Wednesday, June 23, 2010

Trước biển...


Monday, March 29, 2010 at 1:39am

Tôi là một đứa con gái thành phố. Điều đấy rất thật, thật như những đường kẻ chạy ngang dọc trong lòng bàn tay của tôi vậy.

Tôi sống giữa những tòa nhà cao tầng, giữa những phố xá của xe, người và bụi.
Tôi không biết bơi - dù có cố gắng tới bao lần thì vẫn chưa thể nào bơi nổi, lặn thì chắc là khá hơn :D.

Và tôi cũng ít khi đi tới bờ sông nước sát thành phố, cũng chẳng quen với những cách sống nào khác ngoài sự gọn ghẽ ở đô thị thân quen của tôi.

Nhưng tôi yêu biển - nồng nàn và sâu lắng như một tình yêu tự nhiên nảy nở và vun đắp.


Bố tôi làm việc về khí tượng nên hàng năm, cơ quan hay cho công chức đi nghỉ ở Tam Đảo, vịnh Hạ Long vì xưa ở đó có hẳn một khu nhà nghỉ của Đài thì phải.

Tôi biết đi ô tô - say ô tô vào năm 2-3 tuổi gì đó. Tôi vẫn nhớ đó là một chiếc xe 7-9 chỗ ngồi gì đó, có cửa kéo ngang hông xe; vẫn nhớ nguyên khung cảnh lần đầu tiên và duy nhất say xe năm đó.

Ở VN, có lẽ khu nghỉ mát tôi đi nhiều nhất sẽ là vịnh Hạ Long - 4 hay 5 lần gì đó kéo dài trong 17 năm. Sau đó là Đồ Sơn - Sầm Sơn, cũng phải 2-3 lần mỗi nơi vì bố đưa đi rồi lại đi với mọi người trong cả gia đình lớn.

Những ký ức tuổi thơ ở VN là thế, gắn với bóng dáng của bố cho tới năm 4 tuổi. Sau đó những năm tháng vắng bố, hình như một mảng ký ức của tôi cũng trở nên mờ nhạt đi rất nhiều - bởi bố ở xa, bởi mẹ còn phải lo cho em...

Cho tới khi cả nhà đoàn tụ ở Odessa - một thành phố nhỏ nằm sát bờ biển Đen.
Những năm 92-94 đó, Liên bang Nga vẫn còn tồn tại, đến nay thì Odessa thuộc về Ukraine rồi - nhưng tôi vẫn có thói quen nói mình từng đi Nga, nói tiếng Nga (cái này thì đúng vì sau này người dân mới nói tiếng Ukraine ).

Ở phần info, tôi có viết: "best childhood in Odessa".
Khi đó, tôi đã hơn 8 tuổi. Vẫn còn nhớ, dạo đó đi là vào tháng 12 của năm 92 - vừa qua sinh nhật 8 tuổi, vừa học được 2 tháng chương trình lớp 3 - ngày cô giáo nhìn tôi ý tứ dò hỏi về việc đi, tôi vẫn chẳng hay biết điều gì. Cho tới sát ngày đi... cả gian nhà ở Kỳ Đồng chật người, tiếng xếp đồ, giục giã, nói chuyện... nhớ tôi và B đã ngồi một góc, bà ngoại còn ra nói chuyện động viên. Cho đến giờ, mỗi khi ngồi nhớ lại cảnh lần cuối cùng ở nhà trước khi đi sang đây, tôi lại trở về tôi ngày 8 tuổi ấy. Và lại giật mình, thấy thời gian đã là những tháng năm xa cách tít tắp.

Mùa hè ở Odessa đẹp lắm. Nắng trải vàng rực trên những thảm cỏ xanh. Bầu trời xanh hun hút.




Biển ở Odessa cũng đẹp. Có lẽ biển đẹp không chỉ bởi đó là biển - mà biển nơi đó luôn gắn với 2 năm tháng rất vui, rất trọn vẹn của tuổi thơ tôi, của gia đình 4 người.
Dạo đó, tiết kiệm nên bố mẹ hay dắt chúng tôi đi bộ từ khu chung cư ra biển. Đi bộ qua những con phố dài rồi tới lối đi nhỏ, cây cối um tùm dọc đường với các loại hoa, cây xanh xòa bóng, qua khu Đại học ngày đó bố làm luận án nghiên cứu, xuôi theo lối mòn dốc dần cho tới hơn 100 bậc thang là sẽ ra tới biển.

Ngày đó tôi là chị lớn rồi, nên đi mỏi cả chân cũng vẫn phải đi, NA thì được bố cõng nhiều hơn :) - nhớ mỗi lần đi về từ biển sau một buổi chiều đùa giỡn với sóng là một cực hình vì phải leo ngược từng đó bậc thang mới lên tới phố... nhưng cũng lì lợm có leo vì muốn được khỏe như bố mẹ. Vả lại, là con gái lớn - cái gì cũng muốn phải tự làm cho được.
Dần dần rồi quen, những chuyến đi ra biển gần như là một phần mong đợi nhất của mùa hè...
Có những chiều, mẹ muốn ở lại muộn để cho 2 chị em nhìn những con sóng lớn, cao hơn đầu người - có nhớ hình như còn có cả tấm ảnh của 2 mẹ con nhảy sóng, một tấm ảnh của con sóng cao ngất ngay sát bờ...


Không rõ có phải vì ký ức tuổi thơ ấy, của mùa hè ấy... hay còn là những lý do nào khác của biển - mỗi khi buồn, tôi luôn muốn đi tới một bờ biển nào đó, dù ngay cả giữa mùa đông, khi mà biển lạnh giá, hút gió, sóng rì rầm... nước đen sâu hoắm...

Biển là nơi chẳng bao giờ yên tĩnh với tiếng sóng, tiếng gió. Biển cũng có thể bão tố, nước vẫn dâng cao mỗi khi thủy triều lên.
Nhưng mỗi lần chạm chân tới biển, dù chưa nhìn được... dù chưa chạm tới bờ nước hay ngập chân trong cát nóng... tôi vẫn có thể nếm được vị mằn mặn của biển trong gió đưa... tôi vẫn thấy nắng rát hơn, trời xanh hơn và mùi của biển sẽ chẳng thể nào lẫn vào đâu được.


Có một ước mơ khác - nhỏ bé và bình thường: có thể cùng một người yêu thương về bên biển, ngồi cạnh nhau - im lặng nghe biển hát hay ngồi giữa cả những người bạn khác, bên bếp lửa nhóm lên cạnh bờ sóng đêm, cười đùa những câu chuyện không đầu cuối - để khi nhìn vào mắt nhau, vẫn có một sự im lặng thấu hiểu nào đó đến lạ kỳ :)

Cho đến giờ... vẫn về với biển một mình tôi. Nhưng ở bên biển dẫu chỉ vài giờ, dường như cũng đủ cho những ngày giông bão khác giữa tất bật phố xá của mưu sinh.



With love,

No comments: