Wednesday, June 23, 2010

Bạn.


Monday, April 12, 2010 at 11:59am

Hôm nay chị nhắn tin bên FB cũ hỏi thăm. Quen chị cũng chỉ là qua một anh bạn khác, chị cũng rất hay đọc bài và động viên. Dẫu chỉ đôi lời, dẫu chỉ biết nhau trên những dòng viết 'lãng đãng' thôi nhưng hình như một mối quan tâm cũng hình thành theo ngày tháng.


Từng viết về 'đích danh' những người bạn, bạn học, bạn quen online.

Nhiều khi có những người hỏi về bạn thân - bạn tốt và bạn thân nhất. Hôm qua trong vài lời bông đùa, huynh huynh cũng nhắc - chợt nói về bé J. và biết rằng, theo thời gian, bé em iu iu đấy sẽ trở thành một trong những người gần gũi giữa cuộc sống xa xứ này.

Khi nói về bạn thân, tôi chợt hay nhớ tới một chuyện xưa - từ ngày còn học cấp 2, tôi có một nhóm bạn mấy đứa con gái với nhau: đi chơi chung, đi học thêm chung, có chuyện gì cũng hay hỏi han nhau... nhưng trong nhóm thường chia nhỏ hơn nữa, và tôi hay tới nhà một cô bạn cả mùa hè vì 2 đứa hay thích đọc truyện tranh :)) rồi đi học thêm cũng rủ nhau nếu chung lớp. Tới một lần xích mích chuyện gì đó, cô ấy bảo 'tưởng chúng tôi là bạn thân' - tôi đã sững lại... và điều đáng tiếc là, chưa khi nào tôi nghĩ chúng tôi có thể gọi là 'bạn thân'. Chúng tôi có thể làm nhiều việc cùng nhau, nói những điều bâng quơ với nhau nhưng với tôi, cô ấy chưa thật sự hiểu hay biết gì về con người tôi hơn những người bạn khác trong nhóm... Đấy là khi tôi dần dần hiểu ra, không phải ai cũng có quan niệm như mình, không phải ai cũng coi bạn là bạn, còn bạn thân - bạn tâm giao là một/những người không hề dễ tìm thấy.

Cũng có thể chúng tôi còn quá nhỏ để thật sự hình dung rõ ràng điều đó. Và trong đám bạn đó, cuối cùng, cho tới sau này... tôi lại giữ liên lạc và gắn bó nhất với một cô bạn khác. Đôi khi nghĩ lại về cái chồng chéo phức tạp thời ấy, phải tự công nhận với mình, con gái sao mà phức tạp quá.


Năm ngoái, có người thấy tôi hay đi cùng một người bạn khác - họ cũng hỏi, đấy không phải bạn thân của tôi sao... Với tôi, cô bé đó như một đứa em. Và cho tới giờ có một sự thực chưa thay đổi nhiều, những người bạn thân của tôi đều không phải người ở cạnh tôi, không ở gần kề - nhưng hầu hết, khi tôi có một chuyện gì đó mới mẻ cần kể, tôi có thể không ngại ngần gọi tới họ và phản ứng của họ khi nghe những tin tức đó là một cảm giác vô giá, họ có thể làm tôi bật cười giữa một con tàu toàn người đi làm mệt mỏi... hoặc thấy mắt mình lấp loáng nước, phải chớp chớp để giữ vào trong...


Thế nào là bạn ?
Tôi luôn quan niệm rằng ai cũng có một điều gì đó hay, thú vị để bản thân học hỏi và tìm hiểu. Khi gặp hoặc quen một người - tôi vẫn để 'giác quan' của mình lựa chọn. Có những người tôi sẽ luôn giữ khoảng cách - bởi có gì đó trong tiềm thức bảo tôi rằng: họ không phải người tôi có thể đi xa hơn một mối quan hệ xã giao. Có những người dù chỉ ngay trong lần đầu chat, ngay trong câu chuyện trên điện thoại, ngay trong lúc gặp gỡ giữa đám đông vẫn có thể biết rằng mọi điều sắp đặt sẵn để chúng tôi gặp gỡ và quen biết.
Nhưng đó là cảm giác ban đầu, chưa chắc đã là thực sự đầy đủ về một người đối diện. Một người quan tâm tới mình và mình cũng tìm thấy dù là một chút quan tâm chung... vậy là có thể coi họ là bạn được rồi.

Có lẽ ở trong bất cứ mối quan hệ nào cũng vậy, cái quan trọng nhất sẽ là niềm tin. Khi bạn có thể tin tưởng một ai đó, bạn mới có thể chia sẻ với họ một góc cuộc sống của mình... dần dần theo thời gian, đời sống của bạn sẽ phần nào 'phải' có họ trong đó - khi đó tình cảm giữa 2 người sẽ tới một bậc thang mới.


