Sunday, April 25, 2010 at 12:07am Ai mà chẳng biết món này nhỉ :P yum yum
Chuyện kể của riêng tớ thì thế này.
Hồi bé, 3-4 tuổi gì đó, đủ tuổi đi mẫu giáo... thế là đi lớp mẫu giáo bé tí ở tầng 2 nằm trên đường Lý Thường Kiệt, gần cuối chạy ra trường Dược ấy vì dạo đó bố làm ngay gần đó. Cho đến giờ ký ức về lớp mẫu giáo đó là những mảnh vụn chắp ghép: nào là cảnh bố chở sau cái xe đạp, nói chuyện líu lo... nào là cảnh bố ngày nào cũng phải đưa lên lớp và hứa đi hứa lại ở lớp ngoan, chiều bố sẽ mua dây buộc tóc có hoa vàng cho ( vì từ bé đã thích màu vàng - do bố nói: màu vàng là nàng công chúa, lúc đó thì là nàng công chúa duy nhất của bố :P )... nào là những bậc thang hở hở chênh vênh với nhau, rêu xanh xanh, leo mãi mới lên tới lớp học... lớp mẫu giáo tạo một cảm giác ngột ngạt, nhiều gương mặt lạ... và chuyện có lẽ không thể quên là ăn không hợp đồ, đi được vài hôm thì đau bụng rồi ốm luôn 1 tuần.
Ông ngoại xót xa, nhất quyết bảo đưa xuống để ông bà trông - dù gì, ngoài em họ tớ ( lớn hơn tớ 1t ) nhưng vì em có ông bà nội chăm thành ra, tôi lại trở thành đứa cháu đầu tiên của ông bà. Vả lại có tí phân biệt, thì dù gì tính theo thứ tự, tớ cũng vẫn là 'cô cả' trong nhà :)) - oai lắm đấy chứ tưởng à.
Và thế là mẫu giáo tại gia - kết quả sau này là không biết chơi chuyền, không biết nhảy dây, không phá phách nghịch ngợm, đi học cũng chậm hơn nhiều bạn bè khác bởi được giữ trong nhà nhiều quá.
Nhưng có cho đổi, tớ cũng chả dại gì đổi - ở với ông bà thích lắm...
Ở ông bà được ông dạy học, mua cho các món ngon ăn, từ đồ ăn cho tới các món quà bánh. Nhớ hồi đó còn được xem tivi đen trắng, chơi xếp hình... ông tự hào lắm, cháu học được cái gì, biết cái gì là ai tới cũng khoe... - lại thấy nhớ ông quá :)
Bà ngoại ngày xưa đi kháng chiến, bị bắt rồi may mắn thoát chết nhưng sức khỏe cũng kém dần về sau. Hồi bé cho tới giờ, bà nấu gì cũng cho ít đường... sau này mẹ hay bảo, vì vị giác của bà không còn như ngày trẻ hoặc do ngồi ghế điện... Nhưng vì thế mà cháu bà lại thành thích ăn những món ngọt ngọt, có đường.
Thích ăn thịt kho bà làm, ngọt lắm... Vì có cái tính 'ngậm kỹ, nhai lâu' nên ông bà biết tính, hay nấu các món ưa thích rồi cho ăn để đưa cơm hơn.
Thật ra, thịt kho tàu không khó làm.
Cần thịt ba chỉ hoặc ít nhất là vừa nạc vừa mỡ, cắt miếng vừa ăn ( nhiều nhà thường bảo: chặt to kho mặn nhưng mình rất hãi nếu nhìn miếng thịt quá to :| ). Tẩm ướp ít đường, ít muối, mắm và tiêu.
Quan trọng là chưng nước hàng (còn gọi là kẹo đắng) sao cho vừa đẹp màu, vừa không bị đắng. Không thích những viên kẹo đắng họ bán ngoài hàng, pha vào nước không cảm thấy có cái vị của đường hơi cháy cạnh cần thiết ấy.
Chưng đường cho hơi cháy rồi cho nước ấm hoặc nóng vào ( tránh nước lạnh vì đường đang nóng sẽ bị keo lại ) - đun cho đường tan hết.
Đổ nước hàng vào thịt đã tẩm ướp. Nên cho nhiều nước lúc làm nước hàng để lúc kho thịt, thịt mềm vừa và vẫn còn nước thịt khi ăn :x.
Đun sôi 15-20' rồi nhỏ lửa, đun cho gia vị ngấm vào thịt chừng 1h+ , nếm vừa - tắt bếp :P ( nêm chút mắm lúc đậy nắp đun, thịt sẽ thơm hơn ).
Nếu muốn ăn thêm trứng kho thịt. Trứng luộc chín. Có một số gia đình bóc vỏ trứng rồi cho vào kho cùng thịt. Riêng tớ thích ăn trứng rán qua rồi mới kho =) vì bên ngoài trứng rán, ăn giòn giòn :D (ảnh này trứng không đẹp :"> chờ bao giờ mình có máy ảnh 'xịn' sẽ kho một nồi thịt trứng rồi trưng bày sau).
Thịt kho ăn kèm ít dưa chua và cơm nóng, trời trời =P~

No comments:
Post a Comment