Mấy tuần nay, tivi hay chiếu Freedom writers. Hôm nay rảnh, ở nhà, xem lại được từ đầu tới cuối - vừa xem vừa muốn viết một cái gì đó.
Mỗi khi nghĩ tới cốt truyện của Freedom writers, mình thường liên tưởng tới Mona Lisa Smile - buồn cười là 2 bộ phim hoàn toàn khác nhau về nội dung nhưng đều cùng có 1 hình ảnh là người giáo viên hết lòng hết sức để thay đổi một chút gì đó về thực trạng xã hội quanh họ.
Thật ra để viết cảm nhận về một bộ phim là chuyện quá dễ dàng. Những lời văn bóng bẩy để diễn tả cảm xúc khi xem những bộ phim có thể ứa nước mắt vì nhiệt huyết sống từ những con người thật, những câu chuyện thật...
Trong Freedom Writers, Erin là một cô giáo trẻ, được vào dạy một lớp học pha trộn nhiều nền văn hóa, sắc tộc, những cuộc tranh giành bên ngoài lớp học đè nặng lên những người học sinh ngày ngày buộc phải lên lớp ấy... những thù hằn chẳng còn ai biết nguồn gốc hay quan tâm hỏi nguồn gốc - mà chỉ nhìn thấy nhau là gai mắt...
Và điều đáng nói là bộ phim được xây dựng trên một con người có thật - những mảnh đời có thật.
Một người giáo viên đi ngược lại suy nghĩ và định kiến của những cộng sự, đi làm thêm ngoài giờ để đủ tiền chi phí cho những cuốn sách mới của học sinh, trang trải những chuyến đi ngoại khóa... chỉ bởi cô giữ một niềm tin - nếu cô có thể góp một phần nhiệt huyết của riêng mình vào thay đổi một phần nào đó, ít nhất là trong cái lớp học nhỏ bé của riêng họ, dẫu có thể sau khi bước ra ngoài lớp học ấy, những người học sinh của cô vẫn phải lăn lộn giành giật một cuộc sống - nhưng cô vẫn làm và chọn lựa niềm đam mê 'thắp một ngọn lửa dù nhỏ trong căn phòng tối'.
Và có lẽ Freedom Writers Foundation được thành lập sau đó đã chứng minh rằng mọi điều đều có thể - những người học sinh của cô từ lớp học ấy đều có ít nhiều thay đổi, đều tốt nghiệp trung học và theo học các khóa học cao hơn.
Trong Mona Lisa Smile, cũng là một hình tượng giáo viên ấy nhưng ở một thời đại khác, thời đại của những năm 50, khi mà việc phụ nữ đi học còn là một suy nghĩ rất mới trong trường lớp - thường là những trường tư thục chỉ có nữ sinh và dù gia đình họ giàu có đủ để nuôi họ học những lớp học tư thục ấy, cho tới cuối cùng thì họ vẫn vừa học vừa lo tháng sau, năm sau họ có kiếm được một anh chàng tương xứng, tạo dựng được một gia đình đủ đầy cho vai trò phụ nữ của họ không ?
Và Katherine Ann Watson - người nữ giáo viên muốn thay đổi hoặc ít nhất, khuyến khích những cô gái trẻ trong lớp học ấy trở thành một người phụ nữ trẻ độc lập, tự quyết định tương lai của chính mình bằng những khả năng, tư duy của chính họ.
Mỗi khi xem phim, lại nhìn vào thời gian, lại nghĩ vị trí mình đang đứng - có thể là hơi cao xa và rộng quá nhưng vẫn phải tự nhận rằng: có biết bao cuộc đấu tranh, có biết bao nhiệt huyết của những người dám làm và tin tưởng vào một thay đổi cho điều tốt đẹp hơn những gì họ đang có và bằng lòng với nó như một 'quy luật sống' - để ngày hôm nay, phụ nữ gần như có thể có một vai trò bình đẳng; để sắc tộc dần dần không còn 'quá nhiều' ranh giới trong những người hiểu biết, những người có suy nghĩ sâu rộng.
Mỗi khi gặp những bộ phim, cuốn truyện như thế này, cũng muốn làm gì đó... dẫu là ít thôi, để thay đổi... lại có nhiều đam mê hơn cho những ngả đường phía trước :)
Thôi đi làm 'steak' ăn và tận hưởng nốt ngày nghỉ :P .


No comments:
Post a Comment