
Gần đây, mình thật sự đã giải thoát ra khỏi nhiều suy nghĩ luẩn quẩn. Và cái hay là, mỗi lần như thế, lại được khen là xinh ra.
Dẫu là cuộc sống chưa hẳn là dễ thở. Vẫn là những nỗi lo cơm áo gạo tiền nhưng cũng biết " sống " hơn cho những năm tháng không còn dài nữa ở đây.
Hôm qua chat, mẹ lại hỏi chuyện yêu đương, mẹ bảo: con ở đó mà không có ai chắc cũng buồn nhỉ, bạn bè cũng có lúc có lát. Cứ cười cười, trêu trêu mẹ vài câu. Nếu mẹ biết những gì con gái mẹ đã trải qua thì có lẽ mẹ sẽ xót xa lắm và con chẳng nỡ đặt thêm một chuyện buồn lên đôi vai vất vả của mẹ. Có lúc, nhiều người bảo, lâu rồi không về, chắc your mom nhớ lắm, mình cũng nghẹn lời. Biết rằng, mẹ nhớ thương mình hơn ai hết nhưng mẹ cũng là người nhìn xa, luôn mong cái gì tốt nhất cho mình thành ra luôn để mình lựa chọn bởi biết rằng, có cố ép mình sẽ vẫn cứng đầu làm mọi cách theo ý của mình. Chắc là cái tính đó thành ra dù bao năm mình chống đỡ bên này, mẹ cũng vẫn mất ngủ vì lo lắng, sợ cái tính ương bướng, lúc thì dạ vâng nhưng mặt khác vẫn cố theo ý riêng rồi mình sẽ vấp ngã, xây xước....
Ừ thì vấp ngã, xây xước chán chê, xẹo chỗ này, lành chỗ kia. Nhưng có như thế mới lớn được chứ nhỉ ? Đã gặp bao loại người. Đã gặp bao chuyện mà chẳng thể nào tưởng là người như mình sẽ gặp. Đã có bao mối quan hệ lạ lùng. Đã buồn - vui, yêu - hận đủ cả. Rồi già càng già trong suy nghĩ. Rồi đến giờ này, cảm thấy không ràng buộc, không yêu thương ai có lẽ là điều yên bình nhất trong suy nghĩ.
Đã chứng kiến và cả cảm giác được những cách yêu khác nhau.
Trong mối quan hệ xã hội, người yêu quý người, đa phần do đắc nhân tâm mà tạo thành. Khi đi làm, từ Tây qua Ta, khi mình nhỏ nhẹ, lùi vài phần, là sẽ được lòng họ. Nếu mình cứ lẳng lặng không nghe, không quan tâm, tự cách biệt là y như rằng, họ sẽ khó chịu, điều ra tiếng vào với mình. Có nhiều người chắc sẽ không tưởng tượng nổi khi đi làm thì mình thế nào. Nhưng không hiểu sao đi làm ở đâu cũng vẫn được quý, được nhớ đến. Chính vì thế mà sau mấy năm, cái tự tin ở trong mình nó cải thiện rất nhiều. Nhưng cũng từ đó mà cách đánh giá " love " trong các mối quan hệ xã hội của mình cũng thay đổi ghê gớm. Thế mới hiểu sao, có những người mình quen, lớn hơn tuổi, họ khéo léo và ngọt ngào làm sao... nhưng để đo sự thực lòng trong từng lời của họ, có lẽ thật khó lường.
Trong mối quan hệ bạn bè, " love " lại là ở sự hỗ trợ, tình cảm, lúc khó khăn, lúc cần, những hiểu biết, bù đắp qua lại. Khi mình có thời gian dành cho ai đó, để hiểu nhau hơn thì tình thân cũng có thể gắn bó hoặc phai nhạt hơn. Hình thái của tình cảm cũng thay đổi tùy vào hoàn cảnh. Nhưng có lẽ tình bạn vẫn luôn đứng sau tình gia đình, vẫn là một tình cảm thiêng liêng nếu những người bạn bè hiểu nhau và thông cảm, chia sẻ được với nhau.
Và rồi là " Actual Love ". Bàn tới phần này lại thấy nó lê thê. Bởi trong tình yêu thật sự nam nữ, cái " love " cũng chia thành thật nhiều cung bậc.
Có những mối quan hệ, tình yêu là sự cam chịu, tình yêu có lúc là say đắm, đam mê, tình yêu là sự thách thức, tình yêu cũng có thể là sự hòa hợp, tình yêu có khi chỉ là trách nhiệm, tình yêu lại có thể là sự giải thoát, có cả tình yêu ích kỉ, tình yêu cá nhân trên tất cả, tình yêu để lấp chỗ trống, lấp sự cô đơn....
