Monday, November 16, 2009

About Me in....(5)


Tiền la tiền khi không mà có, tiền là tiền lúc có cũng như không (phóng tác).

E hèm, viết tiếng Việt để câu khách (câu bạn đọc) một tí, đang kiếm chỗ để nhí nhố và xét cho cùng viết lách online vẫn an toàn nhất, thế mà nhiều khi bố mẹ cứ phản đối, ra ngoài mà phá thì tốn kém chít :)).



Tuần này ở đây là tuần quyên góp và tưởng nhớ những chiến sĩ trong chiến tranh xưa cũng như nhằm giúp đỡ những gia đình của ngwười đã tử trận hoặc có khó khăn. Nhưng họ quyên góp bằng cách khuyến khích người dân tuỳ tâm, góp tiền vào nhưng cùng luc những người đứng quyên tiền sẽ đưa tặng 1 bông poppy để cài áo - để tưởng nhớ sự hy sinh của nhiều quân nhân.

Mọi năm mình không quan tâm lắm bởi từ xưa đã ấn tượng xấu về chuyện quyên góp, từ thiện.
Ngày bé, đi học, tới mùa là trường bắt đầu kêu gọi quyên góp giúp chỗ này chỗ kia, gì gì lá rách đùm lá rách hơn. Nhưng quyên đồ dùng thì may ra, quyên tiền rồi đâu rõ có bao nhiêu tới người cần số tiền nhỏ nhoi đó. Rồi trẻ con đi học chứ đã đi làm đâu, cuối cùng là bố mẹ đóng, xong phụ huynh đi làm cũng đóng, về khu dân phố cũng kêu gọi, lại đóng. Nhiều khi ở lớp thì các cô muốn lấy thành tích lớp, đứa nào đóng ít là cô giáo không thích. Rồi cơ quan muốn thi đua dằng cơ quan. Tổ dân cư thì vận động đằng tổ dân cư. Ôi thế là chết vì cái tiếng nhiều hơn là ở tấm lòng. Mình thì vẫn nghĩ nếu có thể giúp một người ở gần tốt thì vẫn hơn quyên góp cho cả trăm mà rồi chia nhỏ ra, khổ vẫn khổ, thiếu vẫn thiếu.

Cuộc đời quanh quẩn chỉ có tiền và tình nhưng như người ta hay chua chát mà nói: có tiền là có tất cả, cái gì không mua được bằng tiền thì sẽ mua được bằng rất nhiều tiền. Ngẫm mà thays thì chả chệch đi là bao. Ừ thì sẽ có người tranh cãi là có nhiều giá trị tinh thần mà đồng tiền không hoàn toàn có sức mạnh kiểm soát...


Có lẽ con người ta chỉ khác nhau ở cái tôi - cái tự trọng khi đụng tới đồng tiền.
Bố tôi là người không chịu khuất phục nhiều thứ, từ số phận sắp đặt, cuộc sống gò ép, không ưu ái nhưng rất ít khi chịu cúi mình để trở thành người lệ thuộc tiền bạc. Kể ra nhiều khi vừa đáng trách vừa thấy xót cho bố. Nhưng cũng vì thế lại nể trọng những người như bố hơn nhiều phần. Tôi vốn cũng cứng đầu và ương ngạnh khi đụng tới vấn đề quan niệm và nhìn nhận - mẹ tôi vẫn hay bảo tôi 'bảo thủ' - với ý là sai hay đúng, tôi vẫn sẽ làm, không chịu nhận sai hay nghe chỉ ra thiệt hơn và không chỉ thế, ai tới nhà khi xưa cũng bảo cái trán tôi là trán một đứa khó bảo. Khá hài hước nếu sống chung và lại thấy tôi là một đứa con ít cãi, ít khi trái ý bố mẹ.
Quay lại chuyện tiền, nhiều năm qua, tôi học cách hoà nhập môi truòng, tôi có thể là một cái bóng vô hình trong những cuộc vui khi tôi thấy những người ở đó không phải là kiểu người tôi muốn giữ quan hệ nhưng cũng có thể đổi màu nhanh chóng nếu gặp những gương mặt đáng để làm bạn. Đã có nhiều khi trong các cuộc gặp gỡ, tôi từng nghĩ, hay là... rồi phát hiện ra cái thói ương bướng - cái tôi của tôi không khuất phục, không đổi ý trong cách cư xử. Đối với tiện bạc cũng vậy, có lẽ dù tôi từng mong bố tôi suy nghĩ thoáng hơn, chịu mềm dẻo như bao người vì những việc dài lâu của riêng mình. Tôi cũng hiểu rằng có muốn, có cố bố tôi cũng không làm được.

Chắc là ai cũng chịu ảnh hưởng nhiều từ xuất thân, hoàn cảnh sống. Có người coi trọng đồng tiền ghê gớm bởi quả thực khi cuộc sống khó khăn thì đồng tiền là thứ giúp ta giải quyết bất cứ vấn đề nào: từ bữa ăn hang ngày cho tới sắm sửa, chưng diện, đi ăn đi chơi những nơi thư giãn tinh thần, và cả những mối quan hệ tình cảm lau dài cũng như ngắn ngủi. Không ít người đánh đổi tất cả để có một cuộc sống sung túc. Người yêu cũ từng hỏi tôi: liệu tôi có dám làm bất cứ điều gì chỉ để giúp him làm giàu - tất nhiên đó là câu hỏi không cần trả lời bởi anh biet tôi không quan niệm giàu có là một điều bắt buộc khi sống hoặc nếu đủ quan tâm, tôi đã có thể nói với anh rằng: làm một người đàn ông muốn để người gánh vác cung mình tôn trọng, thì anh sẽ không bao giờ hỏi câu đó. Cũng may đó là câu hỏi của một người yêu cũ dành cho người yêu cũ - vô thưởng vô phạt.
Từ đó lại quay lại quan niệm đồng tiền, tôi sống ở giữa nhiều gia đình coi trọng giá trị của nó nhưng cũng lớn lên trong môi trường coi nó chỉ là một công cụ quan trọng để xây dựng cuộc sống bền vững. Không ít gia đình sống và tự bằng lòng với khả năng họ có thể làm để tạo dựng một cuộc sống 'đủ', chắc chắn vẫn hơn những ước vọng giàu sang.

Còn nhớ mẹ tôi đã từ chối đi thăm cô giáo bởi mẹ tôi tin khả năng học của tôi đủ sức vuợt qua thang điểm khá ở lớp những năm cấp 1. Ngay cả khi ở lớp bị hành bởi những chuyện vớ vẩn khác, mẹ tôi vẫn mang bài thi tới kiện 1/2 điểm vì thấy cô trừ vô lý.

Không rõ do tính bất chấp và tin vào chính sức mình của bố hay lòng tự tôn của mẹ đã nuôi dạy tôi thành bây giờ.

Khi tôi nhìn vào những người có điều kiện hơn mình, tôi không thấy phải đắn đo hay e ngại họ bởi xét cho cùng, về vật chất, cũng chỉ là do gia đình họ có chứ chưa hẳn họ đã làm được gì góp vào đó. Khi tôi gặp khó khăn, khi phải dừng lại nhìn cái cuộc sống mình đang sống - so sánh với những lựa chọn khác tôi từng và đang có trong tay : chọn một cuộc sống an phận - lấy một người có thể cho tôi một cuộc sống đủ đầy không phải lo từng tháng từng ngày, chọn một công việc yên ổn với mức lương phù hợp với một chứng chỉ đại học vốn có rồi ngày qua ngày làm và làm, cân nhắc chi tiêu, gặp gỡ bạn bè, bằng lòng với những gì mình có. Đã không ít lần tôi tự hỏi tôi có chọn sai bởi cái tôi ương bướng của chính mình để rồi chọn một lối đi dài và xa hơn, bởi tôi muốn cuộc sống của mình có nhiều lựa chọn hơn nữa, bởi tôi không thấy phải ổn định là có tất cả, bởi tôi sợ quẩn quanh trong những nỗi lo cơm áo qua ngày nhìn trước tương lai : công việc xong, chồng tiếp, con cái theo sau, ngày lo 2 bữa. Nếu ai đó nói với tôi rằng khi có việc ổn định, thu nhập tốt, một người để yêu thương, một nơi để đi về thì tôi sẽ có thể làm được những điều khác cùng nhau, chắc bởi họ chưa cưới, chưa hiểu rõ thế nào là làm vợ, làm mẹ, vun vén một gia đình. Có thể tôi sai ở chỗ tôi muốn nhiều hơn chỉ giàu có, sung túc, một gia đình êm ấm, một người để yêu thương nhưng cũng có thể chia sẻ những ước vọng của tôi, một công viẹc không chỉ đủ sống mà tôi còn đam mê nó, có thể làm không ngừng nghỉ - như một đứa con tinh thần sản sinh những ý tưởng thành hiện thực. Ừ rõ là tôi tham quá. Có ai đánh thuế ước mơ đâu. Và nói dài cũng chỉ để nhận ra một điều tiền bạc không rõ bao nhiêu là đủ - nhưng để có tiền, sống như mình muốn không phải dễ. Mơ thì thế đó nhưng thực tế vẫn là một đường đi dài trước mắt - ít ra, chẳng ai cản trở minh thực hiện nó.


Cái quý giá hơn tiền có lẽ vẫn là thời gian... Thiếu thời gian kinh khủng để lập kế hoạch kiếm tiền :)).

Nhảm quá rồi, cứ thế đã, chỉnh sửa sau.

About Me (4): Tuổi thơ, phố và....


Đã định viết một entry kiểu khác nhưng đêm nay lại mất ngủ, quyết định viết, có lẽ... sẽ thấy nhẹ hơn chăng.


Có lẽ bởi tôi yêu ngày sinh nhật nên tôi yêu mùa đông, tôi thích hít hà cái hơi thở mùa đông lạnh giá.

Chuyện kể rằng :), bố mẹ tôi cưới nhau từ 1983 nhưng dù cô em họ tôi đã ra đời, mẹ tôi vẫn cứ mong chờ, càng chờ càng lo... nhưng có lẽ chỉ là nỗi lo hơi thừa bởi 1 năm sau đó, tôi cũng chịu ra đời. Mẹ kể lại và tôi chợt thấy sự có mặt trên đời của mình, không chỉ ý nghĩa quan trọng mà rất quan trọng với mẹ biết bao.

Ký ức tôi về tuổi thơ những năm cuối thập kỷ 80 là con phố Kỳ Đồng và dọc Cấm Chỉ với số nhà 14 tấp nập người và người, những âm thanh sớm của hàng quán, của những người lao động xung quanh chuẩn bị đi làm, bắt đầu ngày mới.
Lúc đó, cả nhà sống trong căn nhà ông bà ngoại xưa để lại, bố giải ngũ, cưới mẹ rồi đi làm ngày ngày, đêm về lại ôn bài, học bài bằng các quyển sách tiếng Nga dầy cộp, cũ mềm, chữ nhỏ li ti để chờ ngày được đi nghiên cứu sinh tiếp, thoát khỏi công việc mà vốn bố chẳng hề có lựa chọn vì điều kiện gia đình.

Khi còn nhỏ, chưa tới 4 tuổi, vì trước đó bố đã từng học ở Nga, có những quyển sách truyện của thiếu nhi rất màu mè, tôi nhớ mình đã thuộc lòng từng chuyện nhưng tối nào trước khi đi ngủ, vẫn bắt bố đọc lại, kể lại, rồi ngủ lúc nào không biết, để tối ngày hôm sau lại bắt bố kể từ đầu... từ chuyện của 2 Chú bé Mít Đặc - Biết Tuốt cho tới 12 anh chàng tài ba đi cứu công chúa, hoàng tử ếch, cô bé lọ lem... Còn nhớ như in một ngày Diệt Sâu Bọ tháng 5, mẹ nấu rượu nếp, 2 bố con ăn, khi đó bé nên chỉ được nhấm nháp cái bã cơm rượu, rồi bố đàn, con hát, nhảy múa và lăn quay ra ngủ lúc nào chẳng hay. Sáng hôm sau tỉnh dậy còn hỏi mẹ, con ngủ lúc nào... mẹ thì cứ cười kể lại cho mọi người khi mọi người tới chơi làm con bé xấu hổ, nhớ mãi tới giờ.

Gần 4 tuổi, có em gái. Nhớ ngày đó mẹ vào viện từ lúc nào. Sau bố chở vào đón em, bà Nga bế em bé xíu nhưng không cho tôi bế, ức lắm đấy vì không được nhìn em kỹ. Từ đó tối tối bố mẹ hay phải thức đêm chăm em mỗi khi em khóc. Rồi có đợt bố phải bế em ra ngủ chung, để cai sữa, có để quả trứng luộc đầu giường, nhớ cái ký ức tiếng em khóc ngằn ngặt giữa đêm đòi sữa...

Rồi bố lại đi. Nhớ như in hôm đó, 3 mẹ con dắt díu nhau ra tới cái cổng sắt nâu nâu đầu ngõ, nhìn bóng bố đi rồi mất dần... Từ đó lớn và ký ức về bố không còn rõ rệt.



Những năm tháng tuổi thơ đẹp nhất của tôi là khi 3 mẹ con lên máy bay, sang Nga, nói là đi thăm bố nhưng vốn mẹ đã quyết định ở lại lâu hơn chỉ vài tháng... Nhớ bóng bố to lớn lắm ở sân bay. 3 mẹ con líu ríu với hành lý, chạy không kịp với những bước chân dài và nhanh của bố trên sân ga, tưởng chừng như có thể lạc giữa những khuôn mặt xa lạ, rất Nga, rất Tây phương đó. Nhớ mùi gà luộc, mì luộc trong căn bếp của 2 bác người quen của bố ở Moscow, ăn mà chẳng thấy vị gì, chỉ nhớ mệt và thèm ngủ sau một chuyến bay dài.

