Tuesday, November 24, 2009

...một Hà Nội...một tôi.


Một cậu bạn tôi quen trong cái thế giới mạng này, hôm trước viết về mùa đông Hà Nội, khi đọc tôi chỉ lướt qua bởi cái cảm xúc trong tôi nó bị thui chột ở mức nào đó, tôi không cảm nổi hết thì phải cho nên tôi tránh đọc. Hôm nay vào đọc comments... có ai đó nói rằng: Hà Nội mà không có mùa đông thì không còn là Hà Nội nữa.

Cô em của tôi đi chu du thiên hạ đến nửa cái đáng xem của Châu Âu thì bảo, màu của mùa đông là màu trắng và kể lể liệt kê ra cả một mớ trắng trắng xanh xao của mùa đông. Nhưng đến cuối, vẫn là những dư âm ấm lòng, cái nhớ da diết về một mùa đông quê nhà, mùa đông của những gì thân thương, gắn bó nhất chẳng tách rời từ tuổi thơ cho đến khi trưởng thành và có thể đi xa, nhìn ra thế giới...

Bảo sao nhiều người nói Hà Nội đẹp, Hà Nội thế này thế kia, nhiều người yêu Hà Nội mặc dù chẳng sinh ra lớn lên ở đó, có khi chỉ cần một lần đặt chân. Bảo sao có những nỗi nhớ da diết, buồn và rất đẹp và trong đó sẽ luôn có một nỗi nhớ Hà Nội hiển hiện một chỗ đứng cho những người con đi xa. Bảo sao có nhiều bài viết, nhiều ca khúc, nhiều tâm sự chỉ qua một hình bóng Hà Nội để gửi cả một trời nhớ thương cho ai đó, cho những kỷ niệm tháng ngày nào đó....

Nếu để nói rằng tôi nhớ Hà Nội thì có lẽ rộng quá. Cái Hà Nội của tôi nó bó hẹp trong vài con phố, trong vô vàn kỷ niệm tuổi thơ, trong những gương mặt thân và xa, trong từng hơi thở sáng sớm dù đông hay hè, trong từng bước chân, từng ngày từng tháng đổi thay. Cái Hà Nội đó chỉ là một vòng xe quanh khu phố tĩnh lặng của tôi, là một vòng xe quanh hồ Thuyền Quang buổi sáng khi mới biết đi xe đạp, lái vòng vòng bố chạy theo mồ hôi ướt đẫm... là một vòng xe sau mỗi buổi học đi từ những phố gần hay xa nhà, rẽ vào phố, thả chân, giữ phanh cẩn thận để xe tự trôi xuống dốc vì nhà tôi nằm nhỏ bé ngay ở cái chỗ trũng nhất đấy, là một vòng xe đạp lên Bờ Hồ, lang thang vào 36 phố phường của Hà Nội Cổ, để thấy những người khách du lịch, những bà bán hàng chanh chua, những gánh hàng rong trên vỉa hè như đã thành tục, những màu sắc chạy dài từ Hàng Bông Hàng Gai Hàng Ngang Hàng Đào cho đến tận chợ Đồng Xuân... một vòng xe lắt léo trong khu phố nhỏ với mùi thơm của mỳ vằn thắn, của bánh ngọt, chè, bánh trôi nước, đi quanh những hàng internet đầu tiên của Hà Nội trong Tạ Hiền...

Tôi không biết cái Hà Nội của hôm nay vì như một cậu bạn khác hôm nay bảo, tôi lười về quá, phải, tôi viết ra những cái này rồi sẽ có đứa bạn nào đó vào xỉ vả vì tôi có chịu về đâu mà dám ngồi đây than vãn về một nỗi nhớ ngòn ngọt mùa đông se sắt, thoang thoảng nồng nồng mùa thu hoa sữa, rào rào những cơn mưa của mùa hè hay mưa phùn ngày xuân bên mâm cỗ Tết...

Từ khi biết thế nào là yêu ghét, cái gọi là sở thích, lúc nào tôi cũng khoe khoang rằng tôi yêu mùa Đông, bởi tôi sinh một ngày mùa đông, cái ngày mà tôi dám chắc tuyên bố rằng chỉ sát đó thôi, khi ra đường người ta sẽ phải co lại vì những cơn gió mùa chợt đổ về chẳng báo trước, mới hôm trước nóng như giữa hè, ngày hôm sau có thể trở mùa và gió đông bắc khô cong từng ngóc nghách trong ngõ nhỏ nhà tôi, phố vắng lại càng lặng lẽ hơn, tôi sẽ đứng bên cửa nhìn ra đường, nghe gió qua cái cảm giác nhìn lên cành cây mùa đông khẳng khiu rung lên nhè nhẹ theo từng đợt... Và ở đâu cũng vậy, mỗi mùa đông là một hình ảnh khác, một tình yêu khác trong mỗi con người. Nhưng có lẽ cái tình yêu mùa đông Hà Nội với những đứa như tôi là tình yêu sinh sôi bởi chúng tôi lớn lên ở nơi đó, chứng kiến từng mùa đông đi qua và biết mình đã thêm tuổi, để ngong ngóng cái Tết sắp sang, để hít hà vào những hương vị của mùa đông bên bếp lửa, bếp than hồng, các món ngon, các câu chuyện của người Hà thành về trời Đông, yêu Hà Nội mùa đông bởi đã quá đỗi gần gũi, quá mức thân quen như một phần của cuộc đời mình chẳng thể nào chia tách hay lãng quên.... và tôi biết, tình yêu nỗi nhớ đó khác lắm so với cái tình yêu nỗi nhớ cho nước Anh này một khi tôi bước chân rời xa, bởi như một người khách của tôi đã bảo, nước Anh là vậy, mưa, nếu không có mưa và gió thì sẽ chẳng còn là nước Anh.

Tôi muốn về Hà Nội một ngày đông, bởi tôi sợ cái nóng của ngày hạ, như đổ lửa, thiêu đốt đến cả bên trong, con người dễ sinh bệnh, ốm sốt cảm vì bụi công nghiệp, bụi đường phố. Tôi muốn trở về, ôm cái lạnh của Hà Nội, hít hà cái không khí mà có lẽ bây giờ chẳng còn như cách đó bao năm ngày tôi ra đi nữa. Tôi muốn ngửi cái mùa đông Hà Nội, chỉ sợ những gánh hàng rong đã bỏ, liệu có còn những mùi thơm của bánh mì nóng giòn, của tô bún sóng sánh nước dùng lẫn mùi ớt, dấm... cái mùi hoa buổi sáng trên các gánh xe, cái mùi xôi nếp, mùi của cả những lam lũ trong các chợ cóc, chợ tạm.... Tôi sợ tôi về và chẳng còn kịp hưởng cái Hà Nội ngày nào tôi chưa kịp khám phá hết, sợ về và cuộc sống trở thành Tây hóa như cái xứ người tôi đã đi, nếm qua trải chưa đủ nhưng hiểu được sao những văn hóa Á Đông luôn thu hút người ta tìm đến và khám phá. Thèm một chiều cafe phố, ngồi bên hiên nhìn những dòng xe máy xe đạp tấp nập đi qua... rồi có lẽ sẽ thay vào đó là các cầu bắc ngang trời, đường chia cho ô tô nhiều hơn xe máy, xe đạp, người người chẳng còn rõ mặt đằng sau những chiếc mũ to quá mức...

Ôi dạo này tôi lẩm cẩm quá tôi ơi, viết cái này xọ sang cái nọ.

Nhớ mùa đông Hà Nội để nhớ Tết đang ở góc nào đó, chỉ còn đếm bằng ngày và một năm nữa sẽ sang, với tôi năm mới chỉ thực sự bắt đầu sau Tết...

Muốn trở về Hà Nội ngày đông để ủ mình trong không khí Tết rạo rực, để biết mình có một nơi để thuộc về, an bình trở về và dù có đi đâu, làm gì... vẫn có một góc, chẳng phải đi đâu, tìm kiếm xa xôi, để giấu mình, để xoa dịu, để ẩn nấp hay có thể cũng để trải dài những dự định, ước mơ

Sẽ chẳng còn xa đâu Hà Nội ơi...

No comments: