Chiều ngồi lắc lư trên tàu về nhà, chợt nghĩ tới vài từ tiếng Anh rồi nghĩ tới vài thứ muốn viết... xong lại tự cười vì nếu đặt tiêu đề là tiếng Anh mà viết bằng tiếng Việt, sẽ có lúc người ta đọc mà nghĩ, sính ngoại :)). Nhưng quả thực có những từ tiếng Anh, dù dịch ra cỡ nào cũng không thể sát nghĩa với cái cảm xúc khi nghĩ tới nó bằng tiếng Anh được. Và ngược lại, tiếng Việt có những từ khi dùng đúng cảnh, đúng người - chẳng có một ngôn ngữ nào có thể chuẩn hơn thế.
Tối qua dọn dẹp lại phòng, chuẩn bị đón Tết, lại rờ tới quyển sổ lưu bút cũ mà gần chục đứa con gái chia nhau viết vì mình viết 6 trang năn nỉ tụi nó viết vài lời trước khi mình đi sang đây học.
Đọc lại những dòng chữ của những người bạn gái thân từ cái thuở vô lo vô nghĩ - cho tới cả những khoảng thời gian 'nổi loạn' đến bất ngờ của mình, nhìn lại thời gian, thấy sao mà năm tháng dài đến vậy... tưởng chừng nói hơn 6 năm là một con số thật nhỏ, 80 tháng có lẽ không còn là một số ít. Mỗi đứa đã có một hướng đi khác nhau. Mình vẫn nói và viết thế. Nhưng lật giở từng dòng viết, những câu trêu đùa tếu táo, những đứa con gái tính cách, hoàn cảnh khác nhau - gắn bó từ những điều nhỏ nhặt, đơn giản nhất như học cùng một lớp... rồi ngày qua ngày, nói nhiều hơn, hiểu nhiều hơn để quý mến và trân trọng nhau cho tới ngày từng đứa bước chân lên xe hoa với một tương lai và bước ngoặt khác nữa.
Nhớ ra nhiều chuyện ngày xưa của mình. Những trục trặc ở cái tuổi ẩm ương mới lớn. Những đắn đo. Những câu hỏi hình như đến giờ vẫn chưa rõ câu trả lời. Những suy nghĩ về vòng quay tuần hoàn của cuộc sống. Những nên và không nên. Những cần và không cần. Những trách nhiệm và những lựa chọn. Ràng buộc và tự do. Ước mơ và hiện thực.
Hôm nay tự dưng mong Tết đến lạ. Có cái cảm giác ấy... cái cảm giác khi mà mong ngóng tới một ngày nhất định. Có thể bỏ quên thế giới ở bên ngoài với những lo toan thường nhật, tự cho phép mình những ngày chẳng tính toán, chỉ biết rằng ăn - ngủ - chơi là những việc toàn quyền. Và có lẽ chỉ tới lúc phải đối mặt thực sự với ngày qua ngày kiếm ăn, người ta mới thấy nổi giá trị của những ngày nghỉ hiếm hoi nhưng thực sự là nghỉ đấy.
Cái tâm trạng ấy làm muốn kiếm ít đào về cắm trong nhà... muốn nhìn những nụ hoa li ti trên cành cây khẳng khiu mà rạng rỡ mùa xuân ấy.
Hôm nay được hỏi về những thứ mình thích hoặc quan tâm. Khi có ai hỏi vậy, mình hay giải thích ngắn là mình vốn tham lam - cái gì cũng thích. Đơn giản như con người, kể cả những người mình không có cảm tình - mình cũng thấy họ đáng quan tâm bởi từ đó mà mình học được cách không có những tính xấu của họ - mà khi có thể quan tâm, nghĩa là cũng không ghét mất rồi.
Trong cái mạch hồi tưởng và vẩn vơ ấy, chợt nhớ ra có 2 thứ mà mình sẽ rất rất rất thích có thể một ngày chạm tay tới và cất giữ được - 2 thứ mà cho tới giờ, dù đi cũng kha khá nơi nhưng vẫn chưa thể kiếm ra được, có lẽ vì đi toàn sai chỗ :D. Đó là quả cầu tuyết và một hộp nhạc.
Ngày xưa xem phim nước ngoài, rất thích quả cầu tuyết - không phải là một quả cầu tuyết đơn giản như hàng trăm quả cầu nhìn như đồ chơi lừa con nít ở ngoài hàng quanh London vẫn có. Đó chắc phải là một quả cầu tuyết khá to, có những hình thù nhỏ nhắn, tinh xảo ở bên trong... và ngay cả những hạt tuyết cũng phải thật đẹp, nhỏ bé và lung linh qua lớp thủy tinh bao bọc bên ngoài. Chỉ biết là mình chưa tìm được cửa hàng nào có bán những quả cầu tuyết đẹp như cổ tích ấy.
Nhớ hồi mới về VN, dạo 9t... mẹ có mua cho một hộp nhạc nhỏ hoặc đúng hơn thì được ai đó mua cho nhân dịp sinh nhật, có hình một bé múa ba-lê múa xung quanh trên mặt chiếc hộp nhạc. Rồi nghịch mãi cái dây cót, hộp nhạc cũng hỏng. Hình như còn có dạo ngồi gỡ hết cả ra để xem máy móc bên trong :)) - ham hiểu biết thế cơ mà. Hộp nhạc đó không phải là hộp nhạc đẹp nhất có thể mua được ở trong các tiệm đồ chơi ngày ấy nhưng nó đủ thỏa mãn 'sự thiếu thốn' và 'khao khát' của con bé con 'mình' ngày đó :D. Nên vẫn còn nguyên cái khao khát đó... sẽ mua một hộp nhạc thật đẹp, chơi nhiều hơn 1 bản nhạc du dương...
Vậy là hóa ra, mình cũng có những sở thích của riêng mình đấy chứ.
29 Tết rồi :) . Thời gian đúng là chẳng đợi ai.
No comments:
Post a Comment