Wednesday, June 23, 2010

Lạm bàn (2): Thế nào là đẹp...

Friday, May 14, 2010 at 4:27am

Hôm nay có hứng, nằm nghĩ ngợi dẫn tới chuyện ngày xửa ngày xưa...



Hồi nhỏ, tôi sinh ra ai cũng khen có nét. Hình như là một con bé bầu bĩnh, dễ thương lắm - nét nào ra nét ấy (trích lời các bác :D ).
Từ bé đã được khen là giống mẹ - mà giờ lục chỗ ảnh cũ ra thì thấy đúng là nét nhà nội thì ít, giống mẹ thì nhiều, bố còn hay nhắc chuyện cũ là đưa 1 tấm ảnh có 2 mẹ con ra thì bao giờ cũng nhất quyết nhận mẹ ở trong hình là mình.

Thật ra những ký ức đó không đủ mạnh để gợi ra cảm xúc gì nhiều - chỉ luôn cảm thấy bản thân là một cái bóng, một con bé nhút nhát - cô công chúa của bố, ngay cả cho tới những năm lớp 1, 2... đôi khi nhìn những bạn bè cùng lớp và thầm ước, giá mà...
Khoảng thời gian nghĩ về lớp học ở Nga, có lúc lại tự hỏi, không rõ mẹ có giữ bức ảnh nào của những năm tháng đấy để khi trở về có thể lật giở và tìm kiếm một con bé tóc đen vuông kiểu Nhật, mái hỉ nhi, mắt đen, mũi tẹt, đứng giữa những mái tóc nâu/vàng, mắt xanh, mắt nâu, xám...mũi cao không nhỉ ?


Có lẽ nhờ bơ sữa không ít mà cho tới 10 tuổi, tôi lớn hơn rất nhiều bạn bè khác - cao và lớn nhanh đến mức cảm giác không còn thoải mái khi phải đứng trong cùng một hàng ngũ. Hoặc cũng không rõ có phải do sự vô tư mất đi ở khoảng thời gian nào đó giữa những sự chuyển giao văn hóa, giữa những dòm ngó, nhận xét của những người xung quanh...
Tôi vẫn còn nhớ một ngày nào đó xưa lắm, nghe không ít lần ai đó nói: ngày xưa thì nó xinh xắn thế, lớn hơn chút không chịu tập thể dục...không để ý ăn mặc... chẳng được như mấy đứa khác.

Chẳng biết trong lòng tôi có trách giận những lời nói kiểu đó không... khi họ nhìn tôi và đưa ra những lời nhận xét. Chỉ biết chắc một điều, tôi đã bị tổn thương không ít.
Cho đến cả bây giờ, những câu chuyện như thế vẫn xảy ra trong đời thường - được nghe kể lại từ bạn bè ở VN. Thấy có chút gì đó chua chát khi phải lắng nghe những điều đó và cười cho qua chuyện bởi những người tự cho phép đặt ra một khuôn mẫu cho cái gọi là đẹp rồi áp đặt lên những người xung quanh họ cũng như tự cho mình cái quyền dè bỉu, coi thường những người mà họ cho là không có trình độ để 'đẹp'.

Trẻ con bầu bĩnh dễ thương là một chuyện, tới khi bố mẹ chúng không chăm lo ăn uống cẩn thận thì dễ dẫn tới còi xương, gầy guộc hoặc béo phì - không có nghĩa là những người khác có quyền 'lên án' những đứa trẻ vì bề ngoài của chúng.

Cũng như đến tận bây giờ, lâu lâu tôi vẫn gặp những anh chàng ác ý nói bóng gió tới việc: tròn trịa, béo - gầy của những cô gái xung quanh họ ( tất nhiên tôi cũng chia sẻ vài phần trong số các lời nói đó). Tôi xin hỏi: gầy thì sao, béo thì sao, cao thì sao, thấp thì sao ? Họ có biết những lời nói vô tâm của họ có sức tổn thương cũng như làm con người ta buồn chán tới mức nào không ? Họ nghĩ những người không được cân đối không có mắt tự nhìn nhận bản thân trong cái gương treo trên tường hàng ngày hay sao :)


Mỗi khi nghĩ tới cái đẹp cũng như vẻ đẹp, tôi hay nhớ tới chị - một người bạn tôi quen không đủ lâu, hiểu không đủ nhiều nhưng lời nói của chị, cách chị nhìn cái đẹp đã làm phần nào đổi thay sự tự ti bề ngoài của tôi.



Sau những năm tháng phải tự đối diện với cái sự 'lớn bất thường' của chính mình, tôi vốn đã nhút nhát lại càng kém tự tin hơn.
Bây giờ, nếu có lúc tôi bảo, tôi chưa bao giờ thấy mình xinh xắn hay có gì đặc biệt ở bề ngoài - vẫn có không ít người không tin vào điều đó. Tôi - một cô gái trưởng thành, có trình độ, biết mình muốn gì và có khả năng làm được nhiều... ăn mặc và biết 'làm đẹp'.

