Facebook. Saturday, March 27, 2010 at 3:05am
E hèm, mất ngủ nên ngồi viết cái note tử tế đầu tiên vậy :D.
Hồi bé, mẹ hay chở lên ngõ nhỏ nối giữa 2 phố Cầu Gỗ và Đinh Tiên Hoàng - ai ở Hà Nội còn biết tới ngõ đó vì món nộm bò khô nổi tiếng đắt nhất HN từ xưa, dạo đó hình như là 8-10k/đĩa thì phải - từ những năm 96-97 ấy. Chỗ ngõ nhỏ ấy có một cửa hàng bán đồ dùng học tập và một gian tủ kính với rất nhiều truyện tranh của Nhật nhìn lạ mắt. Bên cạnh cửa hàng, có một dải vỉa hè nhỏ, toàn sách là sách, thường là bán sách thiếu nhi, truyện cổ tích, truyện dân gian, sách đọc tốt cho trẻ em - họ bán theo chồng sách phân phối về các cửa hàng nhỏ hơn và bán lẻ nữa, cứ tha hồ chọn...
Vì phố đó rất nhỏ nên xe cộ đỗ tràn khắp phố được. Tôi thường được vào chọn sách còn mẹ ngồi trên xe máy chờ. Những buổi đi mua sách ấy thường là mẹ muốn thưởng vì học tốt trên lớp thì phải. Lâu lâu mẹ đi mua vài thứ khác xung quanh, mẹ cũng hay cho xuống đó đứng xem sách. Tôi hay lân la vào trong cửa tiệm kia, nhìn những đồ dùng với các giá ghi trên đó cứ ngàn ngàn... thật sự khi đó là quá nhiều với một đứa trẻ chẳng bao giờ có trong tay nhiều tiền như tôi khi đó.
Một điều buồn cười là, mỗi lần mua sách, tôi biết mẹ muốn tôi đọc những cuốn sách kiểu nào - nên cứ xem qua nội dung là biết cuốn nào sẽ được mua và cuốn nào cầm ra, mẹ sẽ lắc đầu. Một phần vì thế mà từ nhỏ, tôi đã đọc vô vàn những truyện dân gian, cổ tích đủ các loại - toàn truyện dạy điều hay lẽ phải. Trong khi trong lòng thì khao khát những cuốn truyện tranh toàn hình vẽ đẹp và màu mè bìa ngoài ở bên cửa tiệm bên cạnh.
Nhưng từ ngày được mua sách và đọc sách hàng tối ấy (khi chưa có tivi trong nhà), tôi đã quý sách đến lạ. Về sau đi Nga, bà ngoại ở nhà gọi tụi em họ hàng sang, cho hết chỗ sách đó của tôi - tôi trở về, vẫn nhớ mà tìm không còn cuốn nào, đã giận bà lắm :).
Rồi thì, lớn hơn chút, nếu có được ít tiền quà vặt của ông ngoại cho, tôi chỉ mua truyện tranh, chất đầy tủ quần áo, tủ sách tít vào bên trong cùng, tủ chăn gối của riêng tôi nữa. Truyện tranh dạo đó mua nhiều lắm, mua đủ bộ, giữ rất cẩn thận. Sau bằng cách này hay cách khác, mẹ biết được, đều mang cho đi mất hoặc bán đồng nát giấy vụn :((
Nhưng con bé tôi vẫn lì lợm, bị lấy mất chỗ truyện cũ không có nghĩa là không mua cuốn mới. Lại hì hụi mua tiếp - dù mẹ mách ông về chuyện chỉ mang tiền mua sách truyện vớ vẩn đọc, ông vẫn cứ giấu diếm cho :)) và cháu gái ông vẫn giấu diếm mua để đọc :)) - tinh thần lì rất là 'truyền thống cách mạng' trong gia đình, ha ha.
Lớn hơn nữa thì biết ra cửa hàng thuê truyện đọc, dành tiền mua sách mới, sách dày, tiểu thuyết các loại. Một trong những sở thích hồi cuối cấp 2 và sang cấp 3 của tôi khi đó là đạp xe lang thang giữa phố sách Đinh Lễ, lang thang trong các hiệu sách ở dọc Tràng Tiền. Nhiều hôm trưa nắng, nói là đi học sớm rồi tạt vào trong Tràng Tiền, gửi xe, chúi đầu vào giữa những giá sách thơm phức mùi giấy...
Biết làm sao được, khi mẹ dạy cho biết yêu sách, quý sách và đọc sách... mẹ đã truyền lại cả một niềm đam mê chẳng thể nào 'ngăn chặn' được nữa :) Có lẽ cũng là di truyền thôi mẹ nhỉ ;)
Đến giờ, mỗi khi có dư chút tiền khi có lương, tính toán thiệt hơn cho những việc cần chi tiêu... tôi vẫn sẽ dành riêng ra một chút để đi lựa sách, đắm mình vào những trang giấy chữ in, phảng phất mùi mực, thoang thoảng mùi giấy. Ngay cả những nhà in khác nhau cũng có những màu giấy, trang giấy khác nhau ấy chứ.
Sau kha khá nhiều lần cho mượn sách, tôi cũng rút ra một điều là: không nên cho ai mượn sách với tính tình một đứa như tôi :)). Tôi không thích một quyển sách bị gập. Không thích khi người ta để lại nếp khi đánh dấu một trang sách. Không thích khi bìa bị chút cong, nhăn... Không thích nếu sách bị gạch hay đánh dấu trong các dòng chữ. Không thích khi họ mượn, ra vẻ muốn đọc rồi vứt lăn lóc cuốn sách ở đâu đó - quên cả trả lại. Biết là khó tính bởi sách khi đọc nhiều sẽ bị cong gãy, nhăn và nếp... và những người nghiên cứu thì phải đánh dấu rất nhiều. Nhưng tôi là thế :)) cho nên nếu sau này có muốn mượn sách, các bạn cũng đừng hỏi tớ - nếu các bạn không thể giữ sách :P he he, báo trước :">
Nói tới sách. Tôi có 2 ước mơ gắn với sách.
.Ước mơ đầu tiên là viết một cuốn sách. Chuyện này từng nói với một cậu bạn rất rất lâu rồi - phải 2-3 năm rồi (vì mới là đầu 2010 nên rất khó tính chính xác). Từng có những cốt truyện khác nhau phác thảo rồi lại bỏ vì thấy nó không đủ phản ánh điều mình muốn mang tới khi viết. Từng nghĩ về một cuốn sách nhẹ nhàng, tình cảm. Từng nghĩ về những mẩu chuyện nhỏ... góp nhặt. Chỉ là chút gì đó giữ lại sau những năm tháng 'loanh quanh' ở xứ người.
Sau đó thì nhiều người viết sách quá. Những câu chuyện nửa thật nửa giả, những mẩu tự thoại và những hình ảnh của các đất nước như một ký sự, những phóng tác... Những cái gọi là nữ nhà văn trẻ, những cái gọi là quảng cáo tác phẩm - những cách viết 'muốn tìm một hướng đi/phong cách mới lạ'. Tự dưng thấy chính mình nhạt nhẽo trong những suy nghĩ và kiếm tìm cho một 'phong cách' ấy.
Tới bây giờ, phần nào định hướng chắc hơn rồi. Vẫn tự đặt mục tiêu - sẽ viết một cái gì đó, tự an ủi - ít nhất chưa có ai viết về nước Anh :)), ít nguy cơ cạnh tranh, khà khà.
Muốn viết để chia sẻ những trải nghiệm. Muốn viết để đánh dấu một cái gì đó của riêng mình. Nhưng sẽ còn cần rất nhiều thời gian nữa để sắp xếp thông tin và thật sự 'viết'.
.Ước mơ thứ hai là một hiệu sách ngoại văn.
Kể với một số bạn bè thân rất thân, quý rất quý :) - người khi nghe nói, sẽ nhắc ngay tới những phố sách bán sách sao chép tràn lan; người sẽ bảo đấy là một ý tưởng hay... Ừ thì bạn bè, sẽ động viên nhiều hơn, bởi nói tới làm thực sự còn là cả một quãng đường dài để 'vươn ra'.
Hỏi qua thì thủ tục có vẻ cũng không phức tạp quá. Chỉ còn phải lo vốn và tìm cái 'nhà sách trong mơ' đấy ở đâu để đặt địa điểm thôi.
Tại sao lại là nhà sách ngoại văn - nếu có ai 'ngô nghê' hỏi :D.
Với sách, kẻ kinh doanh khi nhìn vào cái gọi là 'văn hóa đọc' ở VN sẽ chẳng ai dám đánh cược vào nó. Sách là thứ không thể tính lời lãi chỉ qua vài tháng, một năm nếu muốn kinh doanh.
Nhưng cũng chính vì lý do ấy, ở VN vẫn có những người ham mê sách, tìm tòi sách nhưng đôi khi, chẳng có chỗ để tìm và lựa chọn. Ngoài lý do kinh tế, tất nhiên sẽ chẳng ít người lên mạng tìm ebook cho rẻ và tiện. Có lẽ, khi tôi mơ ước một hiệu sách như thế - tôi đã tự cho mình cái quyền được mơ nhiều hơn hiện thực, vẫn hy vọng sẽ có những người quý sách để muốn cầm trong tay một cuốn sách được in ấn tử tế, không nhất định phải là sách mới - sách đang phát hành - sách đang 'sốt' trên thị trường, mà họ mua sách bởi họ biết giá trị bên trong cuốn sách ấy để thấy đáng bỏ tiền ra mua. Và tất nhiên, không phải không có những hiệu sách đó đang tồn tại - ngắc ngoải sống giữa những khu đô thị sầm uất. Dù gì, vẫn muốn thử 'vận may'. Vả lại, nếu không như ý, thì mình sẽ vác sách tồn kho về làm thư viện sách trong nhà cũng ổn lắm.
Cứ mơ dần dần vậy đã...

No comments:
Post a Comment