Ngủ cả chiều, chập chờn, mê mệt rồi lại sâu giấc. Cố dậy ăn ít đồ ăn. Đầu óc bây giờ cũng vẫn lâng lâng nhưng không tài nào ngủ được, nằm hơn 1 tiếng đồng hồ rồi (viết ra vậy để ai đọc xong cũng không mắng mình là lại online ngồi nghịch vì nằm đã nghĩ cả 1 mớ luẩn quẩn rồi).
Từ những ngày đầu sang đây đã sợ ốm. Tránh ốm rất nhiều bởi sợ cái cảm giác một mình trong ốc đảo suy nghĩ khi ấy - ốm, người yếu ớt, uể oải - sợ lắm khi không thể làm gì cho ngày qua trừ ngủ và ngủ, mà ngủ mãi thì cũng tỉnh.
Hôm qua 'anh' bảo mình lao lực quá - mấy tuần rồi không nghỉ một ngày cuối tuần tử tế. Cứ viết là 'anh' vậy vì dù người ta không thích nhưng với mình, họ là thế. Trong tiếng Việt có thể từ 'anh' là một nhân xưng quá bình thường nhưng với mình, mình lại không phải ai cũng gọi là anh... cho nên cứ vậy đi.
Dạo này có người để nói chuyện cũng vui. Thích những khi anh có thể nói khá thẳng thắn về những suy nghĩ và cảm xúc. Vốn là không có nhiều người như vậy ở giữa hỗn loạn cuộc sống này - người ta sợ hãi quá nhiều để dám đối mặt với những suy nghĩ của chính mình, và ít nhiều mình cũng hiểu, nói ra những điều đó đôi khi cũng là để tạo ra một rào cản.
Có lẽ cũng mừng vì đã quen. Vốn mình hay chọn một ai đó để viết về, bởi mình quý trọng sự có mặt của họ trong cuộc sống của mình - không ít người, mình biết, không quen với cái cách bộc lộ tình cảm của mình trên dòng viết nếu là viết dành cho họ. Nhưng mình là thế, cứng đầu và ương bướng một khi đã có cảm xúc. Cũng không có nghĩa mình đòi hỏi điều gì ở họ cả, mình chỉ thích đối diện với những nguồn cảm xúc ấy mà thôi.
Có thể mình cũng 'mơ mộng' nên thành ra thế... viết về nhiều người đi qua đời mình với một nguồn cảm xúc không nguôi - quá khứ hay hiện tại. Mình thích lưu giữ những điều đó trong các dòng viết bởi mình coi trọng nó - cảm ơn nó đã xảy đến, chỉ đơn giản vậy thôi.
Những khi ốm là thời điểm con người ta yếu ớt hơn bao giờ. Và mình cũng sợ mình khi đó. Hôm qua còn có ý nghĩ lại nghỉ online một thời gian chứ không chỉ đóng facebook nữa. Sợ cái 'mình' ở thời điểm mà cảm xúc dễ làm chủ nhiều việc.
Với nhiều người, mình quá độc lập và gánh vác. Nhiều người còn bảo sống tốt ở đây và làm được mọi thứ là giỏi rồi. Thực ra mình không thích cái ý nghĩ đó - mình cũng vẫn muốn là một đứa con gái bình thường - có thể yếu mềm khi cần, có thể để cho những anh chàng 'trổ tài' xốc vác khi cần tới, chỉ là họ chẳng thể đem lại điều đó.
Đệ từng bảo không thể tưởng tượng nổi mình khi mình cũng có thể mỏng mảnh, yếu ớt - như con gái.
Chắc đệ không tài nào tưởng tượng nổi khi yêu - từng yêu, mình đã từng vậy - mình đã bỏ hết mọi rào cản và những cái 'gồng mình gánh vác' xưa nay, để được yêu thương đúng nghĩa, để có thể 'làm nũng, nhõng nhẽo' như bất cứ người con gái nào khác. Có nhiều khi, cần cái cảm giác đó ghê gớm nhưng những vết thương cũ lại nhắc mình lùi lại, không dám bước đi, không dám giơ tay ra cho ai đó cầm. Không ít lần khi dám đặt tình cảm thực, bỏ ra những vỏ bọc cứng rắn lên một chiếc cân - đã nhận lại những lạnh lùng lệch lạc... ngay cả khi những tưởng người ấy chẳng thể nào làm tổn thương mình.
Hôm Chủ Nhật, chui vào một góc cafe, chỉ vì chat dở với một người. Có thể nếu họ biết, họ sẽ cười cái nụ cười ấy - cười về con bé mình ngốc nghếch. Chỉ bởi không muốn bỏ đi không chat tiếp, chỉ bởi mình luôn có một cảm giác quan tâm quá nhiều tới họ - chỉ bởi biết rằng không ít lần, họ ngổn ngang - họ mới chat với mình. Mình không còn nặng lòng với những ký ức cũ. Chỉ luôn quan tâm quá tới những người mình vốn đã đặt tình cảm vào. Dù biết rất rõ, mình sẽ luôn là kẻ đứng ngoài cuộc sống của họ. Nhiều khi cũng chẳng tha thiết gì hơn thế.
Nghĩ tới đó lại nhớ tới điều anh từng nhắc chưa lâu: anh vẫn nghĩ, tình yêu là thứ cảm giác không gì ngăn nổi - mình cũng từng đã tin như thế, sống như thế, yêu thương không đắn đo, tính toán, cũng vẫn có nhiều lúc không đủ lý trí để lao vào một mối cảm xúc vốn biết rõ chẳng đi tới đâu nhưng có lẽ bản chất con người luôn thế, không thể kiểm soát nổi mình một khi đã cảm thấy bị lôi cuốn - những lý do rất vô hình...
Hôm lâu đệ bảo sát Tết, tỷ viết về Tết ngày xưa cho đệ đọc. Mình cũng chỉ cười cười - nghĩ tới cái gọi là sống bằng ký ức của quá khứ. Bảo với đệ sống thế, có lúc quên mất cả con người mình ở hiện tại thế nào. Phải chăng ngày xưa mình đơn giản và khác nay rất nhiều ? Mình đã đi quá xa để nhìn lại và so sánh nổi những luồng suy nghĩ xưa - nay mất rồi.
Tết thật ra là thời điểm mình từng sợ nhất. Bởi tới Tết, không thể nào tránh những cuộc gọi chúc Tết về nhà - và mỗi lần như thế, luôn nghe câu hỏi cũ: khi nào thì về... dẫu bao năm qua đi, vẫn là câu hỏi đó trong những cuộc gọi chúc Tết rất ngắn tới đại gia đình yêu thương của mình ở xa ấy. Có những lúc muốn gào lên để trả lời. Mình cũng không mong một ai hiểu - bởi đúng là sẽ chẳng ai tìm nổi một lý do nào hợp lý. Có thể tới một ngày, mình sẽ giải thích nổi chúng.
Tết mọi năm mẹ thường mua quất hoặc đào, hoặc một chậu hoa thật rực rỡ màu đỏ hoặc hồng đặt ở cửa nhà, chờ tới ngày Tết hoa mới nở, rất đẹp và rất đúng dịp.
Ngày bé, vẫn nhớ rất rõ, có năm cứ đứng vặt quất ăn =)) đúng là trẻ con, quất lần đó ăn ngọt như cam quít vậy, chỉ nhỏ hơn chút và cái mùi vỏ quất cũng thơm hơn hẳn, còn ăn được cả vỏ cơ mà. Sau mẹ phát hiện ra cây trụi cả quả một góc, mới cấm đứng cạnh cây quất... tới giờ mình cũng không nhớ nổi sao hồi đó ăn quất say mê đến thế, ha ha.
Cũng chẳng hiểu sao mình chỉ thích nhìn những cành đào to trên phố, đằng sau các xe đạp, lúc lắc sau lưng người bán, những chiếc nụ hồng hồng, chúm chím - như mùa xuân về trên phố vậy. Tới khi cắm trong nhà, lại chả còn thấy đẹp nữa.
Tết vẫn là các món ăn, ăn tới ngày 2 là phát chán lên rồi nhưng theo lệ, mẹ vẫn cúng giao thừa... hóa vàng đêm mùng 1... sáng lại lụi cụi dậy sớm, làm một mâm cơm cúng mùng 1, bát canh phải nấu mới, bao giờ cũng có 2 bát canh - một bát canh măng sườn, một bát canh rau với nấm hương thơm phức, nghi ngút đặt lên bàn thờ. Ngày xưa mình rất ngại cái thủ tục đó, rõ là vô lý, sao phải nấu nhiều thế - bánh chưng cũng phải mua tận 3 cái là ít để thắp hương từng ngày.
Mùng 2 Tết là ngày yên bình nhất. Khi mà hay xuống ông bà chúc Tết. Hoặc không được ở nhà cả ngày, bố mẹ đi chúc Tết mọi nhà thôi, mình có thể thảnh thơi ngồi nhà nhẩn nha chơi, ăn lúc nào muốn và ngủ tiếp sau khi bố mẹ đã đi.
Mùng 3 Tết lại cúng tiễn - quanh quẩn là hết Tết.
Mùng 4 mới thường đi chơi với bạn bè, nếu có hẹn hò gì đó.
Một trong những lý do mình nhớ Tết nhất và khi sang đây, xa nhà lâu vậy, chẳng nhớ mong nhiều mọi thứ khác bởi tính mình vốn vẫn thích ở trong nhà nhiều. Ngày Tết là cái ngày sum họp gia đình nhất. Chuẩn bị cũng nhiều, tất bật và mệt mỏi. Nhưng khi phố xá vắng tanh, những cười nói từ các căn nhà pha thêm vào trong gió xuân, mưa xuân - là thời điểm cảm thấy như mình đã có thêm những hy vọng mới, những quyết tâm mới - để một năm sau đó nhìn lại, hy vọng mình đã làm được nhiều hơn năm cũ, có thể nhìn nhận mình đã ghi dấu lại cho một năm trước đó và thấy bằng lòng với chính mình - điều mà không phải năm nào, Tết nào mình cũng cảm thấy nhưng không vì thế mà mất niềm tin vào bản thân.
Dù gì, một Tết nữa cũng sắp qua... vẫn cầu sức khỏe và niềm vui. Bởi cuộc sống ngắn nhưng vẫn dài rộng quá.
Vẫn mong xuân về để tươi mới hơn - ngay cả chỉ là trong suy nghĩ :).
No comments:
Post a Comment