Lên tàu một chuyến nữa, cũng chạm chân tới Odessa. Lúc đó Liên Bang Nga vẫn chưa tan rã. Bố sống ở khu dorm - ký túc với màu sơn đã xỉn, những hành lang chạy dài, rẽ đâu cũng có cửa phòng. Phòng bố có 2 giường vì trước bố ở cùng phòng với một người nữa, sau đó ông đó cưới vợ nên dọn ra, vừa đúng dịp 3 mẹ con sang.
Nhớ mùa đông đầu tiên, giữa đêm mẹ gọi dậy bởi tuyết đã rơi, không còn nhớ nổi cảm giác đầu tiên đó thế nào nữa khi thấy những hạt tuyết trắng xóa, xôm xốp thả mình nhè nhẹ. Noel đầu tiên đó, bố với các chú học cùng đều đi chặt cây thông trong rừng, thế là 3 mẹ con được dịp trang trí cây thông noel. Nhớ cái cảnh phải tròng dây qua cửa sổ để kéo cái cây lên. Mùi nhựa thông ngai ngái, cho đến giờ mỗi khi ngửi thấy vẫn tạo nên một nỗi nhớ kỳ lạ về tuổi thơ.
Rồi dọn ra ngoài vì bố mẹ quyết định ở lại lâu dài, phải cho 2 đứa đi học. Mình đã mất 1 năm học lúc đó, NA thì còn nhỏ.
Bố thuê một căn hộ 1 phòng ngủ ở trên tầng 9 - cao nhất của một khu tập thể giữa những người bản địa. Hàng xóm là một bà mẹ độc thân với 3 đứa con, cậu bé con cả cũng chỉ hơn NA 1-2 tuổi, 2 bé nhỏ hơn đều rất kháu khỉnh và dễ thương, tóc vàng, mắt xanh, da trắng, hiền lành và ngoan ngoãn. Nhà họ có một chú chó lông xù màu đen mà mình chẳng hề thích vì nhìn nó ko sạch mấy khi. Mẹ rất chịu khó giao tiếp rồi còn đi học tiếng Nga ở trường bố đang theo học.

Mình bắt đầu vào học ở trường cách nhà có vài chục bước chân. Tới trường chỉ toàn những cậu bé cô bé Nga, lạ lẫm, sợ hãi... bởi vốn ở VN mình đã rất nhát :D. Làm thân với cô bé ngồi bên cạnh, dạo đó 2 đứa cùng tên, rồi trở thành bạn thân lúc nào không hay.

Nhớ mùa hè. Nhớ lớp học sau giờ học. Nhớ những gương mặt bạn bè ngày ấy, không hề nhòa nhạt cho tới giờ - dù đã gặp bao người, quen bao người khác. Một phần ký ức chẳng bao giờ đổi thay.

Nhớ những ngày ra biển, có những khi sóng lên cao quá đầu người vào chiều muộn. Nhớ hàng trăm bậc thang đến và về trên đường từ nhà ra biển. Nhớ mùi mằn mặn của cát và biển, nắng và gió.


2 năm sau đó... Liên Bang Nga tan rã, điều kiện sống khó khăn, Odessa thuộc về Ukraine nên chính trị và kinh tế cũng bất ổn hơn - chuyện này là sau này mình mới biết :D. Bố mẹ chẳng hề báo - tới hè, lục đục lo về. Nhớ ngày đó mẹ làm cố mấy lọ cà chua với dưa chuột muối kèm tương ớt cho bố rồi thế nào mà bị bỏng cả nửa tay vì nước sôi.
Nhớ chuyến đi mệt nhọc từ Odessa lên Kiev bởi không có chuyến đi thẳng về Moscow. Bố chỉ đưa tới đó. NA còn nhỏ. Tôi và mẹ khệ nệ đủ thứ cố mang về VN.

Về tới sân bay, cả đại gia đình ra đón, nước mắt nhòa nhạt, tay mẹ còn băng bó, nghe mọi người xót xa. Mẹ chu đáo mua đủ các món lạ ngày đó VN không có vì bị cấm cảng. Tôi mắt ráo hoảnh, nhớ nước Nga, nhớ bạn bè nhiều hơn là nỗi mừng trở về...


9 tuổi, vào lớp 4, học chậm một năm so với bạn bè cùng lớp, lại còn tồ tồ bởi chế độ giáo dục ở Nga khác VN. Shock văn hóa thực sự. Ghét cay ghét đắng học thuộc, mê học ngoại ngữ. Học với một sức ép là không được bị điểm kém, không thể thua kém ai.

Những năm tháng khó khăn sau đó, dẫu VN được phép mở cửa, nhập và xuất nhiều hơn bởi chính trị không còn thắt chặt. 3 mẹ con cứ quanh quẩn lo cho nhau. Mẹ đi làm đủ việc bởi chỗ làm cũ đã xin nghỉ hẳn. Bố vẫn vất vả ở đất nước xa xôi khác. Mua nhà ở Nguyễn Gia Thiều vào khoảng 95-96, bởi mẹ không muốn nhờ vả ông bà ngoại, căn nhà cũ khi 3 mẹ con đi đã được nhiều người tới ở, dùng như chính nhà của họ. Xung quanh cũng không chắc chắn và an toàn như xưa, mẹ muốn lo cẩn thận cho 2 đứa.



Dọn về nhà mới, mình vào cấp 2. Cuối 96, bố về sau bao đắn đo suy nghĩ. Mình vẫn nhớ rõ ngày đó, lúc đó đứa bạn từ lớp 5 lên cấp 2 học cùng còn lầm bầm vì bị điểm xấu, mình thì chẳng quan tâm gì, chỉ biết rằng khi về tới nhà, bố sẽ ở nhà.


Có bố về, nhà rộn rã tiếng cười. Đúng như người ta nói, đàn ông là cái cột trụ trong nhà.



Đêm qua, Hà Nội trở gió, đọc những dòng update từ bạn bè, lòng lại nhớ con phố mình đã gắn bó gần 10 năm hơn.

Yêu phố lắm, bởi phố rất yên tĩnh. Đi giữa Hà Nội tấp nập, rẽ vào phố như một khoảng lặng. Con dốc từ đầu Quang Trung, có thể thả tay lái, cho xe chạy dọc xuống tới ngay gần cửa nhà... Mỗi mùa mưa tới, phố vẫn ngập bởi cống thoát từ thời thập cổ lai hy, thoát nước rất chậm, lại còn dễ tắc. Đầu Quang Trung có một cây hoa sữa, mùa Thu tới, hương hoa cứ lẩn khuất trong gió, chạy dọc phố, nhất là phố về đêm, nhà nhà đóng cửa. Nhớ cái khoảng sân cũ, lưa thưa vài cái cây bố mang về trồng... đứng ở trên sân, dựa vào lan can, có thể thấy dọc phố, chẳng một tiếng xe hay tiếng người, vẳng lại đâu đó là tiếng hàng xóm răn con cái, tiếng tivi với những âm thanh của người nói, phim ảnh, ca nhạc đủ thể loại.

Tháng 11, Hà Nội vào đông, những ngày chớm đông là những ngày yêu thích nhất của mình, khi mà có thể cuộn mình trong chăn, nghe tiếng văng vẳng của sự sống xung quanh, khi mà cái cảm giác háo hức chờ tới sinh nhật như còn con nít ngóng quà, khi mà một năm sẽ qua, luôn có hy vọng cho một năm khác tốt hơn, hoàn thiện hơn sẽ sang...


Nhớ phố và cả những mơ mộng ngày ấy.

Lâu quá rồi, biết rằng phố và người cũng đổi thay, như cái con bé tồ tồ, nhút nhát ngày ấy đã cứng cáp hơn sau một hành trình dài - mỏi mệt - vui không ít, buồn cũng bao nhiêu.

Hình như còn lại sau tất cả, vẫn là những giấc mơ cũ, những ký ức và gương mặt xưa không hề giảm chút tình cảm trong mình.

About Me in....(3)


MUSIC


Music has it own undeniable history and power. That's why nowadays a lot of dreams always got a thing or two to do with music. So many talent contests are surrounding with music background, the whole world can go crazy about it, follow every minutes of it, up and down by it... We are paying, dont know how million billions into music industry. Yet it all so worthwhile cause happy or unhappy, hateful or loveable feeling, music still and always been a silent friend with us.