Nhưng có lẽ đấy lại là một may mắn bởi tôi biết tự lượng sức mình, tự 'trau dồi' mình bằng những thứ khác.
Tôi vẫn luôn tin vào nét đẹp bên trong mỗi con người. Tôi vẫn kết bạn bởi tôi muốn học hỏi những vẻ đẹp từ trong con người họ. Tôi rất ít khi cho mình một tiếng hay vài tiếng đồng hồ để 'làm đẹp' mỗi ngày.
Có không ít những người thân ở bên tôi đã từng nghĩ: tôi không có khiếu thẩm mỹ, không biết cách ăn diện để rồi ngạc nhiên khi tôi thay đổi hoặc làm đẹp cho bản thân ngoài sức tưởng tượng cũng như hiểu biết của họ.
Và có lẽ, để nhìn vào mình mỗi ngày - học cách yêu thương cũng như chấp nhận bản thân hơn: những điểm mạnh cũng như những lỗi tôi có thể và vẫn đang mắc phải đâu đó - tôi phải cảm ơn không ít những người bạn - những người luôn nhìn những gì tốt đẹp nhất và chia sẻ những sai lầm cùng tôi.


Từng viết: không có người phụ nữ nào xấu, chỉ có người không biết làm đẹp.
Nếu tôi luôn nghĩ giết thời gian vào việc chăm sóc sắc đẹp một cách thái quá là điều hoàn toàn phung phí (tiền bạc lẫn thời gian, công sức) thì tôi cũng vẫn muốn 'trách' không ít những người con gái cho rằng họ có một 'bộ não' thông thái và hiểu biết, họ không cần thiết phải để ý tới bề ngoài mà vẫn khiến người xung quanh họ nhìn nhận.

Sự thật thì, tôi vẫn sẽ yêu quý cả 2 người phụ nữ ấy.
Người chỉ chăm lo bề ngoài của mình thực ra đa số lại là người rất rất kém tự tin vào chính bề ngoài đó hoặc quá yêu bản thân.
Người ít chăm sóc bản thân bề ngoài, đa phần hoặc quá bận bịu với những suy nghĩ trong đầu hoặc quá cứng đầu để chấp nhận rằng bề ngoài cũng là một giá trị không thể thiếu của bản thân họ.

Cũng có thể tôi đang chủ quan, tự tôn mình lên để 'nhận xét, đánh giá' về những người con gái, phụ nữ khác.

Tôi hay bảo bạn bè rằng, tôi ít khi khen ai xinh - với tôi, ai cũng bình thường. Thật ra, tôi vẫn tin, vẻ đẹp của mỗi con người chỉ thực sự hoàn hảo khi họ có thể kết hợp cả 'nước sơn' lẫn "gỗ' (chú thích: tốt gỗ hơn tốt nước sơn) nên nếu tôi chưa từng khen ai đó xinh đẹp, tôi thực lòng xin lỗi, có lẽ bởi tôi chưa quen biết tới mức đưa ra được một lời khen thích đáng mà thôi.



Nói dông dài nhiều, có lẽ chỉ rút lại đôi điều:

- Người ta vẫn bảo, lời nói không mất tiền mua, lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau. Nếu có lúc nào đó, bạn đi ngang cái ý nghĩ chê bai hoặc chỉ trích ai đó vì bề ngoài của họ, chỉ mong bạn sẽ uốn lưỡi và nghĩ thật kỹ bởi đôi khi, những lời nói dẫu đùa vui cũng có thể tổn thương một người cho tới rất rất lâu.

- Nếu người ta yêu thích bạn bởi theo bạn biết, bạn xinh xắn, dễ thương vậy, ai mà chẳng phải theo thì bạn hay thử tìm một cuốn sách và tìm xem, ai thực sự sẽ ngồi lại với bạn hàng giờ chỉ để bàn luận về cuốn sách hay ấy.
Nếu bạn mải yêu quý những cuốn sách và thế giới của riêng mình, sao không thử rủ một người bạn đi mua sắm và chia sẻ những bí quyết chăm sóc sắc đẹp cũng như lo lắng thực lòng của chính mình về bề ngoài với họ nhỉ :) sẽ có một thế giới bên ngoài sách mà bạn chưa từng biết đấy

- Sắc đẹp bên ngoài thực ra rất quan trọng. Người ta bảo, con trai yêu bằng mắt... nhưng con gái cũng yêu bằng mắt chứ nhỉ.
Nhưng rồi dù khoa học có phát minh ra botox, những bác sỹ thẩm mỹ có thể 'chắp vá' những sắc đẹp tạm thời thì rồi tất cả sẽ tới lúc phôi phai... nuôi dưỡng tâm hồn mình bằng một hay nhiều niềm đam mê phải chăng cũng không thiệt hại gì ?

Xét cho cùng, ai cũng thích tôn vinh cái đẹp và muốn là cái đẹp - chỉ cần để ý một chút, chăm chút một chút mỗi ngày.

Bật mí thêm là: mình vẫn soi gương mỗi ngày và ước... giá mà... :">

No comments: