Wednesday, February 3, 2010

Tựa lá cỏ



Em viết tặng anh đôi lời lá cỏ
như hội ngộ chia ly trần gian ai nào chẳng có
ngẫu nhiên đến
ngẫu nhiên đi
tự sinh sôi
và cũng rồi
tàn úa

Có một ngày em nhớ anh như tiềm thức
như trái tim xẻ nửa
ghép những mảnh vỡ vẹn tròn
như chẳng điều gì quan trọng nữa
Tự bảo mình: chỉ nỗi nhớ cỏn con

Đã bao lần muốn được thấy anh cười
như mùa đông tan những lạnh lùng
như tháng năm xa cách
bong bóng lên trời
Em mải miết cơn mơ của riêng mình
Anh có biết không ?


Người ta bảo có dễ nào yêu thương
em mỉm cười
"chẳng thể nào quá muộn"
hai mảnh đời khi đã thuộc về nhau
như lá cỏ sinh sôi dưới ánh mặt trời
thêm chút gió, chút mưa
cả khô hạn
cả bão cuồng
vẫn là cỏ - nảy mầm thay sự sống
Anh có tin ?


Em vẫn vui - niềm vui con trẻ lắm
Em vẫn buồn - mỏng mảnh dưới vầng trăng
vẫn ước mình có thể nhẹ nhàng kéo lại
xích thêm gần cái khoảng cách lặng câm


Có thể lắm,
ngày mai cỏ sẽ tàn
như loài hoa nở vội - sợ sương tan
như nỗi nhớ lang thang bờ hiện thực
như em
như anh
mãi đa mang...


Viết dở 12pm 03.02 - viết thêm 11pm 03.02

1 comment:

Tri Nguyen said...

Mình thích câu "như hội ngộ chia ly trần gian muôn người vẫn thế" hơn, vì nó KHÔNG vần với câu trên "... lời lá cỏ". Còn nếu ai thích có vần thì chắc là sẽ thích câu "như hội ngộ chia ly trần gian ai nào chẳng có" hơn. Nếu chọn câu thứ hai thì nên sửa chữ "nào" thành chữ "mà", vì đã "nào" lại còn "có" tạo cảm giác redundancy. "... ai mà chẳng có?"

Câu "Em mải miết cơn mơ của riêng mình" hay. Nhưng câu tiếp theo lại như một câu hỏi lẽ ra không cần hỏi. Nhưng để lại cũng được, vì đoạn tiếp theo cũng kết bằng một câu hỏi. Nếu là mình, thì sẽ bỏ chữ "không" đi, dấu "?" là đủ rồi, cho nó giống câu dưới "Anh có tin?".

Còn hai đoạn thêm cuối thì ok rồi. Có điều đang nhắc tới nắng đã nhảy sang trăng, không thấy có mối liên hệ nào ;)