Okay, I was just talking general small talk about this topic.


I love it when people can be passionated about one kind of music. By their taste of music, you somehow can define their personalities if you know enough and care enough.


I tend to listen to anything. Saying I'm the greedy type wouldnt wrong you. I love to be greedy, admit it always yet complicated when you know someone like that as well, if you look close enough, there would be easier to tell what inside but in general, I feels like I got no personality, no character, and that's been the impression of so many people around me.


But to be honest, I just love everything so much that it's so hard to actually put anything on top of all. I do things with moods and music taste change within moods every seconds as well. There are people I know, they so passionated about Rock or R n B, pop or classic, new age... There are some taste changed as time went by, but I would have to say, once that kind of music grown into your blood stream - it will always stay, still defined your best character above all.


When I was little, I would listened to all the '80s pop music, when my big mum (my mum's oldest sister) and her husband had this old playing machine which played the vinyl record. I loved the way it turned round and round, loved the look of it with all black disc inside colouful colour big cover, loved that I can place the disc in and put it on playing by a tiny record reader looks like a needle. And through that I learnt to love The Carpenters even I didnt know who they were, love the sound of Top of the world or Yesterday once more. My grandparents would have a black and white TV in early 90s, mostly played a lot of classical music with a big orchestra that my blurry memory still has some blurry image of them, I used to like to be the leader, took out one chopstick or pen, then started swinging my hand around with it, imagined I can tell a whole big group of people with many lovely instruments to play a beautiful tune. Always wanted to learn how to play piano or more likely violin, but yet it remained just dreams of a little girl.

When I turned 8, we lived abroad with dad, that's when MJ and pop music started sunk in. I learnt and talked fluently Russian at that time so couldnt understand a word of English they were singing, just love the melody of them all. Dad used to translate it for us about the meaning of the songs in his Very Funny way of translation - which by the way I knew I get some humour tips from him by now - whenver it was ' I love you ', he would say something like ' tao yeu may ', and the whole family would know that sentence and told him off because he was making it so unromantic.


Back to Vietnam by '94. A lot has changed by then.

I used to listened to Thuy Nga a lot back in Russia as well, my mum loves Trinh. and other composers in the old time. Must be inheritated from her that I can learn a few things about old old music, the ones before and during war time. Mum only listen to Khanh Ly sings Trinh., I was 10 by then, carve in my memory was this image of out tiny little house in the middle of summer, hot and sunny, the old cassette player kept playing the same tape of Trinh. over and over, it would be Diem xua, Phoi pha, Nang' thuy tinh, Nguoi con gai da vang,... Or it would be some nights when all 3 of us, watching these music video with lyrics playing on the screen, sang along with those, forget about the world outside.



I started learn English since 4th grade, loving every minutes of it cause I can tell I was quick at it with my Russian experience. Begin to get the hold of it in 6th grade, loved my English teacher at the time when half of the class didn't, like her way of teaching us from tiny things to big grammars. That's when MTV got the hold of Vietnam as well. We started having some shows from other countries, sing and dance or movie soundtracks, even though it wasnt the best at the time but I was settle and happy with what I get from there. Still remember I taped every music related shows at those time, listened again and again, improved my listening a lot through that.


By high school, more than half of population were obssessed with Rock. I despite it, always wonder til now, how many of them truly get the meaning behind the names of any types of music or they just go with trends, others like it so you gotta follow it, I totally against it and never mind saying it. I didnt listen to Rock or Rap or Hip hop when it became a trend in any group of people I know. I believe only when you can feel the rythm of it that's when you truly love it. So it took time, years to develop layers of music feeling with me.

I still wouldnt say I know Rock, it's something I listen to once in awhile, when I like the sound, the breaking up in tunes, the singers' voices, the deepression in their composing way - somehow it goes with my craziness once in a long long while - the feeling of rules breaking or such.


I got this close friend in college, he studied to become a DJ. He talked about RnB, about drum n base, about ghetto, about his passion with beats, with rythms whenever he felt like mixing up some music - old school ones or new tunes catching somewhere in his mind. He made the love for rapping and hip hop sunk in me. I learnt about their histories, learnt what behind all funny lyrics, learnt a new culture in music and through its own way of telling life story, lot of stories. Yet still unacceptable the way some guys can curse through the songs with some beats and earns millions.


I always write with music playing. I put music on 24/7 with my comp on 24/7 as a natural thing in my life. Sometimes leaves me wonder, how would it be like if there's no music, no records, no music players.... It must be pretty depressing.

Oh well, that's it for all the memories and feeling for music, for now.

About Me in.... (2)

LOVE


So it's my memories month. I wouldnt talk too much again about that, I promise, kind of full on for you guys to read about what-we-already-know things huh.

I'm travelling to central this Sunday, needed to fill up my time a bit and mainly to get out of the house, or else I'll start cleaning up the whole messy kitchen which is the place you wouldnt know where to begin with. Ok, back to our topic.

Recently I read quite a few things about Love and Lost. Those two always go together a lot, dont you think ? Must be two faces of a coin thing. I realised no matter how much we love someone or even something, neglectting or full of love, at the end when you losing or lost them, you'll find yourself still "beating yourself up" with the thought: I havent love or show my love to them enough. That's just the feeling of Lost that I guess, we'll never feel any different.



Dare I say I know how or what is Love. I often says we define the Meaning of Love so differently, guess that's why after many many broke up and heart breaks, we still can head-over-heels for someone - they could be an old friend or a total stranger, does it matter ? No, not at all, because to us, Love is just Love. Oh of course you already known that. Am I just talking nonsense here ???!!!????







Welcome back after all that philosophy talking.

I had one heart-break and somehow it's like a pain only comes when you touch it. Oh I know in life we suppose to get at least one heart-breaking experience and none is worse than any others. Being selfish as you all may as well, I still consider my pain is a huge hole which dont know how I'm gonna fill it up. There's hardly any comfort when I need to face that person again. We shared so so much. I decided to leave. Truely there are times when the pain came back, I asked myself whether I've done the right thing and the memories flooded back, pretty beautiful ones and bad bad ones... I wouldnt say I would live through that sweet time again despite the sour time went along with it. I actually glad and proud of myself that I could get out of it... the thing that I didnt think I could do at all from times to times.

And what actually is the reason ? Oh no, we'll never get the answer we wanted for that kind of questions, dont you think ?
But in a way, we had define the meaning of Love differently.

With me, after a heart break, after seeing and even experienced few stories about Love and Marriage, Love still so precious. Love is when you feel so full of energy to do anything yet dont want to do anything that not related to The One. Love is when whatever happened, happening, you still stand by their side, encouraging, supporting their life, cause now it's a sharing life, not just your or them anymore. Love is hatred and loving at the same time. You get to know the good and the bad sides and you'll still find yourself want to hold them so tight that none can breath just because you cant let go, you cant and will not let it slip out of your life easily even if you cant stand it at that right moment. Does that mean you blind? No no, not at all, just because you have the best interest for them at heart, you willing to go til the end.
I loved and thought, I can give up things just to make our lives more fit in, there are certain things of course, I wouldnt change myself just to keep someone or give up totally myself just to have them, that's blindness. When you arent respect your true self then who would love you truly ? But Love who ever said it's when 2 people go together heading same direction, it's just a so romantic and unreal saying. In real life, every relationships need compromises. When you share life with someone, even just a tiny bit corner of it with them, there would always be 2 facts: to give and to receive. You cant build a relationship base one way, either you'll be miserable in it or you'll let it go sooner, later.


