Tuesday, November 24, 2009

Những Người Bạn - p.1

Entry 27 June 2006,

Hôm qua nhớ về một người bạn để hôm nay rảnh rỗi, tôi lại muốn kể về những người bạn của mình, chắc lại bị coi là tốc độ viết blog kinh hoàng, vừa nhiều vừa dài , căn bản dạo này có vẻ cũng kha khá mọi người thích hồi tưởng.


Có thể với những người quen và biết về tôi, tôi từng kể, những ngày đi học, tôi là một con bé mờ nhạt. Ở lớp học, bao giờ tôi cũng chơi với 1 nhóm bạn, chúng tôi cũng nghịch ngợm chả kém ai, cũng ma quái đủ chuyện, cũng mơ mộng như những bất cứ đứa con gái nào, cũng có những kỷ niệm, những cuộc vui chẳng thể thiếu bóng nhau. Và có lẽ cũng sẽ chỉ có tụi nó là nhớ tôi với một cảm nhận khác.

Nhắc về những người bạn gái từ thời cắp sách của tôi, tính ra cũng phải gần chục người, người còn liên lạc, người thì đã 3-4 năm tôi chẳng nói quá vài câu.

Đầu tiên có lẽ là Châu, lại nhớ cái nick trau gia của nó. Nhớ đến những buổi rong nắng của 2 đứa, đạp xe cùng nhau đi và về trên cầu, lần đầu tôi đi lên cầu và thấy những bãi lở bồi, những ruộng ngô, ruộng lúa, chỉ cách trung tâm có một chút, nhưng như một thế giới khác. Tôi tìm thấy ở Châu chính phần nổi loạn của bản thân, những gì nó dám làm, dám vượt qua thì tôi bị trách nhiệm, nghĩa vụ và cả bản tính cố hữu kìm lại. Nó hay chơi với con trai, từ bé vốn thế, cái tính ngang tàng, thích khác người nhưng lại đầy cảm xúc của nó. Nhớ những buổi nó đau cột sống, không gượng nổi trong lớp, tôi chỉ biết cầm tay, Chung cũng thấy xót xa, cái xiết tay ngày nào của nó, tôi vẫn còn nguyên vẹn, lúc đó chỉ ước giá như cái xiết tay đó có thể làm nó đỡ đau, thì kể cả có trở thành vết hằn...... nhìn lúc đó, sao nó mỏng manh lạ kỳ, chẳng ngổ ngáo như cái vẻ thường thấy. Nó với tôi có chung sở thích đọc, đọc đủ thứ trên trời dưới biển, nó ghét thể loại sướt mướt, nó " đầu độc " tôi đọc truyện chưởng, đến lúc tôi đọc gần hết truyện Kim Dung thì nó lại bảo, thôi mày đừng đọc truyện khác nếu mày chỉ thích những thằng chung thủy =)) mà phải công nhận, tôi chỉ thích cách viết của Kim Dung. Nó từng bảo, sau này có con trai, tao sẽ đặt tên là Kiều Phong, còn con gái sẽ là doanh doanh. Có lẽ sẽ thật kỳ quái nếu chục năm nữa, ai đó đọc được hoặc nghe được những cái tên đó từ miệng một đứa trẻ khi hỏi tên nhỉ ? Giống cái tính trái khoáy ở con bạn của tôi. Đã lâu tôi chẳng còn liên lạc, chỉ gặp lần cuối hôm sinh nhật, nó online, vài lời qua lại, cũng nghe tin từ bạn bè khác, ít nhất biết rằng, nó cũng đang yên ổn bên một ai đó, tóc đã dài hơn và cũng có một người để nó chăm lo, nó hết lòng sau một cơn đau tình yêu đầu tiên. Cũng chỉ còn cầu chúc rằng, nó sẽ tìm được một nơi yên bình cho trái tim vốn ngang tàng ngày nào ấy, sẽ có người xoa dịu những trống vắng vốn luôn đầy sẵn trong nó.

Nói về Châu, với những nổi loạn của sâu thẳm nơi tôi, với sở thích, lại nhớ đến Ánh, nhớ những tiểu thuyết mà tôi và Ánh cũng thích. Còn nhớ nguyên vẹn những dòng tôi viết lưu bút ngày cuối lớp 9, lúc đó còn phải giật mình sao bỗng dưng lại đầy cảm xúc đến thế, có lẽ vì vốn dĩ ấn tượng và tình cảm của tôi dành cho Ánh được viết thật trong từng câu chữ...... Đó là một đứa bạn, dễ thương nhất, vẫn luôn là dễ thương nhất trong số bạn bè ngày ấy, da ngăm ngăm ( nó sợ đen chết đi được thì phải, Ánh nhỉ ), kính gọng không hề làm giảm vẻ đáng yêu, nụ cười chúm chím, hi hi, nhưng tính cách thì lại ngược lại, cũng đanh đá lắm, cũng đa sầu đa cảm lắm, cũng mơ mộng và quái quỷ như những cô bé trong các quyển truyện học trò ngày nào, vừa lặng lẽ, vừa sôi nổi.... Ngày đó, trong bọn tôi, lúc nào cũng thấy Ánh đầy nữ tính, đảm đang, khéo léo và cũng dễ hòa nhập. Từ ngày sang đây, tôi và nó có lẽ viết mail cho nhau cũng nhiều hơn cả so với những đứa bạn khác, không rõ có phải do khoảng cách kéo người ta gần lại hơn hay vì cảm thấy có thể kể cho nhau nhiều hơn đối với những người ở kề cận mình, tìm được lời khuyên đích đáng hơn chăng ?

Lại nghĩ đến Phương Anh, từ những năm lớp 11, 12, tôi hay kể và nghe về những chuyện tình cảm, những người quen, những kẻ theo đuổi cô bạn cá tính, có duyên, đầy nhiệt huyết, đầy hiếu thắng, thông minh của mình. Ở Phương Anh là cái gì đó, tôi vẫn trêu, tao thích nhất khi mày cười, bởi nhìn ở nụ cười đó. Một người bạn gái, có duyên, luôn cởi mở, dễ gần dễ mến, năng động và thông minh, luôn tìm cách khẳng định mình ở những vị trí cao nhất, ganh đua không kém gì con trai - chẳng vậy mà nó luôn nhất nhì cả 3 năm cấp 3 ^-^ . Tình cảm giờ cũng có nơi yên ổn, lần lâu gặp tôi, kể về người con trai ấy, tôi đã phải bật cười vì một người sắc sảo nhưng khi yêu lần đầu, cũng thật ngây ngô đến dễ thương. Nửa năm trở lại, cuộc sống quá bận bịu, lắm gánh nặng đến mức tôi chẳng muốn gặp bạn bè, sợ bị hỏi những câu hỏi cũ, sợ cái cảm giác không thể trả lời, cuối cùng trở thành bị trách, vì lỡ quên ngày sinh nhật của cô bạn thân thiết, cho đến giờ vẫn chưa thể xin lỗi, muốn viết 1 bức mail, dẫu là chỉ để sau đó nó sẽ viết lại trách nhưng chỉ sợ nó không trách một lời, chỉ sợ tôi đã vô tâm, vô tính rồi bị giận mãi thì tôi sẽ giận mình lắm..... cũng chỉ hy vọng, nó vẫn đang hạnh phúc trong tình yêu của mình dù là, tôi đã lâu chẳng ngồi nghe nó tâm sự được.

Phương Anh hay Loan, đều làm tôi nhớ đến những đứa con gái ý thức mình thông minh hơn một cơ số thằng con trai, đều là những người khó bị chinh phục, tương lai có lẽ sẽ luôn có những vị trí chắc chắn là không kém gì những anh con trai trong công việc, có khi còn hơn. Nhưng ở Loan có nét gì đó, được yêu chiều hơn, có lẽ vì là một cô em gái út chăng ? tôi và Loan ít có điểm chung ngoài những giây phút vui đùa giữa bạn bè chung, luôn cảm thấy có một chút rào cản nào đó để tiến đến, để hiểu nhau hơn. Chỉ nhớ một chuyện rằng Loan ghét ăn cà chua, tôi từng trêu mãi trong ngày sinh nhật vì hồi đó cả lũ cứ cố bắt nó ăn thử, cà chua có gì đâu mà ghét nhỉ ?

Trong số bạn cấp 2, còn Hạnh, có thể nói là từ hồi tổ chức chia tay trước khi đi, tôi không liên lạc lại mặc dù cô bạn có bảo sẽ mail cho tôi, có nhìn thấy một lần xem webcam cả lũ đến sinh nhật Ánh hồi đầu năm nhưng cũng chỉ thế. Ngày xưa từng có lúc, 2 đứa đi học thêm rồi đi ăn uống cùng nhau, tưởng chừng như khăng khít lắm, lúc đó tôi vẫn chưa cảm giác cái khái niệm thế nào là bạn thân nữa, chỉ cảm thấy Hạnh tìm đến tôi như một người an ủi nhiều hơn. Cũng thật trẻ con khi nghĩ lại, giờ mỗi đứa một nơi, có lẽ nhắc lại sẽ thấy mình thật ngốc nghếch vì ngày xưa có lúc đã trách giận nhau những điều nhỏ nhặt, phân tích từng tình cảm khi đã thành bạn bè như vậy.

Còn Bình, Linh, Vân Anh, mỗi người bạn, lại là những cảm nhận khác nhưng tôi không muốn nói nhiều vì cảm giác, thân không hẳn, sơ thì không thể là sơ, hình như gặp nhau lúc nào cũng vẫn vui, cũng vẫn có chuyện quan tâm đến nhau nhưng chắc chỉ vậy, có lẽ cũng không có cách để mở lời, trò chuyện với nhau nhiều hơn chăng ?

Vẫn còn quyển lưu bút tôi đã bắt tụi nó viết trước khi đi học xa nhà, những dòng viết chẳng nhòa, những yêu thương, những tình bạn tôi tin là sẽ chẳng phai, tôi chỉ giở ra 1-2 lần vì sợ đọc lại rồi ngồi khóc vì nhớ nhà, nhớ những buổi cả lũ đi sinh nhật, 1 năm ít nhất cũng cố gắng có mặt đủ ngày sinh nhật của nhau, những chí chóe như một lũ giặc, ầm ĩ cả một ngày, những buổi đi ăn uống, những lúc ngồi nói chuyện, những ngây ngô của ngày xa xưa, giờ đây có lẽ đứa nào cũng khác lắm rồi, trong lòng cũng chất chồng những trăn trở về tương lai...... nhưng tự hào làm sao khi vẫn còn giữ và trân trọng tình bạn dành cho nhau.


Tạm là vậy đã ^_^ rồi sẽ viết tiếp , còn dài dài .

No comments: