
Hôm nay tôi đã chửi bậy trên chat ̣ :)) rồi xin lỗi Ty cùng 1 lúc.
Ông ngoại ốm. Lòng thắt lại, cái cảm giác bất lực ấy chẳng thể nào rời đi khỏi ý nghĩ và muốn gào lên.... mà không thể.
Cái cần Confess ở đây là dạo này tôi hay type mấy từ chửi linh tinh, chat thì ko nhưng email với My thì có vài lần :| cũng với lý do quá bức bối...
Tôi, một đứa không thể nói bậy. Hu hu, vâng, nói có ai tin không :( nhưng tôi không thể mở miệng ra nói mấy từ đó được, ngay cả tiếng Anh hay tiếng Việt.
Ngày xưa tôi từng bảo với cậu bạn ở college là I cant never say bad words, never ever. Nó đã trố mắt ra, hỏi đi hỏi lại... thật à nhưng lúc đó, nó quen tôi hơn 1 năm, đủ để hình dung tôi nói thật hay dối chuyện đó.
Hôm nay mới nhận ra, dạo này tôi phản ứng với nhiều việc rất mạnh, mạnh hơn bình thường - phải chăng đấy là cái người ta gọi " lộ rõ bản chất ", he he.
Tôi đã nghe và biết có lẽ đủ cái cuốn từ điển " nói bậy " của Việt hay Anh nhưng số lần tôi phải buột miệng ra tự mắng chửi mình bằng mấy từ " nhẹ nhàng " lúc 1 mình chắc cũng chỉ đủ số ngón chân ngón tay gộp lại.
Tôi biết với nhiều người, dùng tới các từ ngữ đó, cũng là 1 cách giải tỏa bức bối, khó chịu trong lòng hoặc 1 cách bày tỏ nỗi bực dọc với một việc - một vật hoặc một người nào đó mà họ không hài lòng.
Tôi sẽ nhăn mặt nếu gặp những người cứ mở miệng ra là đệm những từ ngữ " bay bướm " đó giữa các câu nói - với tôi, chỉ khi thiếu từ ngữ văn hóa, họ mới hình thành thói quen dùng các từ đó. Lời nói phản ánh không ít về một con người.
Nhưng nhiều khi tôi cũng tự vấn mình, liệu khi không nói, không dùng tới, thói quen đó có ích gì hơn cho tôi không ? vì đôi khi dùng tới những từ ngữ như vậy, cũng như một sự xả ra, một cách giải tỏa mà tôi sẽ chẳng bao giờ làm được :D. Thế là thiệt thòi rồi đấy :)).
Tôi vẫn nhớ như in, từ ngày tôi nhỏ xíu... 3-4 tuổi thôi, một lần ông bà ngoại to tiếng, ông nói câu gì đó - bà đã bực bội nạt lại, "trong nhà tôi, chẳng có ai nói những từ ngữ đó" - và đó cũng là lần duy nhất tôi chứng kiến ông bà tôi to tiếng với nhau, còn xưa tới nay, ông nói sao là bà theo đó - rất truyền thống.
Đến ngay cả bố mẹ tôi cũng chỉ có 1 lần cãi vã mà tôi phải chứng kiến, tôi đã sợ hãi kinh khủng lần đó bởi với một con bé 14-15 tuổi lần đầu phải gặp cảnh đó - như một sự đổ vỡ ghê gớm, lo lắng bố mẹ rạn vỡ chẳng thể nào như xưa. Nhưng cho dù tới mức nào, cũng chẳng một ai trong gia đình mở một lời tục tằn bao giờ, dù cơn giận dữ có chạm tới bốc hỏa trên đầu chăng nữa... có lẽ vì thế, tôi đã học được cách kiềm chế tới mức chẳng dễ dàng cáu giận - chuyện nhỏ hay lớn cũng từ tốn nói cho tới khi chẳng thể từ tốn nữa =)).
Hôm nay tôi cũng ngộ ra một điều - vừa mừng vừa lo. Mừng vì hình như nó đúng. Lo vì sợ nó không đúng. Ha ha. Thật khó hiểu nhỉ. Tôi ngộ ra rằng những ký ức tôi có - đã giữ tôi lại quá khứ quá lâu - quá quá lâu với 2 con người đều không hiểu hết tình cảm gì tôi dành cho họ, dù có thể là thật mờ nhạt, dù chẳng biết gì về nhau tới mức tình nghĩa 4-5 năm, vượt qua bao khó khăn, tới mức gần như có thể sống chết vì nhau... đến giờ, tôi nhìn lại, lần cuối gặp họ, lần cuối nói những lời bâng quơ với họ - tôi chẳng còn cái nhói trong lòng, chẳng còn cùng một cảm giác tôi cảm thấy ngày xưa, tôi chẳng còn thấy cái ước muốn - khao khát được gọi tới họ, được nghe họ nói, được biết những gì xoay quanh cuộc đời họ, được tự lừa mình rằng họ có quan tâm ngay cả trong cái sự vô tâm của họ.
Và thế là tôi đã giải thoát mình một cách vô hình... hoàn toàn vô hình. Tình cảm xưa - dẫu có là gì, hình như thời gian đã mang nó đi. Hình như tôi cũng xứng đáng được yêu hơn thế, trân trọng hơn sau những gì đã xảy ra.
Một kế hoạch mới lại hình thành. Cần thông tin... chưa biết nên hỏi ai và bắt đầu từ đâu. Lại cần thời gian - thứ mà lúc nào cũng thấy thiếu.
Đêm nay sẽ còn dài... cần nghe giọng của ông trầm ấm bên kia đầu dây - dẫu chỉ chút an lòng.
Và cứ mãi nói thầm... cháu xin lỗi ông.
No comments:
Post a Comment