In Love, whenever we talk about it, first thing would be about couple. Yes but why, there are friends, families that no other can trade place with. Is it because it's more intimate between the two ? Maybe. But still, I would never give up a dearest friend just to please someone I love because if they make me to do that means they not yet loving me the way they are trying to show but it's still more about themselves, their own feeling they place in order, and in my point of view, even my parents who gave me life havent got the right to do that, left alone some stranger just come into my life out of nowhere (oh ok, not out of nowhere but more like few years loving and sharing) has a say about who I should stay friends with or feeling close to.

That's lead to another perspective of Love. Respectation. When you are in love, you would be so, yes I means a big SO Selfish that there are times, you need a full attention, no exception to anyone that you'll have to share The One. And different people has a different Limit of Selfishness. Sometimes when you not put The One's feeling in consideration, you'll end up put your limit over their and that's when things started to go wrong. Because privacy can be break in so easily when you want things your way, not their way.


Get tired yet of my 'ranting talk about love' ? Well with easy thinking people, they would find these are nonsense. But it is complicated you know. Love itself is a never end topic. Yet I'm just talking about how I look at it. Maybe one day, soon enough, someone would define Love the same way with me: when you can love with all your heart but respect the space between each other, yet sharing everything you love, enjoy and more important dislike, hate, as well as fear, all the same with responsibilities and abilities in each other life. Then maybe, I'll never let that go... as well as they wont.



Writing these in the mood of Love and Friendship when all my friends are so much in love and fear of love at the same run way. Maybe we are all saying: what will be, will be. But I hope it would be All Good for you guys. Because I am so much in love with all of you too, no matter what I've been through or will going through or you guys going through, at least we still have each other for the Up and Down. Missing all and I'm sure we'll meet up (again) soon - as if we've ever been apart :x :*

About Me in.... (1)


WRITING


People kept saying I can write a lot. Well, to me, it's kinda very daily, a lot of nonsense stuffs, yes but still, I write it down instead of keep them in mind, guess that's the different between me and some others.


People has all different ways to express themselves. I found writing is my way to express whatever I feels at a certain time, certain enviroment, certain surroundings, certain moments, towards certain people, certain situations...

Any of us must have a diary at some point - in the past, at the moment or maybe even later on, you'll never know. The diary can be a private thing or a blog - a website that you find yourself comfortable with to write down whatever comes in mind. People loves different things hence they write about different interests.

I love reading and in a big big way, I learnt from books, novels, finctions, newspaper, magazines a lot lot more. I take notice in tiny little things that comes across in anything I read. As in when I read a book about health care, I dont remember much about how it can happen at the first place, or how to notice it but I rather read about what make your bones stronger, what vitamins good for you, why eating 6 meals a day can help your diet and even lose weight at some points, what to eat and what to avoid. And funny enough, properly noone believe that I dont actually gain weight since I came 6 years ago, but more or less, I lost a few then gain back, always around 50-53kg. It's not that I follow any sections but I try to flexible everything I read to suit with how I am, how life changes around me, how people acts and reacts...



From all that noticing, I like to write it down in my way, to memorize them. When I write, I remember more, it's like you paint a picture by words. My literature marks never been high in class but well, who cares really ? I like to be free, to write what I want, to express things the way I feels comfortable with, what more can I do other than write it down in my own blog. Writing in a diary and read back myself ? Nah, it's just not me anymore, I need opinions, I need people read and give their pieces of thought in my piece as well. Noone is perfect, life is like a road never end, you learn and learn day by day, from others, from things around you.


With writing, I also can keep a track of time and whatever happened in my life, when I'm down and when I'm happy. I do write a lot more when I'm not as happy but now, I'm trying to write when I'm happy. Happy moments are so precious that most of the time, you forgot to keep it in the pages, in the words, you always find music, movies to express it easier. But I'm trying my best to keep things in here, over somewhere.

From time to time, I read back and realised how much I have grown, how many years, how things has changed, how my point of view and knowledge has developed, better and better. It's like a sense that never stop absorbing.

Sometimes checking back the old old post in some forums I posted, I found myself sounded so childish at that time. Realised at the same time, when you grown up, interacting with so many realities, you gets more experiences and lost the naive in the young-you so quick, life makes you stronger yet weaker after a lot of wrong and right steps you make.


Writing still the best way I find myself expressing everything, from life to love, from being alive to the feeling of numb or even the death.


Will write more these days, as if tomorrow never comes :)

Những năm tháng đã qua và tôi 25 :) - 14.11.2009


Tôi sinh vào một đêm đông - câu này nghe lạ hơn bài ca 'ngày mùa đông' mình đã 'tụng' bao năm nay :)). Mẹ bảo lúc đó khoảng 1h45 sáng hoặc 2h - rồi phán là: "tuổi Giáp Tý mà lại sinh giờ Sửu là cũng ghê lắm đấy - sinh giờ Tý còn ghê hơn: 1 làm vua, 2 làm cướp", haha, chả rõ thế nào là may hơn, sướng chưa thấy sướng mà cày chả khác gì Trâu dù sức lực có hạn, cứ mỗi ngày một ít không khác gì con chuột con tha đồ về tổ, ha ha, mình phán cũng như thật, đổi nghề bói được.

Tôi luôn tự biết mình là một đứa trẻ may mắn. Và cho đến hiện tại, tôi càng hiểu rõ cái ý nghĩa "may mắn" đó ở mức độ nào dù ở trong bất cứ cuộc sống của ai, được cái này phải mất cái kia.

Bố mẹ tôi không giàu có về vật chất, nói đúng ra là chưa bao giờ nhưng về tinh thần, tôi luôn được nuôi dưỡng trong những gì tốt đẹp nhất có thể tìm thấy ở một gia đình - có lẽ bởi tôi sinh ra và lớn lên trong yêu thương nên tôi luôn có yêu thương trong mình, tôi chẳng thể giận ai được lâu, tôi luôn tin rằng bất cứ ai cũng có những mặt tốt nếu mình biết nhìn nhận và tìm hiểu.

Bố là một người vui tính, trầm lặng. Bố sống vì gia đình nhiều. Tôi vẫn nhớ tới việc bố bỏ hút thuốc bởi kinh tế khó khăn và cũng một phần vì mẹ không thích mùi thuốc. Bố không nói nhiều. Lúc mấy chị em còn nhỏ, đứa nào bố cũng chiều. Bố không phải người có điều kiện về hoàn cảnh nhưng dù vậy, chưa bao giờ bố chịu thua nó, bắt tay vào việc gì, bố cũng say mê hết sức, tìm hiểu cặn kẽ để có kết quả thật mỹ mãn. Nhiều khi làm việc quên cả vợ cả con ấy chứ...

Mẹ tôi cũng như bao bà mẹ khác, một người hết lòng vì chồng con, cũng có những lúc " nhiều chuyện" , " nhiều lời " nhưng bao năm vất vả, mẹ tôi luôn đặt chúng tôi vào những môi trường tốt nhất có thể - không muốn con cái phải thua kém ai là một phần, có lẽ cũng có 1 phần những ước mơ mà mẹ không làm được, mẹ gửi gắm vào chúng tôi nhưng hơn thế, mẹ luôn nghĩ xa, luôn chấp nhận khó khăn trước mắt nếu chúng tôi có thể có được những gì tốt đẹp nhất trong tương lai.
Từ ngày tôi đi, mẹ là người duy nhất không bao giờ hỏi bao giờ tôi định về mặc dù tôi biết mẹ là người mong tôi trở về hơn bất cứ ai.

