Wednesday, June 23, 2010

Cảm giác.

Tuesday, May 11, 2010 at 4:56am

Chị viết rằng: " Cái gì rồi cũng quen. Yêu cũng quen mà xa cũng quen. Ở chốn này cũng quen mà chốn khác cũng quen. Mãi rồi cái lạ cũng thành quen thuộc. Như người ta đi mãi thì thành đường thôi...

Nhưng NỖI NHỚ thì không quen được. "


À lại một đêm nữa mất ngủ.

Thật ra tuần vừa rồi, mình thức khuya rất nhiều... xem tivi cũng vô địch :)) , lại vào cái trang đọc sách online kiếm một mớ những câu chuyện tình cảm mà phải hơn nửa năm nay mình không tài nào đọc nổi nữa (dù chỉ để giải trí, giết thời gian) và đọc... đọc cho hết đêm, đọc cho những suy nghĩ chồng chéo trôi qua. Ngay cả ở cái thời điểm...rạng đông này, đang ngồi nghĩ, hay là... nghỉ xừ làm, ở nhà ăn ngủ :)) việc mà mấy ngày vừa rồi vừa làm, cuộn mình vào trong căn phòng nhỏ bé, 'cô độc' của mình để nhìn nhận, suy nghĩ những việc tưởng như đã an bài - vậy mà thực ra là không.



Có không ít lần cũng phải cân nhắc, cũng ngồi gặm nhấm những suy nghĩ và cũng viết 'nhảm' cả một đống chữ... nhưng hình như lần này đang bị nặng hơn cả, bởi dù viết, dù nghĩ, dù làm gần như đủ thứ - vẫn chưa thoát ra khỏi đó, vẫn chưa tìm được thấy cái 'ánh sáng cuối đường hầm' sau mỗi lần tâm sự, giãi bày ấy.


Và trong những đêm mất ngủ, với những 'dữ liệu' tải quá sức thì nỗi nhớ lại ùa về.

Hôm trước có người bảo là rảnh quá, ngồi đọc một số 'notes' cũ - những notes mà mình không thể cho vào 'riêng tư' mà cũng không nỡ xóa vì có những comment trong đó... Họ đọc rồi bắt đầu nhận xét, khen chê (thực ra là chê nhiều trong khen và khen ở trong lời chê) - điều mà đã lâu quá rồi, sau bao mong đợi, mình mới được nghe từ một ai đó.
Thật ra để khen thì dễ, để nói rằng đồng cảm cũng không quá khó nhưng để đọc kỹ từng câu chữ, để nói ra những suy nghĩ sau khi đọc chúng và thực sự hiểu thì quả là không phải dễ dàng ai cũng sẽ làm.

Họ bảo mình là sao cô độc quá :) . Họ bảo mình viết hết ra đấy - như để tìm kiếm chính mình. Họ bảo họ không thích cái 'vulnerable' của mình trong những bài viết ấy - "mệt lắm"... gì gì nữa đó.

Nghĩ tới điều họ nói rồi lại thấy đâu đó, mình càng cách ly hơn với cuộc sống - hình như mình đã quen quá với sự cô độc đến nỗi mình chẳng còn phiền khi đồng hành với nó nữa.

Hình như nói vậy là không thật. Khi người ta càng cảm nhận được sự cô độc, người ta càng cần những sẻ chia chứ nhỉ

À lan man quá rồi. Nói về nỗi nhớ.

Mình không nhớ nhà đến thế. Kỳ lạ, kỳ lạ lắm... Thật ra mình sống rất thoải mái với hiện tại của mình. Mình không thấy đang sống tạm, sống mượn cuộc sống của ai khác cả - bởi mỗi mảnh đất, mỗi thành phố có thể đặt chân tới đều có thể dễ dàng trở thành 'nhà' khi mình dành tâm trí, công sức gây dựng nên nó.

Có những khoảnh khắc, nỗi nhớ trở nên cồn cào đến bật khóc. Nhưng rồi chúng chỉ là khoảnh khắc mà thôi. Nhiều khi cũng tự hỏi, thật ra nếu không có tình cảm gắn bó, nếu gia đình mình là một nơi chẳng nhiều yêu thương thế thì có lẽ, giờ này, mình sẽ chẳng nghĩ tới việc trở về chút nào.

Đi kèm với nỗi nhớ thường có những ước mơ. Những cơn mơ gần đây thành hình đến từng chi tiết, đến say mê, ám ảnh cũng kỳ lạ không kém.
Rõ ràng những cơn mơ đó vẫn chỉ là những thước phim ảo, chưa hề có đạo diễn, máy quay hoặc diễn viên... nhưng mình cứ muốn viết một kịch bản cho nó. Giữa những bộn bề bươn chải, vẫn thấy mình ở trong một mớ rối tung công việc không hề suôn sẻ của hiện tại - những kế hoạch bị lùi lại gần như sắp đạt tới mức vô thời hạn :) - ấy mà mình vẫn mơ, mơ với hy vọng ước mơ sẽ giúp mình có nghị lực sống.

Gần đây khi những nỗi nhớ mang trong chúng một niềm khát khao, chợt thấy mình có lúc đã nghĩ... bằng mọi giá, những ước mơ đó rồi sẽ thành hiện thực.


Và có thể tự an ủi với lời tâm sự của John Lenon: you may say that I'm a dreamer... but I'm not the only one



No comments: