Và mỗi lúc như thế, em lại nghĩ tới câu nói của Trịnh Công Sơn : Khi bạn đang muốn hát một bản tình ca là bạn đang muốn hát về cuộc tình của mình. Hãy hát đi, đừng e ngại, dù hạnh phúc hay dở dang, thì cuộc tình ấy cũng là một phần máu thịt của bạn rồi.
Có một thời gian dài, dài lắm, em cố gắng sống theo những chuẩn mực mà một gia đình nề nếp như nhà em đặt ra, dạy dỗ em từ ngày nhỏ - không có gì sai cả, theo em chỉ là không đủ bởi mỗi thời đại một khác, mỗi con người có một tính cách và những khả năng riêng, nếu những người thân không để ý và nuôi dưỡng, tất cả những điều đó sẽ bị mờ nhạt dần và rồi trở thành thói quen khi mà bất cứ lúc nào định làm gì đó, người ta sẽ e ngại không dám làm hoặc hơn thế, có nhiều người sẽ cố thoát ra khỏi cái trật tự đó và vì không chuẩn bị sẵn, dễ vấp phải những việc không có ai góp ý cho, có thể trượt dài...
Gia đình em không chứng kiến thời gian trưởng thành quan trọng nhất của em - em có lỗi nhiều trong đó, bởi em không thể mở lời với ai, ngay cả bố mẹ yêu thương em đến mấy, cũng đều thích em đi theo những chuẩn mực vốn có - học tốt, điểm tốt, ra trường, tránh những cái họ cho rằng sẽ ảnh hưởng tới con đường 'chuẩn'. Nếu giờ này em còn ở VN, chắc rằng cuộc đời của em sẽ mờ nhạt lắm, một đứa con gái rất bình thường, có thể lẫn vào đám đông - có thể học ở một trường nào đó, ra trường, cố chen chân trong một công việc 8h sáng tới 5h chiều, đi về như một cái bóng, có thể có một anh chàng bạn trai nào đó mà hai gia đình chờ đợi sắp xếp ngày cưới ( như mấy đứa bạn của em năm nay đang tiến tới ) và cứ thế, ngày ngày lại trôi... Và nếu em cho rằng, em nên bằng lòng với sự may mắn và đủ đầy của cuộc sống ấy, em sẽ để mọi việc theo ý gia đình, yên ổn mà sống.
Vậy là may hay rủi khi em đã trưởng thành ngoài vòng tay che chở của gia đình, em đã dám tự quyết những điều mà những năm dài xa nhà, lương tâm em cứ cắn rứt vì em bước ra ngoài những 'chuẩn mực' vốn có - em không thể tiếc, bởi những điều đã xảy ra rồi, có gì để mà tiếc khi chẳng còn quay lại sửa đổi, thay thế được nữa... chỉ có lúc em từng ước, em có thể nói chuyện và xin mẹ em những lời khuyên mà em chẳng hỏi được từ ai... đấy là điều duy nhất em thấy buồn khi quay lại, soi mình vào chiếc gương quá khứ.
Mà em xa đề quá thì phải. Em xin lỗi vì em thích nói về bản thân, có lẽ bởi vì anh chẳng biết gì về em, nên em cứ muốn nói thật nhiều... dẫu biết rằng, rút cuộc, em vẫn chỉ độc thoại với chính mình.
Buồn và hài nhất là, mỗi lần nói chuyện với anh, dù câu chuyện nếu với ai khác - em sẽ cho ngay một từ ' nhạt ' và ' vô vị ', em lại thấy rất bình an, chỉ cần đôi co, chí chóe, chành chọe qua lại những chuyện vô cùng nhạt nhẽo đó... có lẽ bởi em gặp ít quá những người có thể nói và hiểu những móc máy của em và có những câu vặn lại ngang bằng, buồn cười ghê lắm và cũng chẳng chịu thua chút nào.
Mỗi lần nói chuyện, em biết anh đang có một tâm trạng nào đó hoặc đang chán gì đó, kiếm người để chanh chua một tí, cũng vui hơn... em cũng chẳng rõ nên buồn hay nên vui, em đã tự an ủi rằng: ít ra em cũng có một ấn tượng nào đó trong anh - như một số người nhìn em và bảo: nhìn vậy mà hóa ra không đơn giản.
Có những người đọc những gì em viết, nghĩ em phải 'trầm cảm' và 'rối trí', bất an lắm... khéo không ít các anh chàng đã đọc và nghĩ, em 'hâm' quá, tốt nhất là không nên dính vào :)). Có những người khi mới quen em, nếu em nói, em chẳng có ai thích - chẳng có nhiều người yêu, sẽ không tin - hoặc như dựa vào cuộc sống hiện tại, sẽ chẳng ai nghĩ em không phải đứa tranh thủ đi chơi bời, nhảy múa ở cái nước tư bản này... Có người cũng hỏi, sao em cứ ru rú ở nhà, hết đi làm, hết ngày lại về nhà, ôm máy tính và tivi... Nhưng rồi em chỉ cười, đưa ra những lý do em cho là họ sẽ tạm bằng lòng hoặc em cứ nhận bừa. Nhưng với những người như anh, người mà em không thể giải thích nổi tại sao - vì đâu, em luôn muốn hiểu em hơn, chia sẻ nhiều hơn - lại thường là những người từ chối biết, từ chối hiểu. Cái đó người ta gọi là sự trêu ngươi của cuộc đời, anh nhỉ ?
Nếu ngày xưa, có một anh chàng nào đó nói thích em, em sẽ nhìn họ với một con mắt nghi ngờ - suy nghĩ tại sao họ lại thích em... họ thấy gì ở em... Giờ em lại nhìn ngược vào họ, đặt câu hỏi: họ có gì để em thích được không - bởi những gì em có trong tay, những gì em trải qua... em cần nhiều hơn chỉ một lời nói ở một người con trai để em có thể đặt tình cảm vào họ. Nhiều lúc, khi em quá rảnh rang, khi em thấy bạn bè em đang đắm trong tình yêu, em cũng tự hỏi, liệu ai là người em sẽ thấy mềm lòng - liệu họ có biết rằng em là một món quà như em sẽ coi họ như vậy không ? hay họ cũng như những đứa trẻ trong thân xác to lớn, cho rằng em là một điều đương nhiên xảy ra trong cuộc sống của họ, cho rằng khi em đã thuộc về họ thì em sẽ luôn là của họ - chẳng phải làm gì thêm nữa...
Thật ra em đang có thừa thời gian - thời gian chết bởi em chẳng làm gì được, em đọc sách không vào, nằm xem tivi thì nhức đầu... vậy là em ngồi nhặt nhạnh những mớ suy nghĩ này ra và viết cho anh, em nghĩ tới anh nhiều, em biết em chẳng có quyền gì xuất hiện trong cuộc đời anh - như anh có nói vài lần ' bị thả bomb bất ngờ ' - đấy cũng là một trong những giờ phút yếu mềm của em khi phiền tới cuộc đời của anh. Ở hiện tại, em chẳng biết anh ra sao, thế nào. Em cũng chả thèm quan tâm nếu người khác nghĩ em quá ảo vọng... Ở hiện tại, em còn quá nhiều thứ đang trong quá trình hoàn thành. Ở hiện tại, lần nào 'chí chóe', anh cũng hỏi: bao giờ em về... - em chẳng thể đưa một câu trả lời. Vậy mà, em lại phiền tới anh - em xin lỗi chứ, em thấy có lỗi thật anh ạ.
Em viết bởi em đang ở trong một vị trí phải quyết định một việc quan trọng - có thể em sẽ không còn nhiều thời gian để online và nghĩ vẩn vơ nữa. Vả lại, lâu lâu như một mặt hồ gợn sóng, lòng người lại xao động khi chạm phải một miền ký ức - một cảm giác cứ cố đẩy ra...
Em đã nghĩ nhiều lần tới cái việc cai online :)) - với một đứa 'nghiện online' thì việc này nói thì dễ, làm thì quá khó, không phải em chưa từng offline một thời gian, và hơn thế, viết như một phần hồn của em - làm sao em có thể sống thiếu nó nhỉ ?
Nhưng chắc là em cũng cần một khoảng lặng khỏi những chuyện nói nhiều - làm ít này. Em đâu còn nhiều thời gian cho những việc Rất Rất cần hoàn thành trong 1 năm nữa. Em nói được nghĩa là sẽ làm được.
Hôm trước, một người bạn mới quen bảo em rằng đừng bỏ viết... em cũng có hứa em sẽ không bỏ :D nhưng không có nghĩa là em sẽ viết nhiều như trước - trong To Do List của em, em có nói em sẽ viết có chất lượng hơn :) - lại một việc nói là phải làm được.
Em ngủ ít quá. Hôm trước quả thực đầu óc chẳng còn suy nghĩ rõ ràng, gọi anh nói nhăng cuội rõ nhiều - có biết bao điều vẫn muốn nói nhưng biết là, cái trò chơi 'đuổi hình bắt bóng' ấy sẽ chẳng giúp em chút nào. Em cũng không biết tại sao em muốn hiểu hơn về anh nhiều đến thế... dù anh đóng chặt cửa đối với em - dù với anh, em cũng chỉ là một đứa con gái bình thường khác...
Ngày mai trời lại sáng... mùa xuân vẫn còn nở trong tim...

No comments:
Post a Comment