
Friday, April 16, 2010 at 1:17am
Khi em mang trái tim mình trống lạnh
Anh nơi đâu - hơi ấm một vòng tay...
Hà Nội co mình trong cái rét bất chợt giữa mùa xuân.
Em thấy mình lạc lõng trên phố dài hút gió, những bóng nắng cuối ngày chạy đuổi nhau xao xác...
Có người bạn hỏi hôm lâu: 'yêu thực khó đến thế cơ à ?' rồi lại e ngại câu hỏi thừa thãi. Em vẫn kịp giữ lời nhắn đó trong email và ngổn ngang trong vô ngần câu trả lời dang dở.
Thật ra để yêu, để thích một người chẳng hề khó - người ta bảo: vạn sự khởi đầu nan, chắc rằng họ không tính tới tình yêu bởi yêu thích một ai đó từ đầu thường dễ dàng hơn cả... có khi chỉ là ánh mắt, một nụ cười, một tiếng cười gây chú ý, một dáng đi cuốn hút, một khuôn mặt nổi bật, một cái nhìn thăm thẳm, một bàn tay mềm mại...và nhiều nhiều những điều nhỏ nhặt như thế.
Chỉ là, để yêu một người - để giữ mãi một tình cảm, một sự quan tâm chẳng chuyển biến với một người và ngược lại, để giữ một người yêu thương cũng như quan tâm, quý trọng mình ở bên mình một thời gian lâu dài - là điều rất khó.
Những ngày này, em hay ngồi vẩn vơ suy nghĩ trên những chuyến tàu ngược xuôi, nhìn ngắm những con người cười nói hoặc lặng lẽ trong những chiếc ghế ngồi và những khung cảnh lướt qua nhạt nhòa bên ngoài cửa sổ. Có đôi lần, những cái nhìn chựng lại, bắt gặp hình ảnh những cái siết tay, nắm nhè nhẹ hay những đỡ tay, dìu bước nhau của đôi bạn già dành cho nhau. Yêu thương là đấy - vậy mà không phải dễ thấy, dễ tìm.
Hồi bé, khi có gì đó không bằng lòng với em, ông bà hoặc mẹ hay nói rằng: sau này con lớn sẽ mới hiểu được lòng bố mẹ.
Cho đến giờ, có nhiều điều em hiểu hơn. Một trong những điều em vẫn chưa hiểu hết là: dù có những thời gian khó khăn, dù khoảng cách thời gian và không gian xa cách của ông bà ngoại và bố mẹ tính bằng năm - chỉ liên lạc với nhau bằng những bức thư tay mất hàng tháng trời để chuyển tới tay người nhận, những tháng năm hạnh phúc và yên ổn hình như không dễ gì tính bởi cơm áo gạo tiền, con cái, nỗi lo hiện tại và cả tương lai, những mối quan hệ xã hội và gia đình chồng chéo...... vậy mà khi trở về nhà, khi nhìn bố mẹ em ngồi cạnh nhau cười và nói đùa những lời trêu chọc xưa cũ - những gian nan bên đời dường như chỉ là cái bóng của hạnh phúc, em vẫn chưa hiểu làm sao mình có may mắn đó - sinh ra và sống trong yêu thương gần như đủ đầy, trọn vẹn ấy.
Phải chăng bên cạnh những nhọc nhằn, những bấp bênh, những khoảng thời gian giận dữ và cả những nước mắt - nụ cười, chỉ có hai người trong yêu thương đó đủ khả năng để vượt qua và vẫn ở cạnh nhau, nhìn lại quá khứ, nhìn vào hiện tại và cả một niềm tin cho những con đường mở ra trước mắt...
Và nếu thế, chẳng phải yêu thương quả không dễ chút nào để dù sau bao năm tháng, từ những hờn giận đầu tiên cho tới giọt nước mắt của những rạn nứt tưởng chừng chẳng thể hàn gắn... chỉ có yêu thương mạnh mẽ lắm...sâu đậm lắm... mới có thể gắn kết hai con người hoàn toàn riêng biệt lại bên nhau ???
Thật ra tháng 4 không phải là tháng của niềm vui với em. Tháng 4 là tháng của hoài niệm. Nếu em lật lại trí nhớ của chính mình thì tháng 4 là thời gian mà 2 lần em đều buông tay với 2 người xưa.
Nhiều khi đứng trong dòng hoài niệm, em vẫn tự thắc mắc... làm sao em có thể từng yêu hai con người khác xa nhau đến thế.
Một người mỗi khi xuất hiện trong ký ức, trước tiên sẽ là những giấc mơ đầy nước mắt, những nỗi buồn thắt tim, niềm vui có đấy - hình như là một thế giới điên cuồng của cái người ta vẫn gọi : tình yêu tuổi trẻ...
Một người, khi em nghĩ tới, em lại thấy lòng mình dịu lại... thấy bình an, biết rằng nếu em không đủ mạnh mẽ, họ sẽ chỉ mãi ngóng chờ một đổi thay kỳ diệu nào đó trên con đường tĩnh lặng vốn có của riêng họ.
Hôm trước, có người lại bảo em: nếu em có thể có ai đó bên cạnh... Em lại lắc đầu và thấy một tiếng thở dài của chính mình ở đâu đó.
Thật ra, chẳng hề ít lần... em cũng bảo mình vậy: giá mà có ai đó.
Nhưng có lẽ nào, em sẽ phải phung phí tình cảm của bản thân để "hôn những chú ếch cho tới khi tìm được chàng hoàng tử cho riêng mình". Chẳng lẽ, em không thể tìm thấy anh ở cái khoảng giữa của 2 người kia - người đủ niềm đam mê như cách em yêu thương cuộc sống và muốn sống, muốn hoàn thành những ước mơ dang dở của tuổi trẻ - cũng là người có thể chỉ im lặng sẻ chia, gánh vác và cả yêu thương, trân trọng bản thân em hết lòng khi tìm thấy nhau giữa biển người mệt mỏi ngoài kia...
Và bởi yêu thương chẳng hề dễ dàng, em sẽ trân trọng hơn khi tìm được nó một lần nữa.

No comments:
Post a Comment