, quần áo cũng lẫn lộn cũ mới,...


Mỗi khi có thể chạy ra biển, tôi vẫn có thể ngửi thấy mùi muối biển ngay khi đặt chân tới thành phố ngay sát nó, mùi biển là một mùi quyện vào trong gió, mùi của vị nước biển chan chát, mằn mặn... mùi của biển nhiều khi chỉ nhìn thấy từ xa cũng có thể như nếm thấy trên đầu lưỡi.


Tôi thích thắp dầu thơm vào cuối mỗi tuần - mùi dầu thơm có mùi của hoa cam, mùi của dâu tây, mùi của đại dương, mùi của gỗ thơm...
Một trong những nơi cần ghé khi rẽ qua khu chợ với những tòa nhà cổ trong Covent Garden là cửa hàng bán xà phòng cùng những sữa tắm khác nhau - khi đặt chân vào đó, bước qua cánh cửa thôi là có thể ngửi thấy đủ các loại mùi xà phòng thơm, hoàn toàn không giống những buổi đi thử nước hoa, không có cái mùi thanh thanh hay nồng nồng nữa mà có đủ các mùi hoa - quả hoặc tinh dầu được tinh chế kỹ càng trong từng bánh xà phòng họ làm mà nhìn từ xa có thể nhầm với những miếng bánh hoặc pho-mát nhiều màu được cắt vuông vắn, xếp ngay ngắn dọc quanh gian hàng: vừa ngon, vừa thơm chỉ muốn cắn :P




Tạm dừng thế đã, tặng mọi người câu trích dẫn từ Perfume: the story of a murderer: "The soul of beings is their scent" ( mùi hương của mỗi người phản chiếu chính tâm hồn của họ ).

Đôi khi, dừng lại và tận hưởng cuộc sống chỉ bằng một giác quan quả là điều không hề điên rồ chút nào :*