Hôm trước bảo bé rằng, đã có người mình yêu, có người yêu mình, rồi cái người thứ 3 ấy, sẽ là ai... dẫu chẳng đợi chờ, chẳng cầu ước, chẳng kiếm tìm, thấy lòng cứ bình thản đến lạ.
Sau những cơn bão, trời lại xanh, cầu vồng sẽ sáng lên ở một góc nào đó.
Tình yêu có quá nhiều hình hài, nhiều bộ mặt.
Và cũng lạ làm sao, khi trong nhiều mối quan hệ, con người ta hay đâm đầu vào yêu thương những người không tốt với họ, không trân trọng những gì quý giá còn những người yêu thương họ hết mực thì họ lại không thể đón nhận - có lúc mình từng nói đùa rằng: bị đối xử tàn nhẫn quen rồi, tới khi có ai tốt quá, lại nghi ngờ " mục đích " của họ, e ngại rằng cái " tốt " đó sẽ được bao lâu.... - "khổ quen rồi, sướng lại không chịu nổi ", ha ha.
Có lúc chứng kiến nhiều chuyện quá, lại đặt câu hỏi, thật ra thế nào là hạnh phúc, thật ra có mối quan hệ nào lâu bền như mình vẫn hy vọng không ?
Từ xưa, mình đã từng không hiểu nổi, tại sao có những người - dẫu đang ở trong một mối quan hệ nghiêm túc - đầu óc vẫn còn tự do về tình cảm, loăng quăng khắp nơi, không hiểu nổi tại sao họ có thể sống như thế, với những lý lẽ thật nghịch cảnh. Liệu cùng một lúc, con người ta có thể yêu bao nhiêu người .... và làm thế nào để giữ cho 1 tình yêu thôi, luôn mới mẻ, luôn thu hút... từng nghĩ, khi yêu, đầu óc sẽ chỉ biết tới người đó, để rồi thực tế chứng minh rằng, khi yêu, chỉ là những khoảnh khắc ở cạnh nhau là quý giá, còn chẳng có gì vĩnh viễn, chẳng có gì đảm bảo rằng, sau khi mình quay đi, họ không nghĩ tới ai đó khác. Phải chăng lòng tin của mình đã nát vỡ đến thế ?
Ấy thế mà nay, cái lòng tin nó đổi thay làm quan niệm tình cảm cũng khác, chắc là thế.... Không còn thấy phải nặng lòng, không còn thấy phải gồng mình lên, chờ đợi, hy vọng nhiều quá vào tình cảm ở bất cứ ai nữa. Không muốn phải tổn thương. Không muốn phải yêu đến tận cùng và biết rằng, với nhiều người, tình cảm chỉ là một sự an ủi chốc lát, đôi khi không cần nữa, họ lại gạt sang 1 bên, lo những chuyện khác.
Chợt hiểu ra, khi mình coi nhẹ mọi thứ, mình cũng dễ thở hơn. Cũng chẳng rõ với cái tính nặng lòng của mình, mọi việc sẽ kéo dài được bao lâu, nhưng mà thôi, bây giờ, mình đang rất yên bình ấy.... có thể nói, yên bình cũng là một hình thái của hạnh phúc. Hạnh phúc bởi - sáng ra thức dậy, nhìn ra cửa sổ, trời xanh hay u ám, cũng biết rằng mình đang tận hưởng và biết tận hưởng cuộc sống đang có. Căn phòng nhỏ xinh vẫn ấm cúng. Dù 1 mình hay bạn bè tới chơi, mình cũng không ngại bày vẽ nữa và nấu ăn cũng ngon hơn xưa một khoảng cách kinh dị :)). Rồi lâu lâu, giữa những ngày nắng, lại đi bát phố, coi đồ, sắm đồ, mặc đẹp vào để thấy yêu mình hơn. Lâu lâu lại có người này rủ đi ăn, người kia rủ đi chơi, chẳng phải lo nghĩ đến việc có ai chờ ngóng, có ai mình mong đi cùng. Lâu lâu nữa, khi lang thang trên phố, lại nhớ khoảng thời gian tháng 4 ngắn ngủi, thong dong đi bộ rất nhiều nơi, hiểu ra hơn cuộc sống, yêu London sâu đậm, hiểu rằng mình thật may mắn bởi những mối quan hệ xung quanh, yêu và được yêu bởi những tình yêu đơn giản, không hứa hẹn, không ràng buộc, không điều kiện, chẳng màu mè rào đón....
Cả tối nghe Josh Groban với When you say you love me..... between the heavens and earth....
Vẫn mãi mong chờ. Vẫn thầm cảm ơn đời - bởi mỗi ngày vẫn trọn vẹn yêu thương.....
No comments:
Post a Comment