Gia đình bên ngoại là những người gần gũi nhất với chị em tôi. Nhà mẹ có 4 anh chị em nhưng con cái sinh ra, đứa nào cũng gọi bác, dì, chú là bố là mẹ. Chúng tôi như những đứa con chung của cả đại gia đình, sinh ra và lớn lên trong sự nuôi dưỡng của tất cả, không riêng bố mẹ mình. Ông bà ngoại cũng luôn lo nghĩ cho con cháu cho tới ngay cả khi này, đã ngoài 80.



Vậy là đã sống - tồn tại được 25 năm trên mặt đất này, chuyển sang năm thứ 26. Nhiều người ở VN hay tính tuổi mụ nhưng xét cho cùng, tuổi tác đâu phải thước đo cho một con người.

Mùa đông thứ 6, sinh nhật thứ 6 xa nhà, không được ăn sinh nhật chung của 4 người trong nhà cùng tháng 11, cũng không được nằm dài trong chăn mỗi sáng ngày 14, nghe gió mùa Đông Bắc đêm hôm trước mới ùa về giữa thành phố chợt ấm ngày hôm trước.

Tháng 10 như mở đầu và kết thúc của nhiều mối quan hệ và chuyện buồn.
Tháng 11 lại ngập đầy nỗi nhớ và dự định cho những ngày vui, cho những kế hoạch tương lai, cho một năm nhìn lại.

Nhiều nhiều người lắm thắc mắc khi tôi chưa chịu trở về. Gần đây không dám, mặc dù đã có lúc định gọi một ai đó chỉ để nói một câu: muốn về... Nhưng rồi lại tự cản mình lại, bởi nói ra sẽ được nghe cùng một lời khuyên: về đi, dù là về chơi. Nếu mọi thứ chỉ đơn giản vậy. Mình không muốn lặp lại những điều đã nói nhiều, nói mãi, những lý do tưởng chừng chả có gì mà lại rất to tát và quan trọng. Và thế là lại mải miết con đường trước mắt, có ước mơ nghĩa là cũng có đánh đổi và mỗi một lựa chọn lại có một giá nhất định.


1 phần 3 cuộc đời nếu tính cho đẹp.


3 tuổi, học mẫu giáo ở trên Lý Thường Kiệt - gần cơ quan bố, nhớ bố chở đi học trên chiếc xe đạp lênh khênh, dẫn váo lớp học nằm trên tầng 2, nhớ cái cầu thang ẩm ướt rêu phong, vừa cũ vừa có gì đó ghê ghê =). Trước khi đi, để an ủi cô con gái rượu, bố còn hẹn: học ngoan rồi chiều bố mua dây buộc tóc hoa vàng cho - lúc đó bố hay hát cho bài hát về các màu: ' màu vàng là nàng công chúa ' nên từ áo mưa cũng đòi màu vàng. Đi học 2 ngày, ốm ở nhà cả tuần, thế là 'mẫu giáo tại gia' từ sau đó.

4 tuổi, bố đi xa, 3 mẹ con hôm thì ở nhà, lúc xuống ông bà, lúc con bé lại ở lại vì mẹ chỉ chở được một đứa về... không còn nhớ cảm giác cần mẹ lúc đó thế nào, không nhớ cảm giác từ 'một cô công chúa' trở thành 'một bà chị có em bé' thế nào - chỉ nhớ cảm giác về sau, khi Ty bắt đầu biết nói, luôn 'giỏi nịnh' và gần gũi với mẹ - con bé mình ngày ấy hình như đã quen, thu mình lại, chẳng quen mở lời yêu thương, chẳng quen những nựng nịu...

6 tuổi đi học, ký ức trường Thăng Long ở Ngõ Trạm, những người bạn đầu tiên bạo dạn và nghịch ngợm, cái bút con mèo, những buổi đi học về, mẹ đi làm, khoá cánh cửa gỗ màu xanh, con bé ăn trưa, học bài, ngủ trưa, tự loanh quanh chơi một mình, tiếng trẻ con chạy đuổi ngoài ngõ chỉ như một tiếng vọng xa xôi.

7-8 tuổi, mẹ gửi về bà Tú ăn trưa và học thêm. Nhà bà Tú ở ngay gần ngã ba Hàng Bông - Phùng Hưng, đi sâu vào ngõ, lớp học có vài đứa với nhau, có chị Trang vừa xinh vừa giỏi. Nhà bà có một chú chó béc-giê to đùng, tính không thuần nên hay phải buộc dây lại một chỗ lúc có lớp, nhớ một lần xích tuột, nó chạy vao giữa lớp, mấy đứa hãi hùng nhảy hết lên cái sa-lông nhỏ - đến giờ có lẽ không thể yêu chó mèo được vì phần ký ức về 'nỗi sợ' hôm đó.

Đầu lớp 3, đi học được hơn 2 tháng, cô giáo còn biết tin mình sẽ đi Nga trước cả mình, hỏi giữa lớp, con bé ngày ấy ngơ ngác - cô lại tưởng không muốn nói.

Nhớ đêm cuối mọi người ra vào tấp nập ở Kỳ Đồng, ai cũngbảo sướng nhé, được đi Tây, sắp gặp bố... Lòng trống tênh, chỉ thấy phải đi xa mọi người, xa B, xa những gì thân thuộc là điều đáng kể.

Rồi yêu cái xứ lạnh giữa thành phố cảng với bờ biển Đen lúc nào không rõ.

Trở về, bỡ ngỡ như trở về một miền đất xa lạ. Tự biết rằng trở về là không còn lần ra đi nữa trong thời gian rất rất lâu.

Bao năm đi học, luôn phải cố lấy học sinh giỏi. Trong lớp chẳng bao giờ giơ tay, chẳng nổi bật, không tham gia một hoạt động nào, hiền lành và im lặng nhiều hơn - tính tình vẫn nhiều lúc như vậy cho đến bây giờ.

Cấp 2, Ngô Sĩ Liên, những đứa bạn gái thân, đến giờ vẫn cố gắng giữ liên lạc. 2 đứa cưới cuối năm nay - nhận ra đều đã lớn cả rồi. Ai ai cũng có một việc làm ổn định, yêu và được yêu, có những hướng đi cho tương lai.

Cấp 2, ít học thêm ở lớp. Mẹ quen và hỏi được gia sư về nhà bởi đi học thêm sợ không thực chất, lớp học chỉ là cớ... Đến hiện tại, có những ngày chợt buồn ngủ, mùi cà phê đâu đó lại nhắc tới chén cà phê đặc vẫn hay pha mời thầy Khuê mỗi buổi chiều học toán - nhiều khi giọng giảng đều đều của thầy làm cơn buồn ngủ lại kéo về nhưng thầy rất hiền dù đụng tới bài vở vẫn nghiêm khắc như thường. Học văn có bác Nga dạy, thường là chiều thứ 5 vì bác xong việc ở Sở sớm. Bác quý lắm, hay khen, mà chẳng hiểu sao từ bé mình đã ghét được khen, bởi có cảm giác khen như là một cái gì không thực, người ta dùng để nói cho đẹp lòng nhau nhiều hơn là thực lòng.


Chật vật lên cấp 3, đi học còn khổ hơn đi làm, học chính rồi học thêm, lớp 8 vượt trội lên được 1 tí, lớp 9 lại chạy khắp các lớp học ca 2-3. Nhớ và thích nhất vẫn là lớp văn thầy Phú - không bõ công dùi mài, về sau văn vào Ams được 8, thầy vui lắm. Thích đi học vì ở lớp đó mình sẽ chen lên bàn đầu, ngồi nghe thầy giảng, thích cái nhìn rất trực diện của thầy như có một mối liên hệ mỗi khi nghe giảng vậy. Nghe xong thì phải chép, viết tắt đủ các kiểu luôn nhưng vẫn nhanh nhất nhì, vở bị chuyền đi khắp nơi vì lớp đông, không phải ai cũng kịp chép, hy vọng không có ai chép về mà không luận ra được mớ viết tắt của mình, thầy cứ bảo sao không cho thi chuyên Anh - nghĩ lại nếu chọn Anh thay Hoá, có lẽ lại là một bước ngoặt khác.

Lớp 9, tốt nghiệp bi bét chỉ vì điểm Sử thấp, ôi cái sự học, may mắn vẫn vào Ams, giờ cả lớp gần như đủ mặt trên Facebook, mình của 3 năm cấp 3 đó đã khác nhiều. Nhìn những tấm ảnh cũ, lại nhớ những gương mặt còn chưa vướng bận ngày ấy.

Cấp 3, lại 1 nhóm mấy đứa con gái với nhau, cũng đủ cả những buổi ăn - đi chơi, cũng đủ những trục trặc tuổi đang lớn. Nhớ những buổi điện thoại cười nhiều tới chảy nước mắt với Phanh. Những ngày - và chiều lang thang với Châu, 2 đứa 2 cái xe đạp, lượn lờ quanh Hà Nội với những suy nghĩ chẳng giống ai, những ước mơ nổi loạn - không vừa lòng với cái kén an toàn mình đang được bảo bọc. Nhớ VA với nụ cười hiền, không nói nhiều và không hiểu nhau nhiều nhưng rất rất chăm. Nhớ Dương với mái tóc xù mì khó trị, y hệt cái tính nóng như lửa ấy - trước khi đi vẫn bị trách sao ko báo, chẳng rõ có còn nhớ về nhau chút nào và cái thời nông nổi xưa lắc đấy.

Lớp 12, một năm 'nổi loạn'. Mất phương hướng. Đặt vô cùng câu hỏi về tương lai. Không nói được với ai, không tìm được tiếng nói chung. Bùng học tương đối đủ để không bị thầy cô quá để ý. Trốn học thêm là nhiều. Học không vào. Không rõ mình muốn gì và đi về đâu. Không bằng lòng với vòng quay: lên đại học, tốt nghiệp, lấy chồng, có một công việc ổn định...


3 năm cấp 3, trường nổi tiếng về những đêm nhạc mà chưa một lần được mẹ cho phép đi, đi đâu cũng phải về sớm nên chưa một lần hỏi xin.
Ngày cuối cùng đời học sinh lớp 12, trường làm nhạc hội chia tay, hí hửng về báo với mẹ, nghĩ rằng, có gì đâu mà không được nữa. Ấy thế mà mẹ bảo: đi thế 8h về... Cảm giác ứ nghẹn. Tự ái, ở nhà luôn. Nhớ Châu lọc cọc đạp xe đến khi biết tin, kêu đến để xin mẹ cho mình đi. Con bé mình với cái tính chẳng năn nỉ ai lần thứ 2 ấy, nhất quyết ở nhà, khổ thân Châu ngồi nói cả nửa tiếng... mẹ thì ậm ừ bảo đi rồi về sớm - với lời đảm bảo của Châu sẽ đưa mình về. Cuối cùng thì cũng đi.

Nhớ đêm cuối lớp 12, sau nhạc hội, cả lớp còn đi một đoàn xe máy quanh thành phố, từ Kim Mã, lên ăn kem Bờ Hồ giữa thành phố đêm im ắng, nhớ tiếng nói cười dường như chẳng còn khoảng cách, nhớ cảnh đua xe suýt bị bắt dọc sông Hồng, nhớ tiếng xe Vespa của Vương ầm ầm khi đưa về tới con phố yên ắng không một tiếng động vào 1h sáng hôm đó. Niềm vui đêm đó dường như dư âm vẫn còn mãi...


Cậu muốn lo cho đi học xa, sau vụ lớp 11 xin đi Mỹ không thành vì không chuẩn bị kỹ. Loay hoay với những lựa chọn. Vẫn đăng ký thi đại học : tháng 7.2003. Chọn bừa trường, cảm giác bất chấp đỗ hay không. Chưa hề kể với mẹ một lần.

Có visa. Bất ngờ, ngạc nhiên. Cô Y Lăng bảo 2.7 có vé là đi, vẫn ngu ngơ hỏi, nhưng cháu còn thi đại học... Vậy là đi, 1 tuần vội vã chuẩn bị, không kịp ngấm cái cảm giác sẽ đi xa - 1 mình. Vội vã mua sắm, chụp bộ ảnh nghệ thuật vào một chiều nắng nóng ở Ảnh viện Hongkong. Trước đó một ngày, ra hàng cắt tóc, lần đầu mẹ cho muốn cắt sao thì cắt. Mái tóc dài tới hông nổi tiếng hôm đó cắt thành quá vai một chút, nhẹ tênh, lạ lẫm, thấy như một phần ngày hôm qua ở lại... Ai biết tin cũng tiếc, từ cả những người không thân quen online.

Đặt chân tới Heathrow, trường cho xe đón, ngồi trên xe nhìn qua cửa sổ, đường cao tốc xe đi tấp nập, thấy những cánh đồng cỏ xanh ngút ngát, có một cảm giác quen thuộc và yên bình, nhè nhẹ chợp mắt trong tiếng nói chuyện giữa ông lái xe và cậu bạn đi cùng chuyến bay.

Đến Nott vào chiều sớm, cô con gái bà chủ nhà to lớn gấp mấy lần đón cửa. Bà chủ nhà là một người phụ nữ đã hơn 50 nhưng hồn hậu, tạo ngay một cảm giác tin tưởng và ấm áp cho bất cứ ai mới gặp. Lần đầu tiên mình có một căn phòng riêng, có tủ, giường xinh xinh và một chiếc tivi cũng nhỏ xinh, cửa sổ nhìn ra sân sau với một thảm hoa rực rỡ mùa hè. Cố ngồi uống trà cùng Patt và Alison mà tai ù ù, chẳng nghe được mấy câu chuyện.

Sáng hôm sau, mưa - Patt tốt bụng đưa xe tới truòng - rất gần nhà. Khoá học cũng khá nhiều VN. Quen những cô bé cậu bé 86 đầu tiên.
Nam - 1 cậu bé sang sớm hơn cả hội lúc đó ở ngay gần, cho mượn thẻ gọi về. Gọi về báo tin đã tới nơi, chỉ gặp Ty, mẹ ra ngoài, nghe luôn cả tin món quà của mình để lại cho 'người dưng' bị mẹ cầm mất, bực bội...

Đêm thứ 2, không khóc vì nhớ nhà, khóc vì một lần nữa cảm giác sự riêng tư không được tôn trọng.
Mãi vài tháng sau, viết email tâm sự với mẹ về những ngày tháng xa nhà, lần đầu lấy được quyết tâm nói chuyện gần gũi với mẹ, ngồi khóc ngon lành giữa phòng máy - nhớ nhà, thương mẹ và xót xa cho khoảng cách không gian.

Mùa đông đầu tiên, ốm, cảm liên miên, thêm đại tràng hành mỗi khi stress bài vở. Cho tới lúc mẹ gửi 1 bộ vòng bạc tránh gió mới đỡ, dây chuyền sau đứt, chỉ còn cái lắc vẫn đeo trên cổ tay đến giờ, món quà sinh nhật xa nhà năm đó.

4-5 năm trôi qua, giữa thi cử, xin gia hạn visa,còn đi làm thêm sau các buổi học, đối mặt với cơm áo gạo tiền và còn cả mải yêu. Mải và cố xây đắp một lâu đài cát, cứ xây lại bị sóng bão cuốn đi, lại xây - không phải mù quáng mà làm, mà bởi yêu thương không cạn, bởi cái tính lì lợm, muốn là phải cố cho bằng được. Rồi cái giới hạn chịu đựng đó cũng đổ, trả cát về với biển. Người giằng co mãi. Thấy tương lai vô định khi hai con người nói quá vài câu là đi về 2 phía khác nhau. Cuối cùng thì cũng chịu buông. Mình đổi khác một lần nữa, biết sống cho bản thân hơn, nhìn lại biết rằng mình đã cố hết sức.

Mối tình thứ 2 không nhiều sóng gió nữa, phải chăng vì ngã một lần mạnh quá, người ta sẽ rón rén và cân nhắc nhiều hơn cho những lần sau. Anh tạo cảm giác an toàn. An toàn tới mức khó tin. Những chênh lệch khác nảy sinh, quen biết nhau không đủ dài và gần gũi để hiểu nhau hơn, để xây dựng điều gì kiên cố - tình cảm vì thế cũng chẳng chắc chắn. Và lại là chia ly. Nỗi buồn lần này không cắt sâu vào trong nữa, chỉ là cảm giác hụt hẫng, chống chếnh khi phải thả tay cho một điều quý giá đi qua.


25 tuổi, thật ra đã làm được bao nhiêu, vẫn có cảm giác tay không, ngoái trước nhìn sau, chẳng rõ mình đã làm được gì, ngoài nỗi lo của đứa con ở xa dành cho gia đình, những cơm áo thường ngày đang tự xoay xỏa cho một cuộc sống cũng tạm gọi là khá ổn. Có nhiều ước mơ nhưng lại chưa làm được gì, vẫn còn một con đường dài trước mắt để đi tới, hoài bão đôi khi thấy như mây khói.

26 tuổi, mẹ có mình - đứa con gái đầu lòng.
Sang tuổi 26, mình vẫn làm mẹ mất ngủ nhiều đêm trong 365 ngày/ năm, bởi còn ở xa, bởi chưa gánh vác được gì, bởi chưa yên ổn thực sự, chưa có một hướng đi của riêng.

25 -26 tuổi là cái tuổi người ta bảo, bắt đầu lo chồng con được rồi, là lúc bạn bè lục đục chuẩn bị thiệp hồng, váy áo. Mẹ lại chẳng giục như nhà người ta, mẹ bảo tới 30 là vừa - nhất mẹ. Hôm lâu nói đùa, nói mẹ tìm chồng ở VN cho thì về, mẹ lo lắm... đôi khi thấy mình có những phút " vô tâm " kỳ quái. Thật ra cũng tại cái tiêu chuẩn ở nhà đặt ra cơ, tự hỏi tới bao giờ mấy chị em dám đưa ai về, dám " khoe người yêu "... đôi khi, cần sự chia sẻ của bố mẹ đến vậy - lại chững lại, lo sợ sự cản ngăn.

26 tuổi, chẳng có gì to tát so với ai, viết ra chỉ để sau này nhìn lại và tự mỉm cười với chính mình. Mỗi năm đi qua, vẫn là những trăn trở cũ, vừa có những con đường mới mở ra trước mắt.

26 tuổi, đã đi không ít nơi, gặp không ít người. Đã có khi gần như cháy túi. Đã có khi phải từ bỏ một trong những điều phải tiếc và mất mát cả cuộc đời - không tài nào lấy lại được. Đã có khi biết mình sống vô định.

26 tuổi, đã học được cách sống hết mình. Vẫn còn những " khoảnh khắc " không trưởng thành. Vẫn có thể làm những việc " dớ dẩn " và " mơ mộng " vượt qua ngoài những luật lệ vốn có. Vẫn tin và hy vọng ở một mối tình cảm chân thành sẽ đến từ một người chưa bao giờ gặp nhưng sẽ gặp trên đường đời.

26 tuổi, biết mình có một giá trị chẳng ai thay thế được trong cuộc sống của không ít người thân yêu thân thiết. Biết mình là một bà chị lớn - vẫn cứ luôn là thế. Biết rằng đời sống dài mà cũng ngắn ngủi, sống vội và gấp bởi đâu biết ngày mai, ngày sau, mọi việc và cả lòng người sẽ biến chuyển tới đâu. Biết mình vẫn còn đủ yêu thương dù có lúc tưởng như mình chẳng còn khả năng để yêu thương một ai trọn vẹn nữa.

26 tuổi, có thể trở thành một người vợ và mẹ hoàn hảo :D :)) nhưng chưa sẵn sàng, chưa vội.

26 tuổi và những kế hoạch...
- đăng ký một lớp học nhảy tử tế.
- ôn lại và học thật tốt tiếng Tây Ban Nha
- đọc thêm thật nhiều sách, học cách nấu thật nhiều món ngon.
- đi làm và kiếm tiền :)) tiêu ít, giữ nhiều.
- về VN, sẽ ở lì ở nhà ăn bám bố mẹ ít nhất 6 tháng - một ước mơ cực kỳ đơn giản ^^

26 tuổi, nhận ra không e ngại vất vả, khó khăn, chẳng sợ nếu phải chứng kiến lòng người đổi thay - thật giả không rõ ràng, chẳng vội nữa để cố vừa lòng tất cả, chẳng cuống lo lắng những điều đã hiểu ra là ngoài tầm với. Cũng nhận ra, sợ nhất một điều - đó là khi tình cảm bị chi phối, sợ cái cảm giác mất kiểm soát với lý trí của chính mình, sợ ngay cả lòng chân thành cũng trả lại là trắng tay.

26 tuổi, muốn làm việc với một niềm say mê, muốn làm và giàu bởi những công việc mình yêu thích, muốn đi thật nhiều nơi, tận mắt chứng kiến thật nhiều điều. Muốn đánh dấu cuộc đời bằng những điểm đến và đi. Muốn yêu như chưa từng đổ vỡ. Muốn trở về với một cảm giác yên ổn, an tâm.


26 tuổi, chỉ là thêm một tuổi nữa.Chỉ là: Một năm thật sự sống không uổng phí - nhớ lại và làm những điều chưa bao giờ dám làm, như một bước vượt lên chính mình. Một năm gắn bó hơn với rất nhiều bạn bè quý giá. Một năm yêu thương và gần với gia đình hơn bao giờ hết. Một năm biết rằng mình đã thực sự lớn và có thể gánh vác không e ngại. Một năm nữa hạnh phúc bởi mình còn niềm tin và yêu với bản thân - để thấy lớn lên đấy nhưng vẫn trẻ con là đấy.


Một năm vẫn mừng sinh nhật như mọi năm, với hoa hồng, bánh và nến, với những niềm vui nhỏ từ gia đình - bạn bè, với những lời chúc luôn mới và đầy ý nghĩa yêu thương.