Mấy năm trước, tôi có chat với một anh chàng người yêu của một trong những tình yêu của tôi - thường thì 2 bên rất hay 'xóc xỉa', 'móc mỉa' nhau. Thực ra chẳng vì một lý do gì cả, chỉ vì anh chàng đó 'ghen' với tôi, ghen rằng 2 đứa con gái chúng tôi cái gì cũng có thể nói với nhau hoặc chính xác là, e sợ cái gì về anh ta tôi cũng biết. Điều anh ta không hiểu lại là, thời gian 'bận yêu' và bận chăm cho anh ta, tình yêu nhỏ bé đó của tôi chẳng có thời gian để kể gì với tôi ngoài những dòng tin nhắn rất ngắn gọn, hỏi thăm và kể qua công việc, cuộc sống - đều rất chung chung. Điều anh ta từng chứng kiến là không phải chỉ một lần, chúng tôi ở 2 đất nước khác nhau, cách nhau 1 tiếng đồng hồ đấy nhưng cùng cầm điện thoại, gọi hoặc nhắn tin cho nhau dù không hề hẹn trước. Nên có những điều tôi trêu chọc bóng gió anh chàng ấy, cũng chỉ là bằng trải nghiệm và cảm giác của chính tôi qua những lời kể 'chung chung' kia - hoặc trên hết, là tôi hiểu cô bé của tôi để không phải nói quá nhiều, dài dòng.
Với tôi, đó là thân thiết. Không cần phải ở gần, không cần phải làm mọi việc cùng nhau, không phải chi tiết từng ngày từng giờ cuộc sống riêng - có thể 1 năm chỉ gặp vài lần, có thể chỉ gọi tới nhau khi mọi 'giông bão' đời sống đi qua, sẽ ngồi xuống, nói vài lời với nhau, để chúc mừng, nhìn lại hay chỉ là im lặng thấu hiểu, trân trọng hơn cái tình cảm thân thiết mà mình đang có.


Phần lớn, tôi có nhiều bạn gái thân - những cô bé như em ruột và như một người bạn dạy tôi nhiều mặt khác, đa phần đều là những cô nàng cá tính, biết mình muốn gì trong cuộc sống, biết yêu thương bản thân khi cần thiết và cũng chẳng hề ích kỷ khi chia sẻ tình yêu đó cho một người con trai khác. Sống hết mình và yêu cũng hết mình :)


Điều muốn đề cập tới là, tôi từng viết nhiều về các tình yêu đó của tôi quá rồi, một sự thiên vị thấy rõ với con gái :P. Ngay cả trong cái friends list ở FB này cũng nhiều con trai hơn :"> - đáng tiếc vì mấy cô nàng kia cũng chẳng online nhiều để đọc những điều 'nhí nhố' tôi hay viết, thành ra các bạn nam lại trở thành 'phần nhiều'. Nếu nhìn vào những người bạn nam nói chung, thân sơ... phần lớn là những người tôi quen từ thật thật lâu rồi - tiếc là chưa gặp ai bao giờ :D, có tới mấy cái "hẹn hò" mà cứ lần lữa, khướt lượt mãi - quả là xấu hổ ghê gớm.
Trong những người bạn tốt ấy - những người mà tôi cũng không nề hà gì chia sẻ cái phần cuộc sống 'nghèo nàn' về thực tế nhưng lại 'giàu có' trong câu chữ này đây thì có đệ đệ là quen chưa lâu nhưng như huynh huynh còn bảo, thấy 2 chị em có nhiều cái 'na ná', chung chung với nhau.

Thật ra khi có thể làm bạn được rồi, nghĩa là đã có thể tìm được một tiếng nói chung - chỉ là ở thời gian dành cho nhau, mức độ nói chuyện và sự cởi mở với nhau tới mức nào, những yếu tố đó sẽ tạo nên một 'mặt bằng' để tình cảm phát triển sâu hơn.

Không định viết nhiều về đệ đệ :P vì để dành tới sinh nhật :"> nên chỉ viết sơ qua chút thôi. Có lẽ cũng không bất ngờ cho lắm khi phần nhiều các bạn trai tôi quen, toàn là tâm điểm của nhiều em gái/bạn gái khác, chơi với con gái thường nhiều hơn con trai - mình không lẫn vào số 'những fan hâm mộ' ấy chắc là cân bằng hơn cho đội hình bạn bè.

Thôi đi dọn dẹp nhà cửa rồi đi chợ, làm con gái đảm đang chút đã. Tí về viết tiếp bài khác.

Tuần mới tốt lành các tình yêu :* (cả giai lẫn gái ý)


No comments: