Tuesday, November 24, 2009

Những Người Bạn - p.2

Ngồi lật giở ký ức về net, từ ngày mình biết thế nào là chat chit, không nhớ hết nổi những người mình quen bởi nếu từ xưa, giờ đã không còn gặp, nếu là nay thì lại rất dễ điểm ra vài gương mặt bởi thời gian online của mình chẳng ít, quen thì nhiều nhưng mấy ai biết hết nổi nhau.


Nhớ dạo đầu chat, hay đi chơi, uống nước, ăn kem với mấy đứa nhỏ cùng anh Tuấn, anh Hoa, bà sis Lan Anh,gặp anh Huy 1 lần dù là đến giờ vẫn online nhưng chả có gì để nói. Có lẽ quý nhất vẫn là anh Tuấn, cái tính xuề xòa như một ông nông dân, cứ tưởng tượng một ông anh to béo, mồm luôn cười luôn nói, cũng mafia chả kém cạnh gì những kẻ đi chat, học ngành quay phim ghi phóng sự nên suốt ngày trên đường, cho đến bây giờ vẫn vậy, chắc là vẫn đao to búa lớn và đen sì ^_^ .

Từ ngày sang đây, mình online nhiều hơn, nhiều người nhớ nick nhưng có lẽ mình lại chẳng nhớ họ vì những lời trò chuyện ngoài pub cũng chỉ là bông đùa qua lại giết thời gian, sau đó thì mỗi người 1 hướng, lúc đó không muốn phải tin ai, chẳng cần biết nhiều về họ, cho đến giờ cũng đa số là vậy, gặp nhau để vui còn cuộc sống là thuộc về cá nhân mà....

Quay sang bên forum, quen cũng tương đối nhưng ở một mặt khác, là những người đồng cảm, những người vô tình quen vì một lý do nào đó, đôi khi là sở thích, cùng một mối quan tâm.
Bên tâm sự, quen anh Hùng - donnacalf, nghe và kể nhiều chuyện, ông anh bảo, có nhiều cái em giống anh, hi hi, cũng là cái vẻ trầm lặng, cũng là cái sự lắm tâm sự chất chứa, chỉ khác nhau ở tâm sự gì. Qua anh lại quen chị Hương mặc dù từ lần mail cuối mình cũng chưa hồi âm lại.
Ở tâm sự còn có 1 ông anh trai, từng gửi quà sinh nhật cho mình, từng theo từng nỗi buồn của một nhóc mùa đông để an ủi và chia sẻ, giờ hình như anh trai đang mải bận bịu bên US xa xôi cho sự nghiệp học hành rồi, cầu chúc may mắn sẽ đến với anh...
Những gương mặt quen và gặp ở ngoài đời thì chắc là ở bên box Ams, box Điện ảnh..... bé britney, anh 010, anh sean, anh GH, chị kienvang, anh gacoi, chị miumiu, anh olympic ....mọi điều lại gợi nhớ một mùa rực nắng và đầy niềm vui.

2 năm trở lại có lẽ dễ nhớ và nhiều chuyện để nói hơn.

Không nhớ lý do tại sao quen anh kid, ngày đầu ấn tượng chả tốt gì cả vì ông ý trong mắt mình là vô cùng nhí nhố, lăng nhăng, hay trêu mình nữa, rất không thích khi bị gọi đến. Vậy mà giờ nhiều khi nói chuyện nên khoảng cách cũng xích gần lại, dù chẳng ai ở đời là hoàn hảo nên có lẽ, làm bạn và muốn một ngày sẽ gặp, vẫn sẽ có mặt anh kid ở trong danh sách, hi hi.
Nhớ đến bro Nell, đã lâu từ ngày bro về VN ko chat mấy lần, nhớ thời gian mình buồn vì tình cảm, bro là người nghe nhiều, mình cũng từng ngồi phân tích đủ điều khi bro cần một người nghe. Bro sống nặng tình cảm quá để rồi khi yêu cũng khó mà chọn lựa. Người lại hay ốm yếu. Nhìn vào đó lại tự an ủi được phần nào rằng, cuộc sống của ai cũng có khó khăn, của mình đâu đã là gì so với thiên hạ.

Ngồi tính lộn xộn, nhớ ra 2-3 năm thì phải tính đến anh Hun và kook hâm, hì, anh Hun thì cả năm nay, từ bữa ăn tối cuối mình chuyển thành phố là không còn gặp nữa, quen từ cvn, cái ip quen thuộc rồi phát hiện là cùng thành phố, lần đầu mình gặp trên net chuyện vậy, ông anh cứ trêu là hôm nào xem film ma nhé hoặc rủ mình chuyển đến gần nhà :)) . Giờ chắc lại không thoát khỏi võ lâm rồi nên online là 1 cái gì đó hiếm hoi. kook thì cảm thấy rất quý, cảm thấy như có thể vui và làm bạn lâu dài mặc dù chả cần gặp nhiều và cũng không mấy khi nói nhiều.

1 năm trở lại, quen thêm .....TuanAnh, Nam, Ngọc, samedi, anh Retry, mấy bé nhí nhảnh, Benny, Thien loi, Kingkv, bé Hằng, Lan. Tự dưng cứ dần thân thiết, bởi những lẽ khác nhau.

Thời gian đầu trở lại net, không nhớ rồi thế nào mà giờ trở thành thân thiết và yêu quý Hằng đến vậy. Có lẽ cũng chỉ bởi những lời tâm sự xuất phát từ đáy lòng, chẳng khi nào mình nghĩ tìm 1 ai ở trên net như vậy chứ chưa nói là ngoài đời. Cứ tối đến 2 chị em online rồi kể cho nhau vô số chuyện cho đến lúc đi ngủ, chắc ai đó mà biết sẽ phải thắc mắc rằng có gì mà ngày nào cũng nói được, nói không hết....

Lan - tình yêu của mình lại khác, cũng là vui buồn sẻ chia nhưng vì 2 đứa cứ iu nhau như là les thật vậy, nhiều người nghe nói mà cứ hỏi, ơ thế thật à, có lẽ vì 2 đứa cùng dễ thương quá mà. Mà vì thế phải yêu nhau chứ, không thì phí, tình yêu nhỉ . Lại nhớ câu t/y từng bảo, không hiểu có phải yêu cùng 1 người không mà 2 đứa lại quý nhau đến vậy, ha ha, chắc không phải t/y à mà vì mình sinh ra cho nhau muh, nhớ là sau có lấy ai thì .....chúng ta vẫn là của nhau nhá =)) .

Viết nhăng nhít 1 hồi về net, giờ quay sang một nhân vật nữa, là đồng chí của mình . Nhớ những ngày đầu 2 đứa cùng chơi game rồi thành quen, cùng quen 1 ông rồi chat nhiều cả nhau, cùng cái tính ngồi trêu chọc 1 ai đó, nhớ cái lần chat tiếng Anh phiên âm tiếng Việt mỏi hết cả mồm vì đánh vần và cười. Rồi sau vì cứ nói ta và địch thành ra có từ đồng chí, cứ cổ vũ tinh thần chiến đấu của nhau, đến là buồn cười. Gặp là pha trò gì đó, nói xấu 1 vài người nào đó mặc dù tôi có vẻ hiền đồng chí nhỉ nên đ/c chưa phát huy được hết thực lực :)) nhưng phải công nhận là hôm trước nghe chuyện trong cửa hàng sách mà tôi cũng lo sợ là đ/c mà cứ tiếp tục tình trạng anh nào mon men đã chặn họng bằng những lời lẽ như kim châm ấy, đ/c có nguy cơ ế nhá :D tôi không trù ẻo đâu mờ , chính đ/c còn nhận vậy ^_^ . Hí hí, lâu ít chat cả đ/c , nhớ ghê ấy . Tình hình là sau 1 hồi điểm mặt thì tôi sợ mình có nguy cơ les =)) khỏi lo ế vì toàn thấy yêu con gái là nhanh.

Cuối cùng có lẽ là một người bạn, đã lâu tôi không còn nói chuyện, hôm trước conf nhưng chả có gì đặt biệt ^_^ nhưng chính vì nhớ đến người đó mà viết nên cái phần " những người bạn " này, mong rằng không ai trách khi chỉ vì nhớ 1 người, tôi mới viết về những người khác. Tôi quen H. vô tình qua 1 forum, ngày đó chỉ vào load nhạc, cái nick gây chú ý, hóa ra H và tôi chỉ cách nhau có 1 múi giờ thành ra làm bạn cũng dễ vì thời gian có thể gặp nhau không quá khó. Không nhớ là chat những gì, chỉ còn lại ấn tượng rằng tôi cứ trêu H là xấu trai rồi được gọi là xinh gái, cứ như một cách gọi riêng vậy .... giờ nhắc lại vẫn thấy mình mỉm cười, tự dưng nhớ xấu trai phết . Bẵng đi 1 thời gian, từng nghĩ mình sẽ không đi Pháp nhưng khi quyết định đi cũng báo kịp cả H, lấy 1 cái hẹn. Chỉ sau ngày đầu tiên ở Paris, ngày hôm sau, H đưa tôi đi gần một nửa Paris, một ngày thật vui, tôi đã ghi lại chuyến đi, tặng riêng H và những người bạn tôi có cơ hội gặp vào mùa Giáng Sinh năm ấy. Nhưng sau đó, chúng tôi chẳng còn liên lạc, có lý do ..... nhưng cho đến giờ, tôi vẫn tự hỏi để rồi bỏ qua thôi. Cảm giác buồn nhưng an ủi nhiều bởi ít ra tôi không bị lãng quên. Lại nhớ cái cách gọi xưa ấy. Lại tự hỏi, mình có vô tư lự quá chăng ?

No comments: